Tháng Ba, Tưởng Niệm Thanh Tâm Tuyền [13.3.1936-22.3.2006]

13/03/202408:29:00(Xem: 892)

ttam

sao

dưới mắt sao. dưới bàn chân

                 những đứa con…  -- Thanh Tâm Tuyền.

 

rùng mình

một ánh sao thưa

ngọn bong bóng sủi

dưới mùa long lanh

bay qua triền bụi không thành

hồn nương náu

ở trường thanh

núi

     đồi

hú vào

tình dại mắt.  môi

nghe hương chín giữa

nụ cười vu vơ

cán cân

đã lệch mong chờ

nữa mong về đứng

bên bờ phục sinh

so vai

tình tự đăng trình

rồi le lói

vẫn

một mình

sao thưa

ẩn

búp thần

gối ngạt mùa

nấp trong khe hở

hái đùa tóc tơ

xin em

từ trước đến giờ . . .

 

 

đọc lại thanh tâm tuyền qua EE

 

lớn.  lớn dậy mãi thi sĩ

rồi chết cùn mằn thân hoẵng rừng sâu

cháy than đen.  rễ                               gấu

mũi tên xé gió.  và tuyết

và huyệt lá

chôn những bài thơ

,

đăm đắm mắt.  đăm đăm khói

nheo mơ về cuống phổi.  tà lung

rậm hít bóng mặt trời.  sau lưng gụ

búng miệng khạc.  đêm gập trời

xuống gối

,

đóm máu nhòe sao

chiếu trăng                              cờn cợn

nhà xanh treo nóc.  vườn.  miếu đình

chùa khảm cong                      viền

ngón tay móc chùm hậu diện

khuôn mặt nữ.  khánh tận điềm nhiên

,

những tờ giấy bổi vỗ vỗ bàn tay

tang mít.  trống

hưhư

,

phải thì thào                suối

bàn chân.  kìa.  bàn chân nõn da

cái trắng nào cũng nhờn nhợn

pha xanh.  mắt hoắm sâu

,

đừng nhìn như thể.  tôi.  đã chết

thi sĩ đã hết

thời

làm thơ

 

 

ngày, giả bộ

(lui về 7 chữ, sực nhớ TTT)

 

ngủ đứng.  lay ngọn sào cong cớn

chớn chở vô công giả dạng ngày

bù nhìn bù nhìn thân lợn cợn

ảo giác sinh phần suôn chỉ tay

,

sờ mó trái tim hai con mắt

dòng chảy mê mê hút cuốn đời

đá nựng lên trời sông rất ngặt

đôi ta chiều hoang như cánh dơi

,

bảy mươi năm đầu trần tất bật

gió thổi tuyết thổi ù ù bay

cao hơn tuổi trời thấp hơn đất

chàm xanh trên má.  bạc trên mày

,

nụ hôn chập chững treo đầu xó

gõ cái phong tình nuốt chữ yêu

ta cưỡi nhau mà bùa hạn hẹp

vần vụ con quay búng ngược chiều

,

à.  đêm cứ ngủ cho ngày rạng

hướng cũ đâu lưng.  hướng tới.  rình

nửa trưa đứng bóng.  chiều.  chênh chếch

mở cửa trăng rằm đêm mới tinh

 

 

the freezing rain

 

Vanh vách

mồn một

vanh vách

 

Chợt nghe tiếng ván gõ

lách cách

buồn

 

Trời đóng đinh gộp màn sương

 

Cách chi khêu gợi mùi hương

đã

tàn

Ngùi ngùi giú

một chấm than

 

Ra rả bọng nước oán thán âm mù

 

U u trời niền răng

 

Ong bướm chết ngạt

cúc cu đánh đồng

 

Trời hành

mỗi cơn mưa đông

 

Kính mù

nạo

vét chất đống

lũy thành

 

Ở xứ người tuột điêu linh

 

Không ai mua bán

giọt mình cứ rao

 

Dồn. lan. một cuộc xáo xào

 

Cửa thông thống mở

cúi chào nguyên xuân

 

 

đêm

 

Tối mịt lần về qua xóm lách*

Lạn luồn theo một nửa linh hồn

Màu đen áo nước con kinh đọng

Tiếng ầu ơ trong đêm thụy hôn

 

Có những căn phần ngủ giấc chết

Sống không mơ chun một nấm mồ

Những hàm họng cứng đời trơ khất

Như một cán cuốc nằm ngay đơ

 

Không ai xúi bới đào dĩ vãng

Một mùa vui đã tịch biên lời

Bài hát nặn ra từng khối óc

Ánh sáng xiềng một lũ ma trơi

 

Gông cổ lại nguồn đời nhấp nhổm

Cọc nhọn xiên buốt rát vai lình

Giọt đông máu không còn sức thoát

Về con sông chảy một lữ trình

 

Nên tù đọng kiếp đời lao dịch

Thổ huyết vào đan xên móng nền

Cái răng long tóc màu thất tán

Vọng bên trời khúc mỏi mệt đêm

 

* Đêm Xóm Lách Mịt Mùng, Thanh Tâm Tuyền

 

—Hoàng Xuân Sơn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Treo cổ lên / Mặt trời đen / Đầu cúi xuống / Nhất điểm hồng...
Trang Thơ Thứ Bẩy tuần này hân hạnh có sự góp mặt của nhà thơ Hoàng Thủy Trâm, lần đầu đến với Việt Báo, cùng các nhà thơ khác Lê Hưng Tiến, Lê Chiều Giang, Trần Hạ Vi, mỗi người một phong vị thơ, một thể cách sáng tạo, cùng làm nên tiếng nói thơ của thời đại mình đang sống, cùng tìm kiếm ý nghĩa nhân sinh. Việt Báo trân trọng giới thiệu...
Cõi thơ Viên Linh là cõi nhân sinh đầy hệ lụy của định mệnh. Định mệnh của một dân tộc điêu linh, lưu lạc. Định mệnh của con người bé nhỏ và yếu ớt trong dòng chảy cuồng lưu của kiếp sống. Định mệnh của tình yêu mệt mỏi, chán chường và bất trắc. Thơ Viên Linh là một biểu hiệu cho Con Người như là một hữu-thể-tại-thế với tất cả những khổ đau và hoan lạc. Ông vừa tạ thế hôm cuối tháng Ba vừa rồi, Việt Báo trân trọng đăng lại một số ít thơ của ông như một nén tâm hương gửi đến người Thi Sĩ quá cố.
tôi đã thấy đủ, nơi đây | những thay đổi làm chóng mặt | vũng nước xưa ễnh ương kêu khàn giọng | nay đèn thức trắng
Thơ Nguyễn-hòa-Trước được đặc trưng bởi sự tập trung vào tính sáng tạo của ngôn ngữ, sự giải cấu trúc của cú pháp và ngữ pháp thông thường, đồng thời khám phá những hạn chế và khả năng cố hữu của chính ngôn ngữ...
Đa tình ơi con mắt Phú Yên | Che trời suối tóc thả nghiêng nghiêng | Con gái nhà ai coi ngộ quá | Lòng Bình Định không đảo cũng điên.
kiêu hãnh những lằn roi / ma thuật quyến rũ ánh sáng / siêu vi những hạt bụi kết cấu hoa văn / hơi thở khẽ ẩn tàng trong vô thức lãng quên...