Tháng Ba, Tưởng Niệm Thanh Tâm Tuyền [13.3.1936-22.3.2006]

13/03/202408:29:00(Xem: 877)

ttam

sao

dưới mắt sao. dưới bàn chân

                 những đứa con…  -- Thanh Tâm Tuyền.

 

rùng mình

một ánh sao thưa

ngọn bong bóng sủi

dưới mùa long lanh

bay qua triền bụi không thành

hồn nương náu

ở trường thanh

núi

     đồi

hú vào

tình dại mắt.  môi

nghe hương chín giữa

nụ cười vu vơ

cán cân

đã lệch mong chờ

nữa mong về đứng

bên bờ phục sinh

so vai

tình tự đăng trình

rồi le lói

vẫn

một mình

sao thưa

ẩn

búp thần

gối ngạt mùa

nấp trong khe hở

hái đùa tóc tơ

xin em

từ trước đến giờ . . .

 

 

đọc lại thanh tâm tuyền qua EE

 

lớn.  lớn dậy mãi thi sĩ

rồi chết cùn mằn thân hoẵng rừng sâu

cháy than đen.  rễ                               gấu

mũi tên xé gió.  và tuyết

và huyệt lá

chôn những bài thơ

,

đăm đắm mắt.  đăm đăm khói

nheo mơ về cuống phổi.  tà lung

rậm hít bóng mặt trời.  sau lưng gụ

búng miệng khạc.  đêm gập trời

xuống gối

,

đóm máu nhòe sao

chiếu trăng                              cờn cợn

nhà xanh treo nóc.  vườn.  miếu đình

chùa khảm cong                      viền

ngón tay móc chùm hậu diện

khuôn mặt nữ.  khánh tận điềm nhiên

,

những tờ giấy bổi vỗ vỗ bàn tay

tang mít.  trống

hưhư

,

phải thì thào                suối

bàn chân.  kìa.  bàn chân nõn da

cái trắng nào cũng nhờn nhợn

pha xanh.  mắt hoắm sâu

,

đừng nhìn như thể.  tôi.  đã chết

thi sĩ đã hết

thời

làm thơ

 

 

ngày, giả bộ

(lui về 7 chữ, sực nhớ TTT)

 

ngủ đứng.  lay ngọn sào cong cớn

chớn chở vô công giả dạng ngày

bù nhìn bù nhìn thân lợn cợn

ảo giác sinh phần suôn chỉ tay

,

sờ mó trái tim hai con mắt

dòng chảy mê mê hút cuốn đời

đá nựng lên trời sông rất ngặt

đôi ta chiều hoang như cánh dơi

,

bảy mươi năm đầu trần tất bật

gió thổi tuyết thổi ù ù bay

cao hơn tuổi trời thấp hơn đất

chàm xanh trên má.  bạc trên mày

,

nụ hôn chập chững treo đầu xó

gõ cái phong tình nuốt chữ yêu

ta cưỡi nhau mà bùa hạn hẹp

vần vụ con quay búng ngược chiều

,

à.  đêm cứ ngủ cho ngày rạng

hướng cũ đâu lưng.  hướng tới.  rình

nửa trưa đứng bóng.  chiều.  chênh chếch

mở cửa trăng rằm đêm mới tinh

 

 

the freezing rain

 

Vanh vách

mồn một

vanh vách

 

Chợt nghe tiếng ván gõ

lách cách

buồn

 

Trời đóng đinh gộp màn sương

 

Cách chi khêu gợi mùi hương

đã

tàn

Ngùi ngùi giú

một chấm than

 

Ra rả bọng nước oán thán âm mù

 

U u trời niền răng

 

Ong bướm chết ngạt

cúc cu đánh đồng

 

Trời hành

mỗi cơn mưa đông

 

Kính mù

nạo

vét chất đống

lũy thành

 

Ở xứ người tuột điêu linh

 

Không ai mua bán

giọt mình cứ rao

 

Dồn. lan. một cuộc xáo xào

 

Cửa thông thống mở

cúi chào nguyên xuân

 

 

đêm

 

Tối mịt lần về qua xóm lách*

Lạn luồn theo một nửa linh hồn

Màu đen áo nước con kinh đọng

Tiếng ầu ơ trong đêm thụy hôn

 

Có những căn phần ngủ giấc chết

Sống không mơ chun một nấm mồ

Những hàm họng cứng đời trơ khất

Như một cán cuốc nằm ngay đơ

 

Không ai xúi bới đào dĩ vãng

Một mùa vui đã tịch biên lời

Bài hát nặn ra từng khối óc

Ánh sáng xiềng một lũ ma trơi

 

Gông cổ lại nguồn đời nhấp nhổm

Cọc nhọn xiên buốt rát vai lình

Giọt đông máu không còn sức thoát

Về con sông chảy một lữ trình

 

Nên tù đọng kiếp đời lao dịch

Thổ huyết vào đan xên móng nền

Cái răng long tóc màu thất tán

Vọng bên trời khúc mỏi mệt đêm

 

* Đêm Xóm Lách Mịt Mùng, Thanh Tâm Tuyền

 

—Hoàng Xuân Sơn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
nước Việt dù vui hay buồn | cũng là thứ | mẹ không còn sở hữu | tài sản của bà không nhiều như vậy | tài sản hôm nay ở trên thân thể con người | khi cần, có thể mang thế chấp hay bán đi | là những thứ mà bà không còn giữ được
Chiều 30 tháng Chạp Giáp Thìn, đọc và nhớ thi sĩ Vũ Hoàng Chương sinh ngày 5 tháng Năm, Bính Thìn, 1916, mất ngày 6 tháng Chín, Bính Thìn, 1976 - nguyên vẹn con rồng.
Việt Nam từ xưa theo nền văn minh nông nghiệp lúa nước, nên thời vụ của cây trái hoa lúa lập trình nhịp sống con người, từ nếp sống cho đến những tin tưởng tâm linh. Khi đồng lúa nghỉ ngơi, hoa đào hoa mai chớm nụ đầu mùa, người dâ n quay về tụ tập vui chơi ăn uống, từ đấy mà có một mỹ tục gọi là Tết (được phiên âm theo chữ Hán là Tiết, có nghĩa là đốt tre đốt trúc, nghĩa rộng là một đoạn thời gian trong năm), rơi vào lúc cuối một năm, thời điểm kết sổ và dấy lên niềm hy vọng cho năm mới. Gần đây có người đặt vấn đề có nên bỏ tục ăn Tết không. Tại sao vậy? Cây cỏ còn sửa mình để thay lá đơm hoa đón khí tiết đẹp của trời đất, can cớ chi con người phải bỏ niềm vui mừng đón năm mới với một mỹ tục đẹp đẽ là Ăn Tết? miễn là đừng Tháng Giêng là tháng ăn chơi (ca dao) thôi.
Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ là một vị học giả uyên bác về Phật giáo, nguyên giáo sư của Đại học Vạn Hạnh tại Sài Gòn, nhà văn, nhà thơ, dịch giả và là một người bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền và đã bị cầm tù trong nhiều năm. Năm 1998, Hòa Thượng được tổ chức Human Rights Watch tặng giải thưởng về nhân quyền Hellmann-Hamett Awards. Hòa Thượng là Xử lý Thường Vụ Viện Tăng Thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Hòa Thượng thông thạo tiếng Trung Quốc, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Pali, tiếng Phạn và tiếng Nhật, đọc hiểu tiếng Đức. Hòa Thượng được giới học giả Việt Nam đánh giá cao vì đã công bố nhiều tiểu luận, chuyên khảo, thơ và nhiều công trình dịch thuật Phật giáo từ tiếng Phạn, tiếng Trung Hoa và tiếng Nhật, được coi là nhà sư uyên bác nhất của Phật giáo Việt Nam, đã soạn thảo quyển Bách Khoa Phật Học Đại Tự Điển.
Thông cao cuộn vỏ ngự hàn / quả khô chặt ruột vén quang nửa đồi / cõng lưng ngày thở trả hơi / em sang giúp nhóm mớ phơi củi già...
anh xin lại đôi bàn tay cầm bút / làm những bài thơ xuôi / rồi xuân hạ thu đông có mùa nào cho / mây bay về đầu xóm...
Gói bánh chưng | gói năm cùng tháng tận | gói khúc đời còn một đoạn nấu sôi | gói kỷ niệm già theo màu lá chuối | nóng bốc hơi mờ những khung hình | xôi chè ngũ quả.
mẹ tôi xưa, đất quán rường / chở che con, mộng bình thường ấu thơ / một thời tuổi trẻ, ngu ngơ / trong vòng tay mẹ, ù ơ ví dầu...
mời về, hồn cha mẹ | xoa dấu mực thâm | kể chuyện vầng trăng cùng hoa lài thơm ngát | mời về | người bạn bể dâu mang đi mất