Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Buổi triển lãm của Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt.

13/05/202200:00:00(Xem: 930)

Pic-1-Danh-sách-và-hình-ảnh-thuyền-nhân-được-cứu-thoát-trên-biển-1982-(1)

Danh sách và hình ảnh các thuyền nhân được cứu thoát trên biển 1982


Nhân dịp 30 Tháng Tư, Ngày Chủ Nhật 1 tháng 5, 2022, Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt đã tổ chức một buổi triển lãm tại Bowers Museum ở Quận Cam, California.

Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt (VHM) là một tổ chức bất vụ lợi ở Quận Cam với mục đích bảo tồn và giới thiệu di sản của Người Việt tỵ nạn. Trong chủ đề " Chứng Tích Quá Khứ - Di Sản Tương Lai". Viện đã triển lãm được nhiều hiện vật cá nhân của người di tản, người vượt biên và người sống sót trong các trại tù “cải tạo.” Đặc biệt lần đầu tiên tại Cali, Đạo diễn Thanh Tâm đã trình chiếu cuốn phim "Bóng Quá Khứ, A Realm of Return".  Phim này đã đoạt giải Best Cinematography tại Toronto Film and Script Award 2021.

Pic-3-Phim-và-Thanh-Tâm
Đạo diễn Thanh Tâm của cuốn phim "Bóng Quá Khứ"

Bước vào phòng triển lãm, vật gây được nhiều sự chú ý của khách quan tại trung tâm khu vực triển lãm là quang cảnh của một mô hình chiếc thuyền vượt biển màu trắng(tượng trưng cho linh hồn thuần khiết) đứng giữa các tấm voan xanh tượng trưng cho sóng biển. Nó được bao bọc chung quanh những chiếc thùng nhôm có ghi tên và địa chỉ với những ánh sáng vàng vọt từ bên trong hắt ra. Gần đó là một bãi cát và thùng dầu chìm trong cát khiến người xem nhớ đến những đêm chôn dầu vượt biển của tháng năm xưa. Những thùng nhôm ấy là những biểu trưng cho mỗi thuyền nhân, mỗi tù nhân đã vượt thoát trên bước đường tìm tự do. Nó chứa đựng tài sản, những vật kỷ niệm quý giá và cũng là hành trình của những người tị nạn vượt biên hay đi qua Hoa Kỳ theo những chương trình đoàn tụ. Ánh sáng hắt lên chính là sức sống và ý thức cùng nỗ lực vươn lên của người tị nạn Việt Nam.

Pic-2-Châu-Thụy-và-Thủy-CFO-Bower-Museum
Nhà văn Châu Thụy và cô Thúy An, thành viên của VHM.

Quan khách đến dự rất đông bao gồm cả những người từng là thuyền nhân hay tù nhân vượt biển những năm xưa. Thỉnh thoảng có người từng vượt biển gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng rất cảm động. Không hình ảnh nào làm chảy máu trái tim người xem bằng nhìn thấy những bộ quần áo của những em bé đã chết, những di vật kỷ niệm của người vợ từng bị hải tặc giết và hãm hiếp mà người cha, người chồng sống sót đã gìn giữ được trưng bày. Những chiếc lược gỗ, nhôm làm bằng mảnh bom,  khung ảnh Đức Mẹ Maria hay những tấm hình cũ lố chỗ vàng ố được gìn giữ trân quý của những nhân chứng sống chính là những di sản tinh thần không bao giờ chúng ta quên được.

Pic-4-du-an
Khách đang xem các dự án của VHM

Những hồi ức được sống lại. Thời gian tù đày, cuộc sống cơ cực sau giải phóng được vẽ lại bằng hình. Bao nhiêu câu chuyện tù đày trong các trại giam hay trại cải tạo đã được thuật lại thành truyện, thành sách, nhưng ít ai thấy được bằng hình vẽ phác. Một loạt 24 tấm hình vẽ phác của 1 người tù cải tạo được trưng bày là một câu chuyện tù thương tâm sống động và chân thực nhất. Truyện bằng hình vẽ tuy đơn sơ nhưng vẫn lột tả hình ảnh của các tù nhân vào năm 1975-76 tại trại Suối Máu co ro trong mùa Xuân rất lạnh, mà có người không có mền đắp. Lúc ấy chưa có nhà phải ngủ ngoài trời, phải đốt lửa để sưởi ấm. Họ phát cho mỗi người 5 mét nylon bọc người khi ngủ. Sáng ra phải húp cháo mà phá rừng, đốn cây, đánh tranh làm nhà ở rừng Kà Tum, không có dao phải dùng mảnh bom. Đói đến nỗi bắt được con rùa tính tối đó ăn lén một bữa cháo rùa, nhưng cuối cùng thương con vật và để cho nó tự do rồi đành ôm bụng đói !!! Những buổi kiểm thảo, lên lớp, tịch thu tiền. Quản Giáo đặt ra luật lệ đàn áp tinh thần tù cải tạo. Bao lần khiêng bạn tù vào nhà thương để rồi không bao giờ thấy họ nữa!!!

Pic-5-Nhật-ký-và-thư-tín-tại-trại-tị-nạn

Lá thư của Nhật Tiến và các Nhật ký, thư từ trong trại tị nạn Thái Lan. 


Ông Châu Thụy, Nhà văn, Nhà thư hoạ và cũng chính là người khởi xướng cho dự án viện bảo tàng Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt (VHM) đã tâm sự khi được hỏi ông có phải là một thuyền nhân hay không?

- Tôi vượt biên năm 1980. Sau hơn 3 ngày đói khát gần chết đã đến được Thái Lan, rồi tàu gặp hải tặc trong lúc sóng gió cao nhất và chứng kiến được nhiều chuyện thương tâm. Sau này tôi lại gặp được nhiều thuyền nhân đã kể tôi nghe những câu chuyện kinh hoàng của cảnh vượt biển. Tất cả đã gây cảm hứng cho tôi viết lên cuốn "Vực Xoáy" và bức thư hoạ "Thuyền nhân". Sách ra mắt năm 2015, bán rất khá và bức thư hoạ được nhiều người biết đến. Tôi nguyên là 1 kỹ sư, đã có lúc bỏ việc để viết sách hay bắt đầu chạy theo kế hoạch thành lập "Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt". Có nhiều bạn bè và những thuyền nhân góp sức ủng hộ cùng thực hiện. Dự án này gồm có: 1) Đi xin hiện vật cho Dự Án về Lịch Sử Qua Những Chứng Tích. 2) Gom những câu chuyện cho Dự Án về Lịch Sử Qua Chuyện Kể. 3) Dự Án về Người Việt Thành Công. 4) Bức Tường Tưởng Niệm (Thuyền Nhân và Nạn Nhân Của Cộng Sản trong các trại tù “cải tạo”). 5) Xin sách vở in trước hay sau 75 cho Dự Án về Sưu Tập Văn Học và Bảo Tồn Ngôn Ngữ Việt. 6) Đưa lên liên mạng để gìn giữ bảo tồn cho Dự Án về Văn Khố Điện Tử và Trung Tâm Nghiên Cứu về Người Việt Tị Nạn.

Pic-6-vật-dụng
Những vật dụng thủ công của các tù nhân cải tạo

Ban đầu khi chúng tôi đưa lên liên mạng cho toàn thế giới và 100 triệu người trong nước xem. Không ngờ đã có trên 50 phần trăm những người trong nước xem những cuộc phỏng vấn của viện bảo tàng. Cách đây 2 tuần có 1 em sinh viên trong nước xem và viết email qua xin được tìm hiểu thêm về thuyền nhân. Các em sanh ra trong nước hay nhiều người không phải là thuyền nhân không biết câu chuyện lịch sử của các thuyền nhân. Do đó việc gìn giữ chứng tích lịch sử sự thật của thuyền nhân hay những người vượt biên là một điều cần thiết.

Pic-7-2-bo-ao-1981
Quần áo hai đứa con đã mất của 1 thuyền nhân sống sót duy nhất sau nạn hải tặc đâm thuyền chìm(1981). Vợ ông bị hãm hiếp đến chết

Quả vậy, chủ trương của Viện về việc truyền lại di sản của người Việt tị nạn cho thế hệ mai sau là một điểm son đáng ghi nhận. Giới trẻ lớn lên ở hải ngoại khi học hỏi và tìm hiểu sẽ thấy được tinh thần quật cường bất khuất của dân tộc Việt Nam trong việc tìm tự do. Các em ở trong nước sẽ hiểu tại sao có những người liều mình bất chấp sóng gió và cái chết ngoài biển khơi để hy sinh cho cái giá của tự do.

Những thuyền nhân hay người tù "cải tạo" và cũng là các nhân chứng sống cũng có mặt trong buổi triển lãm. Họ sẵn sàng cho phỏng vấn và đã chia sẻ những câu chuyện thật của họ cho truyền thông, báo chí.

pic-8-truyện-tù-bằng-tranh-vẽ

Câu chuyện tại trại cải tạo được vẽ phác.


Bác Lê Trị, 84 tuổi, sống sót sau 13 năm tù cải tạo nhờ vào sức mạnh của đức tin và cây đàn vĩ cầm mà bác đã làm trong tù. Bác chia sẻ câu chuyện của mình khi được hỏi về sự đói rét trong trại cải tạo:

- Khi đói thì món nào bỏ vào miệng cũng ngon hết, con nào cũng được ngoại trừ con bù loong...thèm nhất là 1 muỗng đường hay 1 tóp mỡ. Đôi khi chỉ mơ khi được thả ra, vào chợ ăn một nắm xôi.. thế cũng đủ. Nỗi khổ vì đói lại không bằng nỗi khổ tinh thần vì lối họ đối xử với mình. Họ như con nít, ngu xuẩn mà đòi giáo dục chúng tôi, lại cấm chúng tôi mang kiếng vì mang kiếng là dân trí thức(Cộng sản rất ghét trí thức-trí thức là cục phân). Sau 12 năm tù cải tạo, có anh cán bộ hỏi tôi " Anh có tiến bộ gì sau 12 năm cải tạo". Tôi nói "Tôi nói ra, anh giam tôi phải không?" Hắn nói "Anh cứ nói thiệt đi". Tôi trả lời "Tôi có tiến bộ chăng? chỉ mổ đầu tôi ra nhét óc khỉ vô thì may ra có tiến bộ " Hắn cười. Tôi nguyên là Đại Uý tình báo bị đưa ra Bắc ở trại Long Giao, Yên Bái. Trong trại có cả các cha tuyên úy công giáo.

Pic-9-hop-ca
Hợp ca "Việt Nam quê hương ngạo nghễ"

pic-10-Quang-cảnh
Quang cảnh trong rạp chiếu phim của Bowers Museum

Chương trình Gala có phần văn nghệ phụ diễn với các ca sĩ Vasa, Loan Châu, Justin Nguyễn và các em trong đoàn vũ của Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ.
Mọi chi tiết tìm hiểu về Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt, xin liên lạc: (714) 846-8438, http://vietnamesemuseum.org/ [kn]

Địa điểm: Viện Bảo Tàng Bowers

2002 N Main St, Santa Ana, CA 92706
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Vào đầu thập niên 1970, một tạp chí ở miền Nam Việt Nam (hình như là Thời Nay) có một bài về trứng Phục Sinh kèm theo ảnh của những quả trứng có họa tiết, hoa văn linh động, màu sắc rực rỡ. Những quả trứng này là pysanka (số ít) hay pysanky (số nhiều) có nguồn gốc từ Ukraine. Thật ra có rất nhiều quốc gia Đông Âu, như Ba Lan, Cộng Hòa Czech, và Belarus cũng có nghệ thuật vẽ trứng, nhưng Ukraine được xem là nguồn gốc nghệ thuật pysanky. Ukraine trong hơn trăm năm bị sát nhập vào Nga, không được sử dụng ngôn ngữ Ukraine, bị cấm đàn bandura, bị tàn sát diệt chủng, ngay cả pysanky cũng bị ngăn cấm đến suýt nữa nghệ thuật này cũng biến mất.
Bộ phim cũng là một thông điệp hòa bình của Làng Mai gởi đến chính quyền Nga, kêu gọi họ chấm dứt cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine.
Một người đứng trước cửa nhà, nhìn ra đường cái, thấy không rõ; đưa tay che ngang mày, chận ánh nắng để có thể ngóng thấy chuyện gì đang xảy ra ở ngả tư. Đó là tầm nhìn.Một người đi giữa cánh đồng, dùng ống dòm nhìn chung quanh, tay điều chỉnh liên tục để ống kính hội tụ điểm nhìn. Ở hướng tây, thấy những bãi hoa dại màu sắc rực rỡ; ở hướng nam, thấy những con chim lạ bay nhảy tung tăng; ở hướng đông, thấy một phụ nữ đang làm gì không thể đoán được. Đó là tầm nhìn. Một người leo lên núi cao, nhìn xuống thành phố, xóm làng, ruộng nương, đường xá, sông lạch, nhỏ như đồ chơi, cảnh nhựa. Bốn bề mênh mông, dường như cảm khái trải dài đụng đến chân trời. Hơi thở tươi mát, lòng mở rộng, cảm thông đất trời. Đó là tầm nhìn. Một người ngồi trong phòng ngày này qua ngày kia, cắm cúi nhìn vào kính hiển vi, theo dõi những con vi khuẩn, quên hết đời sống bên ngoài. Đó là tầm nhìn.
Từ một tấm thiệp Xuân -- Nhẹ nhàng. Linh động. Thú vị. Sống động. Chiết lọc. Sáng tạo. Mềm mại. Thiền. Đó là những cảm nhận đầu tiên tôi có được khi xem trang web https://giangdinh.com/diagrams/ của kiến trúc sư Đinh Trường Giang (ĐTG), trưởng nam của Hoạ sĩ Đinh Cường.
Cũng như họa sĩ, chúng ta ít nhiều đều nghĩ đến cuộc chiến tranh Ukraine hiện tại, hồi tưởng hình ảnh Việt Nam những ngày trước/sau 75. Câu hỏi được đặt ra từ TS Trần Tuệ Quân, giáo sư Dân Tộc Học, Chủng Tộc Học và Sử Học tại trường đại học Yale (tiểu bang Connecticut) khi xem tranh của họa sĩ Ann Phong: “Khi thế giới của chúng ta đổ vỡ, chúng ta đối phó với những hoàn cảnh xé toạc đi sự tồn tại của mình như thế nào. Chúng ta phải làm gì với những chấn thương tâm lý và mắt mát mà sự đổ vỡ đó gây ra? Làm thế nào mà chúng ta có thể tìm thấy niềm hy vọng giữa sự đau đớn và tuyệt vọng? Chúng ta đi đâu từ đó?” Cuộc triển lãm “Đánh Giá Lại Sự Bình Thường” của họa sĩ Ann Phong sắp tới tại Đại Học Cal State Fullerton (ngày 12 tháng 3 đến ngày 21 tháng 5, 2022) suy ngẫm về những câu hỏi trên và mở ra một khung trời nơi chúng ta có thể chiêm nghiệm, suy nghĩ về những thách thức hiện tại.
Khi thế giới của chúng ta đổ vỡ, chúng ta đối phó với những hoàn cảnh xé toạc đi sự tồn tại của mình như thế nào? Chúng ta phải làm gì với những chấn thương tâm lý và mất mát mà sự đổ vỡ đó gây ra? Làm thế nào mà chúng ta có thể tìm thấy niềm hy vọng giữa sự đau đớn và tuyệt vọng? Chúng ta đi đâu từ đó? Mang chủ đề Đánh giá lại sự bình thường, cuộc triển lãm tranh cá nhân của họa sĩ Ann Phong tại Phòng trưng bày Nicholas + Lee Begovich tại Đại học Cal StateFullerton (ngày 12 tháng 3 – ngày 21 tháng 5 năm 2022) suy ngẫm những câu hỏi nêu trên. Trong dịp thăm lại trường cũ lần này, họa sĩ Ann Phong mời chúng ta chiêm nghiệm những khủng hoảng đang định hình lại cá nhân của cô và của chúng ta cũng như xã hội. Qua các tác phẩm mới nhất của cô, cuộc triển lãm suy nghiệm lại những ký ức về cuộc di cư trong quá khứ; về đại dịch Covid 19 đang diễn ra; về các căng thẳng trong xã hội, chính trị, vấn đề chủng tộc; và về các tác động tiêu cực của con người đối với môi trường.
Cuối tháng giêng, trong khi các tiểu bang miền đông Hoa Kỳ đang giá buốt với bão tuyết vây bủa khắp nơi thì Nam Cali đã bắt đầu có vài tuần lễ nắng ấm len lén tìm về. Chúng tôi lại sửa soạn máy ảnh và sẵn sàng lên đường săn hình ở một công viên quốc gia có cây cối và đất đá khô cằn như sa mạc.
Sau hai năm căng thẳng đại dịch, các buổi triển lãm nghệ thuật và trình diễn âm nhạc bị gián đoạn khiến người ta khao khát được trở lại với không gian thưởng ngoạn “live”. Trường đại học California State Long Beach sẽ mở lại các chương trình văn hóa nghệ thuật, và trân trọng mời khách thưởng ngoạn đến với cuộc triển lãm Sacred Path tạm dịch là “Tâm Hướng” của họa sĩ Nguyễn Việt Hùng, một tên tuổi không xa lạ với cộng đồng người Việt quận Cam.
SEATTLE -- Họa sĩ Nguyễn Đại Giang vừa cho biết rằng, theo chương trình, ông sẽ có cuộc triển lãm cá nhân với 30 tranh vẽ theo trường phái Upsidedownism (Đảo ngược), một phong cách hội họa do ông sáng tạo ra
Chúng ta đã quen suy nghĩ rằng các Phố Tàu (Chinatown) có mặt trên khắp thế giới. Ngay tại Việt Nam, cũng có Chợ Lớn, một khu Phố Tàu độc đáo. Tuy nhiên, từ rất lâu đã có một cuộc cạnh tranh lặng lẽ: các phố Ấn Độ, nơi tập trung mọi thứ liên hệ tới đất nước và dân tộc Ấn Độ. Các phố Ấn Độ -- trong tiếng Anh gọi tên chung là Little India – cũng có mặt rất nhiều nơi trên thế giới, kể cả tại Hoa Kỳ. Có một điểm ghi nhận rằng, Phố Tàu thường không nằm gần Phố Ấn Độ. Có thể vì mùi cà ri sẽ làm mùi thuốc Đông Y mất hiệu nghiệm? Hay vì áo xường xám của các thiếu nữ Thượng Hải sẽ bị các bộ saree rộng thùng thình của các mệnh phụ Bombay che bớt các mảng đùi xinh đẹp? Hay, có phải tư tưởng bất bạo động của ngài Gandhi dị ứng với những hô hào bạo động của họ Mao? Chỉ duy ở Singapore, Little India nằm ngay kế bên Chinatown. Một điểm độc đáo nữa: hai khu vực Ấn-Hoa này lại cùng chia sẻ một niềm vui nghệ thuật: tranh tường ở đường phố. Tranh tường, là gốc chữ “mural” của tiếng Tây Ban Nha (Spanish)
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.