Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Biết Ngắm Tranh Vẽ Giúp Cảnh Sát Phá Án Tốt Hơn

21/02/202000:00:00(Xem: 7065)

 

Biet ngam tranh ve giup canh sat
Một người đang ngắm bức họa "The Garden of Earthly Delights Triptych" của danh họa Hòa Lan Hieronymus Bosch tại Viện Bảo Tàng El Prado Museum ở Madrid, Tây Ban Nha.(nguồn: https://www.cnn.com/ )

 

Một thám tử tại Thành Phố New York được gọi tới hiện trường phạm tội tại một khu kỹ nghệ của quận Brooklyn, New York, nơi ông ấy được báo cáo có một gái mại dâm đã được phát hiện chết, theo tin của CNN hôm 30 tháng 1 năm 2020.

Khi thám tử này đến nơi, ông thấy một chi tiết nhỏ bất thường: nạn nhân đã sơn móng tay và móng chân bóng loáng, một hình ảnh không bình thường trong kinh nghiệm của một cảnh sát điều tra với các cô gái làng chơi. Các móng đánh bóng quá hoàn hảo ngụ ý rằng Jane Doe là một người khác. Và cô là: Người phụ nữ hóa ra là một học sinh tốt nghiệp ngành tư pháp hình sự mất tích. Mắt của thám tử nhìn chi tiết đã chỉ dẫn ông ấy tới sự thật.

Sự kiện với nhà điều tra Brooklyn là một thí dụ thật được sử dụng bởi sử gia nghệ thuật Amy Herman trong cuộc hội thảo “The Art of Perception” của bà. Khóa hội thảo sử dụng nghệ thuật như là dụng cụ để kiểm tra và tăng cường các kỹ năng nhận thức và thách thức những thành kiến vốn có. Cuốn sách năm 2016 của Herman “Visual Intelligence” cũng sử dụng khả năng độc đáo của nghệ thuật để thúc đẩy người xem nghĩ về những gì ngay trước mặt họ. Trong trường hợp với thám tử, Herman viết rằng, “Khi ông ấy đến hiện trường phạm tội, ông đã nói rằng, ‘Tôi nhớ từ lớp học của bạn: Hãy nhìn bức tranh lớn, và nhìn các chi tiết nhỏ’.”

Các tác phẩm nổi tiếng như "Garden of Earthly Delights" (1490-1500) của Hieronymus Bosch – với những sinh vật vô lý, lộn xộn của nó – được sử dụng như các bài học về tính khách quan: Giải thích những gì ở đó mà không cảm xúc. Tác phẩm "A Bar at the Folies-Bergère" (1882)  của  Édouard Manet là một thực tập trong việc đứng trên giày của người khác: Hãy nhìn vào đôi mắt của người pha rượu. Cô ấy thấy gì?

Quan điểm của Dulled có thể dễ dàng dẫn chúng ta tới những kết luận sai lầm, không có bất cứ nhận thức nào về ảo tưởng của chúng ta. Herman, một cựu luật sư, đã bí mật làm hỏng máy móc của con người trong phòng xử án; các lời khai của nhân chứng sai lầm một cách rất ngạc nhiên.

Với suy nghĩ này, cô đã phát triển khóa học gọi là "The Art of Perception" khi làm việc trong sở giáo dục tại Frick Collection của thành phố New York năm 2001. Chương trình ban đầu chỉ dành cho sinh viên y khoa - một nghề nghiệp nơi quan sát sai có nghĩa là sống hay chết - nhưng Herman biết khóa học của mình áp dụng cho các ngành nghề ngoài y học. "Sinh viên y khoa không có nhiều tầm nhìn ngoại vi," cô nói.

Tác phẩm "Comtesse d'Haussonville" (1845) của Jean-Auguste-Dominique Ingres phải là đang đau khổ từ hội chứng ruột kích thích, và tác phẩm "St. Francis in the Desert" (khoảng 1476-78) của Giovanni Bellini chắc chắn là ở giữa cơn đau đớn tâm lý. “Họ tiếp tục nói, ‘Ai bị ung thư? Ai bị bệnh?’” theo Herman nhớ lại.

Năm 2004, Herman lạnh lùng gọi Sở Cảnh Sát New York (NYPD) về "Nghệ Thuật Nhận Thức", và ngày nay, cô đã dạy khóa học tốt hơn 1,000 lần - và cô vẫn dạy nó tại các viện bảo tàng. Ngoài NYPD, cô cho biết danh sách khách hàng ấn tượng của mình bao gồm Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ, Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, FBI, Google và nhiều hơn nữa.

Bộ phận ngân hàng đầu tư của Credit Suisse mời Herman trở lại hàng năm cho chương trình phát triển chuyên nghiệp. "Chúng tôi đang thay đổi rất nhanh. Thật khó để không đưa ra các giả định", theo nhà tuyển dụng tại trường, ông Rachelael Schutzbank cho biết. Sau khi tham gia 7 khóa học của Herman, Schutzbank cho biết điều khiến cô bế tắc là tầm quan trọng của việc chống lại những giả định đó khi giao tiếp với người khác.

Đây là một bài học cảnh sát biết quá rõ. Sở Cảnh sát Chicago (CPD) sử dụng một hình ảnh ngay trong cuốn sách "Visual Intelligence" của Herman để kết hợp trong đào tạo của họ. Hình ảnh là một cảnh sát người Anh da trắng chạy phía sau một người đàn ông da đen mặc thường phục. Hầu hết mọi người cho rằng người đàn ông da đen đang chạy khỏi cảnh sát, trong khi sự thật là, ông ấy là một thám tử trong trang phục bình thường.

“Chúng tôi cho điều đó là đúng để sử dụng,” theo Chỉ Huy Trưởng Daniel Godsel, cựu cảnh sát 28 tuổi, cho biết. Sau khi đọc "Visual Intelligence," ông bắt đầu liên lạc với Herman, người đại diện cho Ty Cảnh Sát Chicago trong năm 2019. Godsel đặc biệt bị thu hút bởi các phương pháp của bà vì nền giáo dục nghệ thuật không có khả năng của ông từ Trường Nghệ Thuật Chicago.

"Khi tôi được thăng cấp, mọi người sẽ hỏi tôi, ‘Nền tảng nghệ thuật và đào tạo có ảnh hưởng gì không?’", theo ông cho biết. "Có một cái gì đó. Bằng cách đào tạo trong lĩnh vực nghệ thuật, bộ não của bạn có xu hướng thích nghi và nhìn mọi thứ theo cách mọi người có thể không nhìn thấy."

Godsel nói rằng trong học viện cảnh sát, các cảnh sát được đào tạo về kỷ luật nhận thức. Họ gọi nó là giữ đầu của bạn trên một trục. Các khái niệm của Herman trong nghệ thuật đưa việc đào tạo đó đi sâu hơn rất nhiều, theo ông phát biểu. Đến chương cuối của tác phẩm "Visual Intelligence,” Godsel đã thuyết phục mọi cảnh sát nên đọc cuốn sách này.

Lúc đầu sự nghiệp của Godsel, ông và cộng sự đã được kêu gọi kiểm tra sức khỏe tiêu chuẩn. Đó là một mùa đông lạnh lẽo điển hình ở Chicago. Khi họ đến một ngôi nhà gạch được chăm sóc cẩn thận, một cô gái trẻ vị thành niên xuất hiện từ phòng đậu xe mang vớ và không có áo khoác. Cô không muốn nói nhiều với các cảnh sát trước khi một người đàn ông trẻ, sạch sẽ đi ra từ nhà. Người đàn ông nói rằng ông đang theo dõi em gái của bạn gái mình và những câu chuyện của họ được xếp hàng. Ông ấy biết tên của cô gái, tuổi, tên của em gái cô, nơi em gái làm việc, số điện thoại và các chi tiết khác. Tuy nhiên, một cái gì đó dường như không đúng. "Các câu trả lời đến quá nhanh và quá tình cờ", theo Godsel cho biết.

Và áo khoác của cô ấy ở đâu? Tại sao cô ấy đi tất? Godsel và cộng sự của ông yêu cầu một nữ cảnh sát dừng lại ở nhà gỗ, biết rằng đôi khi các nạn nhân nữ không thoải mái khi nói chuyện với nam cảnh sát. Kết quả, cô gái bị bắt cóc ngoài đường, và hung thủ đã lái xe chở cô gái đi vòng vòng để tìm hiểu càng nhiều thông tin càng tốt trước khi tấn công tình dục cô.

Đối với Godsel, nhận thấy chiếc áo khoác bị mất tiêu biểu cho một bước tiến quan trọng trong khóa học của Herman: Cái gì không có ở đó thì quan trọng bằng cái có ở đó. Herman sử dụng tác phẩm "Time Transfixed" (1938) của René Magritte làm ví dụ. Trong khóa học, cô yêu cầu các học viên bắt cặp. Một người được yêu cầu mô tả những gì trong bức tranh, trong khi một người khác cố gắng vẽ những gì họ nghe thấy. Nhiều người nói có một chuyến tàu đến từ lò sưởi và nến trên áo choàng. Với mô tả hạn chế này, hầu hết sẽ tưởng tượng nến trong cây gậy và lửa trong lò sưởi. Tuy nhiên, để mô tả chính xác cảnh phải tiến thêm một bước nữa để nói lò sưởi và chân nến trống không.

Theo blog Visual Intelligence, người đi xem viện bảo tàng trung bình nhìn vào một bức tranh trong 17 giây trước khi đi tiếp. Không thể tiếp thu "Thời Gian Thâm Nhập" mà không mất một thời gian để chuyển dịch. Một nhận thức nghịch lý từ "The Art of Perception" là việc chúng ta không nhìn thấy bao nhiêu và chúng ta có khả năng nhìn thấy bao nhiêu nếu chúng ta cố gắng. Sách nghệ thuật, viện bảo tàng và phòng trưng bày là cơ sở đào tạo giá trị.

"Trong thế giới thảnh thơi mà chúng ta đang sống", theo Herman phát biểu, "nghệ thuật từ thế kỷ 12, 13 và 14 vẫn có sức mạnh để thu hút mọi người nhìn kỹ hơn."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Một nghiên cứu mới về bức tranh ‘Mona Lisa’ đã đưa ra chứng cứ về việc vẽ đường phác thảo trước bằng than và rồi sau đó phủ sơn lên, cho thấy lần đầu tiên rằng họa sĩ Leonardo da Vinci đã vẽ phác thảo chuẩn bị trước để tạo ra bức tranh nổi tiếng này, theo bản tin của trang mạng www.artnews.com cho biết hôm 29 tháng 9 năm 2020.
Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Everson tại Syracuse của New York sẽ lấy đi bức tranh được vẽ năm 1946 của họa sĩ Jackson Pollock có tên là Red Composition trong nỗ lực đa đạng hóa bộ sưu tập của họ, theo bản tin hôm 3 tháng 9 năm 2020 của trang mạng www.artnews.com cho biết. Viện bảo tàng đã giao phó tác phẩm cho Christie’s, mà sẽ bán bức tranh vào đêm đầu tiên do bộ phận hiện đại và đương đại hợp tác tổ chức vào ngày 6 tháng 10. Tác phẩm trị giá khoảng từ 12 triệu đô la tới 18 triệu đô la.
Ngày giờ: 8 tháng 8 đến 30 tháng 9, 2020. Khai mạc tại www.phenomenologyofhope.com lúc 7 PM ngày 8 tháng 8. Cuộc triển lãm “Phenomenology of Hope” do 3 họa sĩ đứng ra tổ chức: Eli Joteva, Nguyễn Bảo Khang và Kio Griffith, tại trang nhà của Supercollider. Supercollider tọa lạc trong Beacon Arts Building ở Los Angeles, tổ chức chuyên về nghệ thuật đương đại với sự cộng hưởng của khoa học, kỹ thuật và nghệ thuật.
Ann Phong là một họa sĩ với nét cọ thi vị, thời điểm gần đây trong cuộc hành trình hội họa chung, chị sử dụng chất liệu phế thải để thể hiện những ý tưởng mà chị mong được chia sẻ với chúng ta trong cuộc sống. Những tác phẩm trừu tượng rất đạt của chị chuyển hóa thành diễn ngôn khi những bức tranh đó được những mảnh vụn và vật liệu phế thải ghép vào như một nghệ thuật cắt dán (collage).
Rembrandt Harmenszoon van Rijn sinh ngày 15 tháng 7 năm 1606 tại Hòa Lan.
Cha ông, Theodorus van Gogh, là một mục sư. Mẹ ông, Anna Cornelia Carbentus, là một nghệ sĩ. Van Gogh đã trưởng thành trong gia đình thành tín tôn giáo và văn hóa. Ông có đầy cảm xúc và không tự tin lắm. Ông là người con thay thế. Ông sinh ra một năm sau cái chết của người anh, cũng có tên Vincent. Ông còn trùng ngày sinh với người anh đã chết. Sống tại nhà thờ chính tòa Vincent đi bộ qua mộ của anh trai đã chết mỗi ngày. Có người cho rằng Van Gogh bị chấn thương tâm lý sau đó, nhưng điều này không thể được kiểm chứng. Ông là họa sĩ hậu ấn tượng của Hòa Lan. Tác phẩm của ông có sức ảnh hưởng vĩ đại tới nghệ thuật hiện đại bởi vì màu sắc nổi bật và sức mạnh cảm xúc. Ông bị bệnh hoang tưởng và tâm thần. Ông đã tự tử chết năm 37 tuổi. Khi còn trẻ, Van Gogh làm việc cho một công ty đại lý nghệ thuật. Ông đi lại giữa The Hague, London và Paris. Sau đó, ông đã dạy tại Anh Quốc. Rồi ông muốn trở thành mục sư và truyền bá Phúc Âm, và từ năm 1879 ông làm việc truyền giáo tại một mỏ khai thác
Tôi luôn luôn nhìn tấm ảnh đó như một hình ảnh mạnh mẽ của hai người đàn ông da đen, chân trần, với đầu cuối xuống, các bàn tay mang găng đen đưa cao lên trong khi nhạc trổi lên quốc ca Hoa Kỳ, bản “The Star-Spangled Banner.” Đó là một cử chỉ biểu tượng mạnh mẽ -- đấu tranh vì dân quyền cho người Mỹ gốc Phi trong một năm mà các thảm kịch xảy ra, trong đó có cái chết của Martin Luther King và Bobby Kennedy. Đó là tấm hình lịch sử của 2 người đàn ông da màu. Do vậy, tôi chưa bao giờ thực sự chú ý tới người đàn ông kia, da trắng, giống tôi, bất động nơi bậc thứ nhì của bục nhận giải thưởng đó. Tôi xem người kia như một hiện diện tình cờ, phụ thêm trong khoảnh khắc của Carlos và Smith, hay là một kiểu như người chen vào. Thực sự, tôi còn đã nghĩ rằng người đó --- trông như dường chỉ là một người Anh quốc cười gượng --- trong kiểu đứng bất động lạnh lẽo như đại diện cho các ý chí muốn chống lại sự thay đổi mà Smith và Carlos đang đưa lên trong hành động phản đối lặng lẽ. Nhưng tôi đã nhầm.
Họa sĩ Thomas Gainsborough sinh ngày 14 tháng 5 năm 1727 và qua đời ngày 2 tháng 8 năm 1788, tại Anh, theo Bách Khoa Từ Điển Mở. Ông chuyên về vẽ chân dung, phong cảnh, biểu đồ và làm nghề in. Cùng với đối thủ của ông là Sir Joshua Reynolds, ông được xem là một trong những nghệ sĩ Anh quan trọng nhất của hậu bán thế kỷ 18.
Trong tiểu luận “The Origin of the Work of Art,” triết gia Đức Martin Heidegger viết rằng, “Các tác phẩm nghệ thuật không chỉ là những biểu hiện của phương cách mọi sự vật hiện hữu, mà thực sự tạo ra sự hiểu biết chung của cộng đồng. Mỗi khi một tác phẩm nghệ thuật mới được thêm vào trong bất cứ nền văn hóa nào, ý nghĩa về điều gì nó vốn hiện hữu đã thay đổi.”Có khi nào bạn thắc mắc rằng nghệ thuật sẽ biến đổi như thế nào trong vài thập niên tới? Có rất nhiều suy tư và giấy mực đã đổ ra cho vấn đề này từ lâu. Trong số đó, nhà văn và nhà phê bình nghệ thuật Devon Van Houten Maldonado cũng đã tự nêu vấn đề và đi tìm giải đáp.
Nghệ thuật của tôi chú trọng đến những vấn đề xã hội quan trọng đương thời, chẳng hạn như nhập cư, bạo lực súng đạn, và khí hậu biến đổi, nhưng gần đây, trong tình hình tị nạn hiện thời trên thế giới và trong nước Mỹ, tôi quyết định đệ trình những bức tranh biểu hiện sự nhập cư. Cách đây không lâu lắm, có lúc người dân Việt Nam đã phải bỏ trốn khỏi đất nước mình để mưu tìm một cuộc sống khác an bình và tự do hơn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.