Hãy Tưởng Tượng

13/02/202418:56:00(Xem: 953)
IMG_2207
Minh họa Đinh Trường Chinh



gia tài của mẹ
là nước Việt buồn?
thật ra là buồn ngủ
thật ra không đơn giản như vậy

nước Việt dù vui hay buồn
cũng là thứ
mẹ không còn sở hữu
tài sản của bà không nhiều như vậy
tài sản hôm nay ở trên thân thể con người
khi cần, có thể mang thế chấp hay bán đi
là những thứ mà bà không còn giữ được

như trinh tiết
của con bé 14 tuổi
bán thân cho khách Trung Quốc trong bản tin thời sự sáng nay
tôi tự hỏi nó cần tiền để xài Tết hay để làm gì ?
hãy tưởng tượng là nó trên cái giường đêm ấy

là những thứ
như quả thận của anh thanh niên
bị lấy đi
để lại một vết sẹo trên hông
hãy tưởng tượng là hắn
nằm chờ trên bàn mổ

hay là đứa con mà đôi vợ chồng bán đi
vì không có khả năng nuôi dưỡng
họ vừa bị kết án tù
hãy tưởng tượng là bà mẹ trẻ ấy trao con cho người lạ

tôi đang nói những điều ai cũng biết những điều không cường điệu
không phóng đại
không ẩn dụ
như lời nói giỡn
trong câu chuyện ngày thường

chỉ cần
một chút tưởng tượng

Thận Nhiên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tập “Thơ Khánh Trường” ra đời chỉ để “Vui thôi mà”, gồm ba phần: Phần 1: Ngẫu Hứng. Phần 2: Mai Anh Về Miền Trung & Những Bài Thơ Khác; và Phần 3: Khổ Lụy. Ngẫu Hứng là phần tôi thích nhất, tập hợp những bài thơ ngắn “bất chợt nẩy ra trong đầu”. Thơ được viết tự nhiên, không màu mè, không cơ bắp, không gồng, không làm dáng. Là phần mở đầu, Ngẫu Hứng cũng là phần tách riêng khỏi tập thơ, ở một vùng đất cao hơn, trên một khí hậu tươi mát, có nhịp sống tâm linh riêng. Trong khuôn khổ bài này xin chỉ đọc phần “Ngẫu Hứng”.
Ta. Ngồi một mình / Trên nóc nhà / Buổi sáng / Trước ngày bỏ đi / Khói thuốc tan trong mây/ Rượu. / Đổ đầy máng xối...
thầm thì mấy câu không nghe rõ / rồi tan theo con đường dọc hàng cây bạch quả / màu xanh nồng nàn / thành phố trú lạnh nhìn về hoang vu / lủi thủi những người đàn bà trong góc tối...
tháng này chợt ho khan tưởng chừng vỡ ngực / lê từng bước ngả nghiêng / đầu óc chấp chới trong cõi lặng / đâu đây nghe từ tận cùng xa vắng / lũ đười ươi cười buốt não thắt tim...
Treo cổ lên / Mặt trời đen / Đầu cúi xuống / Nhất điểm hồng...
Trang Thơ Thứ Bẩy tuần này hân hạnh có sự góp mặt của nhà thơ Hoàng Thủy Trâm, lần đầu đến với Việt Báo, cùng các nhà thơ khác Lê Hưng Tiến, Lê Chiều Giang, Trần Hạ Vi, mỗi người một phong vị thơ, một thể cách sáng tạo, cùng làm nên tiếng nói thơ của thời đại mình đang sống, cùng tìm kiếm ý nghĩa nhân sinh. Việt Báo trân trọng giới thiệu...
Cõi thơ Viên Linh là cõi nhân sinh đầy hệ lụy của định mệnh. Định mệnh của một dân tộc điêu linh, lưu lạc. Định mệnh của con người bé nhỏ và yếu ớt trong dòng chảy cuồng lưu của kiếp sống. Định mệnh của tình yêu mệt mỏi, chán chường và bất trắc. Thơ Viên Linh là một biểu hiệu cho Con Người như là một hữu-thể-tại-thế với tất cả những khổ đau và hoan lạc. Ông vừa tạ thế hôm cuối tháng Ba vừa rồi, Việt Báo trân trọng đăng lại một số ít thơ của ông như một nén tâm hương gửi đến người Thi Sĩ quá cố.
tôi đã thấy đủ, nơi đây | những thay đổi làm chóng mặt | vũng nước xưa ễnh ương kêu khàn giọng | nay đèn thức trắng