giữa bao lần & hạt nào

24/06/202416:02:00(Xem: 777)
CRW_6977
Tranh sơn dầu Nguyễn Trung

 

giữa bao lần

giữa cạn kiệt của cảm hứng

tôi trở vể căn phòng nhỏ

màu sắc hiền và bức tranh thô

vài cành hoa khô

im lặng

 

giữa khô cằn của ngôn ngữ

tôi thả mình trên sông xanh

lọn sóng nhấp nhô

chiếc lục bình nhân ảnh

nổi chìm

 

giữa hoang vu của tâm thức

tôi nghe lòng lắng đọng

khu vườn hoa ngây dại

một lời tỏ bày thật êm

đắm say

 

giữa mênh mông của ta bà

buổi chiều nghe thật lạ

nhìn lên đồi mây trắng

có sợi tóc bay qua

thiết tha

 

giữa cô đơn của bài thơ

những con chữ đợi chờ

nỗi niềm lung lay xiêm áo

một lần run tay

mất vội…

 

hạt nào


hạt nào là hạt sơ sài

rơi trên mặt đất lăn dài tình yêu

hạt nào là hạt phiêu diêu

gắn trên nhung lụa xế chiều tàn hương

hạt nào là hạt mến thương

trôi theo sông rạch về nương núi đồi

hạt nào là hạt chẻ đôi

chia nhau gạo trắng thơm môi tình người

hạt nào là hạt biếng lười

cắn nhau một miếng xinh tươi ngọt mểm

hạt nào là hạt êm đềm

rơi trên vai áo bên thềm hiên xưa

hạt nào là hạt gió mưa

lắng nghe thiên cổ buổi trưa hè nồng

hạt nào là hạt mặn lòng

trôi theo năm tháng một bông hoa tàn

hạt nào là hạt muộn màng

rụng theo vạt nắng vội vàng trần ai…

 

thy an

tặng M.A. 

 

  

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuở trời đang còn nắng | Thuở hoa biết hiền từ | Ngọt ngào và cay đắng | Với nỗi tình thặng dư
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.