Thơ Ngày Lễ Mẹ

12/05/202408:16:00(Xem: 590)

mẹ 1
Thơ ngày lễ mẹ

 

mẹ tôi ngồi với hư không

hai ngàn năm một dòng sông vô bờ

mẹ tôi đợi mẹ tôi chờ

rồi như hóa đá thành thơ giữa trời

tôi về lặng lẽ mồ côi

chắp tay xin lạy cuộc đời mẹ ơi

biết bao dâu bể tơi bời

có không sắc tướng luân hồi bủa vây

hai ngàn năm đôi vòng tay

mẹ ôm trần thế héo gầy vào thân

mình tôi mang nặng căn phần

năm châu bốn biển phù vân một đời

ước chi tận thế cho rồi

xóa đi nghiệp chướng luân hồi mẹ ơi.

 

Nghìn thu ngóng đợi

 

tà dương bóng mẹ qua làng

đôi vai trĩu xuống bên hàng rào thưa

hai đầu thúng nặng đong đưa

pha phôi màu tóc trời trưa nắng chiều

con xa chắc mẹ nhớ nhiều

nghìn thu ngóng đợi tiêu điều bóng con.

 

– Huỳnh Liễu Ngạn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mấy ai vạch thấu một lằn | từ tinh tươm sáng về lăn lóc chiều | một ngày vạn ngày. lửa. thiêu | bình nguyên hoa mộng cũng liều tro than
Tôi đã xưa. cơn gió ngàn lau lách. dưới mỗi gốc cây, xương máu con người đổ xuống. tình yêu và hận thù đều xanh màu lá. / Dưới bàn chân tôi, đá sỏi mỏi mòn. Đôi khi tôi muốn nằm xuống dưới chân em. đôi khi tôi muốn chết. / Sự bất động của thân tâm là chân như của hạnh phúc. nhưng sự im lặng của em là âm ti địa ngục. /Dưới bầu trời này, màu xanh lừa đảo.
Tính hài được đưa vào văn chương bi kịch quả là rất khó nhất là thơ. Chỉ cần vụng một chút là gây dị cảm trong lòng người đọc, ngả ngớn quá cũng không xong các người đọc do sự hạn chế của tiếp nhận thẩm mỹ sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười không nên cười vào thời điểm buồn của không gian thơ...
đèn lu, ngõ vắng, thân gầy | đông hàn sương giá trùng vây bốn bề | một mình đối bóng sầu tê | quán khuya, rượu cạn, nẻo về lạnh căm.