HXSon

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

Hai giờ sáng ở một nơi không phải quê nhà

 

tôi đến thành phố vào hai giờ sáng lạnh lẽo vô hồn

cơn mưa rơi ngoài hàng hiên có con chim bồ câu trú ẩn

ánh điện vàng như thây ma bên mái chái

người homeless nằm co quắp dưới gầm cầu

đưa tay xin điếu thuốc

trời về khuya lặng lẽ như vì sao băng

tôi nhập vào hư không để thở

để ngó vào bóng đêm mong chờ một tiếng động

để không lạc đường vào cô quạnh hẩm hiu

 

hai giờ sáng ở một nơi không phải quê nhà

sao lại nhớ ai rao bánh mì khuya khoắt

tôi dựa vào chiếc ghế từ đời ông cố ông sơ

của một ngày dài hơn lịch sử

dù cây lộc vừng đã mấy lần hờn dỗi chẳng ra hoa

hàng thùy dương bờ cát trắng chan hòa

những chiều sóng xô cát đuổi

tóc tôi dài hai nhánh sông khép lại

tình ái như đám rong nằm phơi khô giữa bãi

không hề hay biết từng đoàn người

đã chìm sâu dưới đáy biển

vào một ngày biến động xa xưa

 

tôi đến thành phố vào hai giờ sáng

trời cuối năm như hấp hối lạnh lùng

làm cành cây trơ giống mặt người thiếu tuổi

người homeless lại xin thêm điếu thuốc

ở bên kia đường cây xăng còn thức

đứa con gái mặc áo ấm xuống xe

đi về phía bình minh mái tóc

rối bù theo cơn gió ẩn hiện giữa đôi chân

bước trên sỏi đá u buồn

từ xa có tiếng còi tàu xe lửa xuyên bang

làm nhớ lại bài hát tiếng còi trong sương đêm

đã nghe đã nghe và đã nghe

từ sâu thẳm của thế kỷ dại khờ

 

bốn ngàn năm tôi vẫn đi một mình

qua năm mươi tiểu bang nước mỹ

và đêm nay tôi trở về thành phố

mà ngày đầu tiên mới đến

ăn lát bánh mì kẹp thịt

uống lon coke

nhìn lỗ đen trên bầu trời khép lại

khi nỗi cô đơn là giọt nước bên thềm

của người homeless nằm co chân chờ bản tin thời tiết

mà chiến sự vẫn tiếp diễn nơi chúa ra đời

chẳng có phép màu nào làm ngưng lại được

khi máy bay không người lái vẫn vần vũ trên trời

 

hai giờ sáng như hai nỗi đời không gặp lại

ngày mai tôi sẽ quay ngược giờ theo ý thích của tôi

để mùa đông đừng đến muộn cùng giọt mưa rơi

ngoài hàng hiên sẩm tối

cho mắt tôi thôi thở dài khi ngày tháng cứ trôi qua

làm vết nhăn lên đám mây không còn vì sao cuộn lại

như khi đưa tay lục tìm một điều gì không rõ

để bật lên ánh lửa giữa đêm trường

 

ngày mai con đường có chia ra nhiều ngõ

nơi đồng bằng thấp thoáng màu áo của người xưa

như màu xanh của tỉnh thành phía bắc

chưa một lần về thăm dãy núi cao

nghe tiếng con vượn hú

cho lòng trôi từ vượn lên người

của thời sơ khai mà mẹ tôi quấn lá

đẻ ra tôi bên bụi cỏ hoang đường

 

tôi đến thành phố vào hai giờ sáng

tiếng chuông nhà thờ còn ngủ ở trên cây

thế giới bây giờ vẫn im lìm như thời đại dịch

tôi vẫn đeo khẩu trang đón chuyến xe về

vùng tuyết trắng ban sơ khi mới tìm ra châu mỹ

cùng đàn gà tây mà đến lễ tạ ơn

người ta làm thịt để ăn

hai giờ sáng của một đời người

chỉ là nỗi phù du dâu bể.

 

(20.2.2024)

 

*

 

SỬ MẶC

 

 

Búng

 

Tôi búng thơ

Thơ búng tôi

Văng đi khắp cả núi đồi nhân gian

Búng nhè nhẹ. Búng

Tàng tàng

Tới khi ngắc ngứ

Quy hàng mị nhân

 

Tôi búng tôi dậy hồng trần

Nhát quét rát buốt

Nhân thân mịt mờ

Búng vào con mắt lửa hơ

Chợt tia tử ngoại

Bơ phờ

Tóc

Râu

 

(10.3.24)

 

 

Cuồng tửu, xưa và nay

 

Nhậu em

Ngang cứ điểm này

Xin nhau da thịt cùng say nỗi đời

Nhậu em

Hết ngày chu lưu

Trái tim đỏ hỏn

Lưỡi cày hoang tê

Luống đất khai Sở vun Tề

Xuân thu chiến quốc

Mù mê cửa vào

 

Nhậu em

Tháo hết hàng rào

Giọt vu san tửu

Chênh chao lối mòn

Nhậu em

Tù đọng chon von

Khai thông một lối vuông tròn

Tử

Sinh.

 

(13.3.24)

 

*

 

SAN PHI

 

Khoảng trời yêu đã bắt tin

 

Người xa ta người có hay?
Thềm rêu đã chết trăng gầy guộc trông
Câu thơ tìm lửa đốt hong
Này tình nhân hỡi mây giăng chốn nào

Rót ta nửa chữ đồng dao
Thiền ta cạn uống người đâu cận người
Ta từ thiền tâm chơi vơi
Câu thơ bỏ lửng dòng đời ngả nghiêng

Trăm mơ nguyên bản thuyền quyên
Ta khờ, ta nắm, ta lênh đênh tình
Thức ta nét mực còn in
Thức ta mắt ướt hỏi tình nhân đâu?

Người đi trăng cũng nhạt màu
Đêm ta hái mộng nát nhàu hoang khơi
Tiếng yêu thương vút lên trời
Sương mưa tan chảy tơi bời lá hoa

Người xa ta, người đã qua
Hồn ta đã chết, trần ta còn dài
Ta gào thét nỗi oan sai!
Ta mê, ta tỉnh, ta đày đọa ta

Đồng dao ngày cũ đã già
Sợi mơ chưa hóa, lòng sa mạc ngầm
Khát khao từng giọt trăm năm
Thèm tìm con chữ, từng chăm chút tình

Khoảng trời yêu đã bắt tin


(8.3.24)

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

Lưới. khúc mắc

 

(Nghĩ về cuộc tình

    cái chết

        và những lìa xa).

 

Chưa nợ. nhưng đã hết duyên

Những xa xứ mỏi những miền hoang cư

Thạch. mộc nung nấu lò cừ

Thì tro cũng bụi tàn dư cuộc tình

Không ai màng đếm phiêu sinh

Lũ bọt nước. đau tạng hình. rêu rong

Thiếu một chữ. khuyết, tân tòng

Là xưa ghê lắm cuồng phong giục về

Ì ầm dội sóng man khê

Ngọn thủy đao cắt. gọt bề chung thân

Đừng mơ ước. đừng. khó gần

Vì cách ly là truyền nhân sống đời

Viết. rồi tứ cũng mòn hơi

Tha nhau định chế nhét nhồi tâm tư

Hãy đường bay thảnh thơi, từ

Cuộn gai dây thép chuyên tu buộc ràng

Bước tới. nữa, mùa lang thang

Ngọn đàn núi vỡ treo hang hốc tình

 

Ra về. lửa đốt u minh

Hình nhi hạ. chết thình lình. sống tươi

 

(28 March 24)

 

*

 

NGUYỄN HÀN CHUNG

 

 

Tôi chỉnh đốn tôi

 

Nhiều lần tôi chỉnh đốn tôi

chỉnh eo thì cái rốn lồi lộ ra

chỉnh vòng hai lép vòng ba

chỉnh môi cái lưỡi thành loa xóm phường

 

Chỉnh dương cụ có phương cương

lại quên căn dặn người thương, rớt đời

chỉnh trong mấy chục năm rồi

vẫn là một cục rối nùi tối tăm

 

Chỉnh bao nhiêu, gã chết bằm

cũng làm thân xác băm vằm tả tơi

chỉnh làm chi nữa tôi ơi

chỉ thêm đau khổ nón cời, chiếu manh

 

Nghe chỉnh đốn rất chân thành
thật ra tôi chỉ lừa mình. Vẫn nguyên.

 

 

Chữ “fame”* kiếm ở tuổi chiều

Yêu nhiều cô gái háo fame
có sao thì cũng như mình háo thôi
văn chương ai chẳng học đòi
“Đào danh hà sở mộ’’ người thơ Cao**

Những người lây lẩy chối bay
biến là viết lách trái tay đỡ buồn
lại là những kẻ đi buôn
chữ câu kiếm chút huê hường khoe khoang

Ta yêu không chỉ một nàng
không ai nhốt được điêu tàn mù sương
fame hư thì có xem thường
phải cày cục phải đoạn trường đứt gân

Biết là thơ cũng phù vân
vẫn hơn xây mấy nhà tầng cho thuê
mai Chúa, Phật gọi ta về
tro rồi, lầu các mê mê cũng hoài

Yêu Đông mà vẫn mơ Đoài
yêu Thu Bồn vẫn nhớ Hoài giang em
chữ fame nhứt định không thèm
“cỏ cây thà nát” đắm chìm như ông***

Mặc em là gái có chồng
độc thân, góa bụa phải lòng là yêu
chữ fame kiếm ở tuổi chiều
là quà quý tặng tình yêu hoang đường

* fame:danh tiếng
** “Nhập thế hữu văn chương / Đào danh hà sở mộ” – Cao Bá Quát
*** “ Không công danh thà nát với cỏ cây” – Nguyễn Công Trứ

 

*

 

QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM

 

 

di vật

 

lổn ngổn chất chồng

sách vở hình ảnh posters

chực chờ tung hê vương vãi 

lớp bụi thời gian chưa đủ che giấu

vết tích mồ hôi nước mắt

và máu

 

nơi humpty dumpty ngã sấp mặt

khung cảnh lắc lư hoán chuyển ngoài ý muốn

mọi bất ngờ tăng tốc sự kích thích

đứa trẻ vật vã với chứng dyslexia  ̶ ̶ ̶  loạn mắt khó đọc

cắn móng tay ngây ngô hỏi

làm gì trong mùa chay tịnh?

làm gì? làm gì?  

 

những rộn rã vội vã ngày nào

giờ đây đã chìm lắng vào lãng quên

làm gì? làm gì?  

con mọt sách mặt như ngái ngủ

hớt hải đi vào đi ra

tìm phòng vệ sinh

nắng lên phơi phới bên ngoài cửa sổ

không đủ soi sáng đống di vật rũ rượi

và cái bóng thiên thu đâu đó trong phòng. 

 


nơi chốn vẫn là

 

dưới chân đồi

không một gợn gió

giữa hai mỏm đá

là ảo giác nhấp nhô giăng mắc

thả xuống ngôn ngữ bất chợt

gập ghềnh

huyễn hoặc

cô đọng

nghẹn trong cổ họng  ̶ ̶ ̶ 

 

hình tượng thản nhiên thì thầm

tôi lặng lẽ cúi xuống bên sỏi đá

thắp ba nén nhang

lắng nghe bước chân âm vọng từ xa  ̶ ̶ ̶ 

lẩn khuất đâu đó phía ngoài vòng đai thị trấn

chực chờ trong vô thức  ̶ ̶ ̶ 

trèo lên  ̶ ̶ ̶  từng bước trèo lên

nơi đây chốn thiêng liêng vẫn là

bất chấp nét trần trụi tàn lụi trong nắng ban mai. 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trang Thơ Thứ Bẩy tuần này hân hạnh có sự góp mặt của nhà thơ Hoàng Thủy Trâm, lần đầu đến với Việt Báo, cùng các nhà thơ khác Lê Hưng Tiến, Lê Chiều Giang, Trần Hạ Vi, mỗi người một phong vị thơ, một thể cách sáng tạo, cùng làm nên tiếng nói thơ của thời đại mình đang sống, cùng tìm kiếm ý nghĩa nhân sinh. Việt Báo trân trọng giới thiệu...
Cõi thơ Viên Linh là cõi nhân sinh đầy hệ lụy của định mệnh. Định mệnh của một dân tộc điêu linh, lưu lạc. Định mệnh của con người bé nhỏ và yếu ớt trong dòng chảy cuồng lưu của kiếp sống. Định mệnh của tình yêu mệt mỏi, chán chường và bất trắc. Thơ Viên Linh là một biểu hiệu cho Con Người như là một hữu-thể-tại-thế với tất cả những khổ đau và hoan lạc. Ông vừa tạ thế hôm cuối tháng Ba vừa rồi, Việt Báo trân trọng đăng lại một số ít thơ của ông như một nén tâm hương gửi đến người Thi Sĩ quá cố.
tôi đã thấy đủ, nơi đây | những thay đổi làm chóng mặt | vũng nước xưa ễnh ương kêu khàn giọng | nay đèn thức trắng
Thơ Nguyễn-hòa-Trước được đặc trưng bởi sự tập trung vào tính sáng tạo của ngôn ngữ, sự giải cấu trúc của cú pháp và ngữ pháp thông thường, đồng thời khám phá những hạn chế và khả năng cố hữu của chính ngôn ngữ...
Đa tình ơi con mắt Phú Yên | Che trời suối tóc thả nghiêng nghiêng | Con gái nhà ai coi ngộ quá | Lòng Bình Định không đảo cũng điên.
kiêu hãnh những lằn roi / ma thuật quyến rũ ánh sáng / siêu vi những hạt bụi kết cấu hoa văn / hơi thở khẽ ẩn tàng trong vô thức lãng quên...
Một năm vù vèo lưng, phản / Cái nằm bẹp dí mùa đông / Thì cũng thèm nghe râu tóc / Liệng xuân trên những cánh đồng...
Tại Chương Trình Giải Thưởng Bankstown Poetry Slam trong tháng vừa qua, có sự hiện diện của thơ, dĩ nhiên – nhưng đặc biệt là sự hiện diện của Plestia. Những dòng thơ được đọc lên của Plestia đã thu hút hơn 2,000 khán giả đến tòa thị chính Sydney vào buổi tối đầu tuần thứ Hai trong tháng Hai, nhiều người mặc đồng phục “keffiyeh” để thể hiện hỗ trợ của họ dành cho ngôi sao mạng trẻ tuổi người Gazan, Plestia Alaqad, người bất thình lình trỗi dậy nổi bật trên toàn cầu từ một bối cảnh tàn bạo nhất trên thế giới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.