Mũi tên vàng của Thần Cupid

14/02/202408:19:00(Xem: 1129)
Valentine's Day

cupids

-- Cứ thử đi, ngươi không thể hủy diệt di tích vĩnh hằng của trái tim
con người-tình yêu.
(Victor Hugo).

 

Trong bài thơ Sa Thạch, nhà thơ Lưu Diệu Vân viết về tình yêu, như khẳng định một chân lý “Tình yêu giá trị hơn tất cả tinh túy hoang sơ của đất trời.” Cũng mang tính quả quyết như thế, trong câu thơ của Như Quỳnh De Prelle “Tình yêu vĩnh hằng và hiện sinh.” Xin giới thiệu một trích đoạn trong bài thơ Những Điều Giản Dị, Lưu Diệu Vân nói về nơi nương tựa đầy quyến rũ của Tình Yêu:
    Khi em buồn, Em chỉ muốn nghe anh dịu dàng nhắc nhở bằng giọng điệu đẫm hơi ấm rằng chuyện vui buồn của em và cảm hứng nguồn sống anh là một, rằng dù anh là người đàn ông cận đại nhưng anh biết yêu thương em bằng tất cả sức lực của phần đời còn lại, rằng nơi chốn yên bình nhất để em hóa giải u uất là bên trong lồng ngực anh, rằng trên đời này không còn gì quan trọng hơn những môi hôn chân ái trễ muộn, rằng nỗi buồn là nơi khởi đầu hạnh phúc giao hòa tâm hồn hai chúng ta.
    Và các tác giả sau đây, để chúng ta cùng cảm nhận nguồn cảm xúc vô tận của Tình Yêu: Philip Sidney, P.B. Shelley, Eugene Field, Sara Teasdale, Elisaveta Bagriana, Federico Garcia Lorca, Bertolt Brecht, Langston Hughes, Bùi Giáng, Trần Tuấn Kiệt, Đỗ Tư Nghĩa, Nguyễn Thị Hoàng, Ý Nhi, Chiêu Anh Nguyễn, Pháp Hoan, Oceal Vuong, Như Quỳnh de Prelle. (NTKM)

 

*

 

PHILIP SIDNEY (1554- 1586)  

 

Người Tôi Yêu Có Trái Tim Tôi

 

Và tôi, tôi có trái tim chàng 

Chỉ cần đổi trao nhau

hai trái tim đẹp ý:

Tôi nâng niu trái tim chàng

Và tim tôi, chàng không thể thiếu

Chưa bao giờ có được

cuộc đổi trao nào

xinh đẹp tuyệt vời hơn:

Người tôi yêu có trái tim tôi

Và tôi, tôi có trái tim chàng.

 

Trái tim chàng trong tôi

giữ chàng và tôi làm một

Trái tim tôi trong chàng

dẫn đường cho tư tưởng và giác quan chàng:

Chàng yêu trái tim tôi

Vì đó cũng là trái tim chàng một bận 

Tôi ấp ủ trái tim chàng

vì tim chàng trú ngụ trong tôi:

Người tôi yêu có trái tim tôi

Và tôi

Tôi có trái tim chàng.

 

(Đỗ Tư Nghĩa dịch)

 

*

 

P. B. SHELLEY (1792 -1822)

 

Dạ Khúc Ấn Độ

 

Tôi tỉnh dậy

ra khỏi những giấc mơ thấy em

trong giấc ngủ đầu tiên của đêm

Khi gió đang thì thào thở nhẹ

và những vì sao

đang chiếu sáng trên trời:                      

Tôi tỉnh dậy

ra khỏi những giấc mơ thấy em

Và một thần linh nơi bàn chân tôi

đã dẫn tôi đi

Bằng cách nào thế nhỉ?

đến cửa sổ phòng em – hỡi em yêu dấu!

 

Bao khúc điệu lãng du 

yếu dần

trên con suối đen lặng im –

Mùi hoa Champak phai đi

như những ý tưởng dịu êm

trong giấc mộng.

Tiếng than vãn của chim họa mi

chết trên trái tim mình –

Như tôi sẽ phải chết trên tim em –

Ôi, em thân thương dường ấy!...

 

(Đỗ Tư Nghĩa dịch)

 

*

 

EUGENE FIELD (1850-1895)

 

Một Tấm Thiệp Valentine

                   

Hỡi thần Cupid, 

Hãy đi và nói với người tôi yêu

rằng tôi yêu nàng tha thiết.

Vâng, dẫu nàng giẫm lên trái tim tôi

và xé rách trái tim chảy máu của tôi thành hai mảnh;

Và dẫu nàng lăn con mắt chế giễu của nàng

để hớp hồn tôi khi tôi đi qua;

Và dẫu nàng khước từ hết thảy

những thứ mà tôi dâng nàng như cống vật:

táo, chuối và kẹo caramel thơm ngon –

Hỡi thần Cupid,

mặc dù như thế

Hãy nhanh chân đến bên nàng

và nói với nàng rằng

tôi yêu nàng tha thiết.

 

Và hãy nói thêm rằng

Tôi có một chiếc xe trượt tuyết

đệm xanh và sơn đỏ!

Người chủ hàng tạp phẩm đã hứa

Tôi có thể đi nhờ xe ấy

Bất cứ khi nào

ông ấy đi qua –

Hãy đi và nói với nàng như thế

Và hãy cho nàng biết thêm rằng

Có rất nhiều cô gái nhỏ

nài xin dạo chơi trên xe ấy;

Nhưng hỡi thần Cupid,

Hãy bảo cho nàng biết

Chỉ có nàng mới được ngồi

trên xe trượt tuyết ấy với tôi!

Hãy bảo nàng như thế

Và hãy bảo nàng thêm

rằng tôi tha thiết yêu nàng.

 

(Đỗ Tư Nghĩa dịch)

 

*

 

SARA TEASDALE (1884-1933)

 

Tiếng Khóc

 

Em có đôi mắt cho anh nhìn ngắm,

Và có đôi tay để chạm bàn tay,

Nhưng đối với anh muôn đời em chỉ

Một giọng nói đắng cay.

 

Em có bầu ngực cho đầu anh tựa,

Và có đôi môi để chạm bờ môi,

Nhưng đến khi chết cuộc đời em chỉ

Một tiếng khóc đơn côi.

 

(Pháp Hoan dịch)

 

*

 

ELISAVETA BAGRIANA (1893-1991)

 

Đừng Ở Gần Em Khi Em Khổ Đau

 

[…]

Em đã quen chịu đựng nỗi khổ một mình

Nhưng em khó lòng chịu đựng

niềm vui và cái đẹp

khi giữa đời

thiếu vắng anh yêu.

 

Vào những khoảnh khắc kia 

Anh hãy ở cùng em

để em rót niềm vui trong tim em

sang trái tim anh

Để em được thấy

cái đẹp đổ đầy hai giếng mắt em

phản chiếu nơi mắt anh

Và khúc ca từ môi em bay lên

sẽ tìm môi anh

đậu xuống dịu dàng.

 

(Đỗ Tư Nghĩa dịch)

 

*

 

FEDERICO GARCIA LORCA (1898-1936)

 

1. Giai Điệu Về Đêm (1919)

 

Anh rất sợ

những lá chết,

sợ những cánh đồng

đầy sương đêm.

Anh sắp ngủ,

nếu không đánh thức,

sẽ để lại bên em

trái tim lạnh.

Tiếng động nào

xa xôi?

Tình.

Gió chạm ngoài cửa kính,

em yêu.

Sẽ mang em vòng cổ

đính ngọc ngà bình minh.

Sao em từ bỏ anh

ngay giữa con đường này?

Nếu em đi xa lắc,

chim trời sẽ khóc than

và vườn nho xanh tươi

sẽ không ép thành rượu.

Tiếng động nào

xa xôi?

Tình.

Gió chạm ngoài cửa kính,

em yêu.

Không bao giờ em biết,

bướm đêm hoặc tuyết rơi,

Ôi, anh yêu em

biết mấy

những sớm tinh sương

mưa tầm tã

rồi trên cành cây khô

một tổ chim tan tác.

Tiếng động nào

xa xôi?

Tình.

Gió chạm ngoài cửa kính,

em yêu.

 

(Ngu Yên dịch)

 

*

 

BERTOLT  BRECHT (1898-1956)

 

Để Đọc Lúc Sáng Và Chiều Tối

 

Có lần người tôi yêu

Bên tai tôi thủ thỉ

Rằng anh ấy cần tôi

Vì thế tôi cẩn thận

Trên bước đường mình đi

Sợ rằng giọt mưa kia

Có thể làm tôi chết

 

(Pháp Hoan dịch)

 

*

 

LANGSTON HUGHES (1901-1967)

 

Tình Ca Cho Lucinda

 

Tình yêu

Là trái mận chín

Mọc trên thân cây màu tím

Nếm nó một lần

Và câu thần chú mê hoặc

Sẽ làm em điên đảo

Tình yêu

Là ngôi sao sáng

Mọc trên bầu trời phương Nam

Nếu chăm chú dõi nhìn

Thời ngọn lửa màu cam

Sẽ làm mắt em đau nhói

Tình yêu

Sững sờ như ngọn núi

Mọc lên ngày đầy gió

Nếu như em

Không muốn ngột thở

Thời đừng leo lên cao

 

(Pháp Hoan dịch)

 

*

 

BÙI GIÁNG (1926-1988)

 

Anh Em

 

Anh thương em như thương một bà trời
Em thương anh như thương hại một ông trời bơ vơ
Kể ra từ bấy tới giờ
Tình yêu phảng phất như tờ giấy rung.

 

*

 

TRẦN TUẤN KIỆT (1939 -2019)

 

Nàng

 

Em về cõng gió mùa thu

Hai vai thần tượng gánh sầu nhân gian

Chân son giẫm hướng điêu tàn

Mùa hoa xuân đậu muôn vàn lên môi

Tầm xuân anh hé nụ cười

Tóc em bỗng xõa một trời biệt ly

 

*

 

ĐỖ TƯ NGHĨA (1947-2021)

 

Trò Chơi Đuổi Bắt

 

Có một lần

Tôi cùng nàng đến một khu rừng

chơi trò chơi đuổi bắt:

Tôi đi trốn và nàng đi tìm.

 

Chẳng dám chạy xa

vì sợ nàng sẽ khóc

tôi chỉ trốn rất gần –

bao giờ nàng cũng là người thắng cuộc.

 

Có một lần

đến lượt nàng đi trốn

chẳng sợ tôi buồn – nàng đã chạy rất xa

lạc lối giữa rừng sâu

chẳng bao giờ tìm thấy nàng được nữa.

 

Ôi, tôi biết tìm nàng ở đâu

khi nàng đã khuất xa

trong rừng sâu

hun hút

của cuộc đời?

 

*

 

NGUYỄN THỊ HOÀNG

 

Bỏ Rơi

 

tình yêu bỏ tôi như nước rút khỏi lòng suối cạn

như thủy triều chạy trốn bờ hoang

như chiêm bao xa lìa giấc ngủ

và hôm nay mùa tàn

 

bằng cánh chim trời qua năm sắc cầu vồng gãy đổ

bằng con tàu say băng bão biển mê cuồng

người tìm tôi như sông tìm ra biển

tôi mất người như biển không chảy về sông

 

con mắt đời ngu ngơ tìm kiếm

không cánh buồm về ốc đảo tan hoang

khoảng trống hư vô mở cửa

trong mê hoang cây lá ngủ hai hàng

 

cánh tay nào dìu tôi theo khát vọng

thiên đường nào sao rụng xuống tương lai

nụ hôn cười cho lòng ùa vỡ mộng

buồn trao nhau cho rã mục hình hài

 

dạ khúc màu xanh vọng âm ngày tháng chết

ôi nhạc kèn đồng tiếng thét cuồng lưu

xin trả cho nhau những lời nói muộn

ngã tư cuộc đời đèn tắt hoang vu.

 

(Tập san VĂN số 13, 1/7/1964)

 

*

 

Ý NHI

 

Trong Ánh Chớp Số Phận

 

1.

Trong ánh chớp cuối cùng của phận số

em đã kịp nhìn thấy anh.

 

Trong vòng quay không ngừng của phận số

em đã dừng lại đúng nơi anh

ôi thời khắc huy hoàng

 

Em lặng lẽ nói cười

lặng lẽ nát tan

em thành lá, thành sương, thành lửa

Em lặng lẽ kêu gọi

Lặng lẽ cầu xin

lặng lẽ chờ mong

lặng lẽ vỡ òa thành lệ

 

Ôi thời khắc huy hoàng

 

2.

Em đã mơ thấy anh trong đêm

cho tới buổi mai

 

Rồi em mơ thấy anh khi em thổi cơm

khi em giặt giũ

 

Em mơ thấy anh ngoài phố đông

qua những tán cây quen

qua những gương mặt người xa lạ

 

Em mơ thấy anh khi em đọc sách

khi em cười vui

khi em hỏi ai đó một điều gì

khi trả lời ai đó một điều gì

khi em nói không,

khi em nói có

 

Em chẳng kể cùng ai giấc mơ của mình

bởi có ai mà hiểu thấu, ngoài anh

người cũng hòa nhập với cuộc đời này bằng một giấc mơ

 

3.

Em là con chim khuyên

nép mình trên cỏ rối

mà tiếng hót đã ở lại trong bài ca của anh

 

Em là que diêm

nằm lặng

trong chiếc gạt tàn bằng sứ

mà ngọn lửa đã cháy sáng nơi đầu ngón tay anh

 

Em là con thuyền

úp mặt dưới rặng thông

mà biển

đã cùng anh xa vợi

 

Luôn luôn bị ném trả lại

luôn luôn

em mơ thấy

Ngọn lửa

Tiếng hót

và Biển

 

4.

Anh chan hòa trong tóc em

trong mắt em

trên vai em

trên đầu những ngón tay em

 

Anh chan hòa trong nổi nhớ biển của em

trong giấc mơ một triền đồi vàng thắm hoa quỳ

 

Anh chan hòa

trong giọt nước mắt im lìm

trong lời em không nói

 

Anh chan hòa

trong nắng gió ngoài kia

trong cỏ cây

trong cơn mưa chiều muộn

 

5.

Một ngôi sao đã mọc bên trời

như giọt lệ

nơi đáy mắt giờ chia biệt

 

Em ngoảnh nhìn khu vườn

nhìn vệt nắng lưu dấu trên tàn cây

tựa hồ ngấn nước

một ngày nào

tràn qua phố phường

tràn qua bờ bãi

niềm hân hoan vàng thắm

 

Em ngoảnh nhìn

mặt biển đêm

những ngọn sóng dâng tràn như lửa

rồi dần tan

dần tan trên mặt cát

giấu mình trong giấc bình yên

 

Em ngoảnh nhìn lại con đường

ôi đã bao niềm vui

đã bao phiền muộn

đâu rồi mảnh trăng non trong vạt cỏ

đâu rồi bước chân qua lối hẹp

 

Em ngoảnh nhìn

Khuôn mặt em

trong tấm gương soi

như bức ảnh

của ngày thương mến cũ.

*

 

CHIÊU ANH NGUYỄN

 

Điểm Rơi

 

Ở góc khuất nào trong cuộc đời này

điểm rơi của định mệnh

nơi khuôn mặt anh được chiếu sáng một phần ba

số phận

nơi bóng em đổ dài

cung đường bế tắc

chào nhau

 

Điểm rơi nào vẽ sẵn thiên thu

nơi tận cùng cuộc dạo chơi

thương tổn

nơi chúng ta xỏ dưới chân đôi hài mỏi mệt

điểm rơi chung về phía lặng chìm

 

Góc khuất nào ta im

có lẽ

linh hồn chạm vào nhau theo nghĩa thường vẫn vậy

 

Cuộc yêu nào say men ngày chớm dậy

những men say sớm nở tối tàn

cuộc yêu nào chôn lặng giữa không gian

điểm rơi tận cùng bỏ ngỏ

 

chưa đi vào những tình yêu thống khổ

sao bàng hoàng trước hào quang bùng vỡ

của lặng im

 

Khu vườn kia chôn tận những rũ buồn

có tươi tốt nào không lớn lên từ những lớp tro tàn

có nụ cười nào nở trên bờ môi chưa biết khóc hờn

 

Góc khuất nọ

là nơi cuối cùng ta chạm tới.

cung đường ấy nơi em buông tay xốc nổi

 

như lời kinh cầu chẳng chạm hình hài

như nỗi chết không về qua chiếc giường ngày cưới

như chén rượu suông ta nhấp môi hấp hối

như nỗi cô đơn anh giấu vào tận cùng lời nói

 

*

 

PHÁP HOAN

 

Bài Ca

 

Bằng con đường huyền diệu nhất
tôi sẽ đến bên em
trên chiếc thuyền vượt qua dòng sông
của Heraclitus.
Bằng đường bơi của con cá
đóng băng giữa đại dương
bằng hơi thở hoa lupin
ngủ trên đồng vắng.
Bằng bước đi loài ăn thịt
giữa những chòm sao
bằng mặt trời lúc rạng đông
bừng trên tuyết trắng.
Đôi khi tôi đến bằng hạt mưa
nhỏ lên vai em đang tắm
Đôi khi tôi đến bằng giọt mực
vỡ trên trang giấy trắng tinh.

 

*

 

OCEAN VƯƠNG

 

Kẻ Sáng Tạo Thời Gian

 

Năm lên bảy, tôi tin

rằng mọi thứ tuân theo

quy luật của những chiếc đồng hồ,

rằng nếu tôi giữ chặt

những chiếc kim,

nắm tay ba sẽ bất thình

dừng lại

trước chiếc mũi hoàn hảo của mẹ,

và bài hát từ chiếc máy phát thanh,

sẽ mãi ngân vang

hai chữ – tình yêu

 

(Pháp Hoan dịch)

 

*

 

NHƯ QUỲNH DE PRELLE

 

Trích Đoạn Chùm Thơ Như Quỳnh De Prelle

 

Em đang héo đi những thanh xuân buồn bã

Đêm và ngày

trời và đất

mây và rừng

biển và núi non

chúng ta

ở đâu

tìm kiếm nhau

hoan lạc

 

Em đang héo đi những thanh xuân buồn bã

những triều dâng cô độc

những khoan thai lặng im

anh ở rất xa

tinh cầu và nhân gian

chuyển động

chúng ta

kiếm tìm nhau

tình yêu trọn kiếp này

 

Em đang héo đi những thanh xuân buồn bã

để yêu anh thật lâu

để cần anh rất nhiều

linh hồn mạng sống của em

trên những nhớ thương đậm đặc

trên những khắc khoải lo âu

vội vàng

tan biến

kết thành

tụ lại

thẳm sâu hun hút

rơi vào vô vọng

tiếng khóc âm thầm

không ngớt đi

 

loài người chưa bao giờ ngưng lại tình yêu

chưa bao giờ biến mất tình yêu

 

loài người tìm kiếm nhau

trên những năng lượng khác nhau

bằng những trắc trở

bất đồng

 

tình yêu vĩnh hằng và hiện sinh

thời gian và không gian

những ý niệm lụi tàn đi và tái sinh

như tình yêu cuối cùng

như lần yêu cuối cùng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tập “Thơ Khánh Trường” ra đời chỉ để “Vui thôi mà”, gồm ba phần: Phần 1: Ngẫu Hứng. Phần 2: Mai Anh Về Miền Trung & Những Bài Thơ Khác; và Phần 3: Khổ Lụy. Ngẫu Hứng là phần tôi thích nhất, tập hợp những bài thơ ngắn “bất chợt nẩy ra trong đầu”. Thơ được viết tự nhiên, không màu mè, không cơ bắp, không gồng, không làm dáng. Là phần mở đầu, Ngẫu Hứng cũng là phần tách riêng khỏi tập thơ, ở một vùng đất cao hơn, trên một khí hậu tươi mát, có nhịp sống tâm linh riêng. Trong khuôn khổ bài này xin chỉ đọc phần “Ngẫu Hứng”.
Ta. Ngồi một mình / Trên nóc nhà / Buổi sáng / Trước ngày bỏ đi / Khói thuốc tan trong mây/ Rượu. / Đổ đầy máng xối...
thầm thì mấy câu không nghe rõ / rồi tan theo con đường dọc hàng cây bạch quả / màu xanh nồng nàn / thành phố trú lạnh nhìn về hoang vu / lủi thủi những người đàn bà trong góc tối...
tháng này chợt ho khan tưởng chừng vỡ ngực / lê từng bước ngả nghiêng / đầu óc chấp chới trong cõi lặng / đâu đây nghe từ tận cùng xa vắng / lũ đười ươi cười buốt não thắt tim...
Treo cổ lên / Mặt trời đen / Đầu cúi xuống / Nhất điểm hồng...
Trang Thơ Thứ Bẩy tuần này hân hạnh có sự góp mặt của nhà thơ Hoàng Thủy Trâm, lần đầu đến với Việt Báo, cùng các nhà thơ khác Lê Hưng Tiến, Lê Chiều Giang, Trần Hạ Vi, mỗi người một phong vị thơ, một thể cách sáng tạo, cùng làm nên tiếng nói thơ của thời đại mình đang sống, cùng tìm kiếm ý nghĩa nhân sinh. Việt Báo trân trọng giới thiệu...
Cõi thơ Viên Linh là cõi nhân sinh đầy hệ lụy của định mệnh. Định mệnh của một dân tộc điêu linh, lưu lạc. Định mệnh của con người bé nhỏ và yếu ớt trong dòng chảy cuồng lưu của kiếp sống. Định mệnh của tình yêu mệt mỏi, chán chường và bất trắc. Thơ Viên Linh là một biểu hiệu cho Con Người như là một hữu-thể-tại-thế với tất cả những khổ đau và hoan lạc. Ông vừa tạ thế hôm cuối tháng Ba vừa rồi, Việt Báo trân trọng đăng lại một số ít thơ của ông như một nén tâm hương gửi đến người Thi Sĩ quá cố.
tôi đã thấy đủ, nơi đây | những thay đổi làm chóng mặt | vũng nước xưa ễnh ương kêu khàn giọng | nay đèn thức trắng