Thơ Tình mùa Xuân

08/02/202418:48:00(Xem: 404)
20200519_035747
Tranh Đào Nguyên Dạ Thảo.
có ngọn gió mùa nào thổi qua mái hồn anh
buổi chiều tháng giêng
ngoài kia cơn mưa mù se vào liếp cửa
anh nhìn xuống dòng sông xưa chảy về bến cũ
con thuyền xa khơi và dấu vết của đợi chờ

có một nỗi buồn nào len vào trong đời anh
khi biết rằng cuộc đời không màu mè như em tưởng
như nỗi đam mê bên kia hàng dậu đổ
thưa lá với đêm dài

mai kia những kỷ niệm héo mòn
những thiết tha trừu tượng
thức dậy như chồi non xanh xao buổi hẹn hò
có em với hai bàn tay gầy níu gọi lại bình minh
thoảng như có tiếng chim vành khuyên hót đâu đó
trong tâm tưởng của mỗi người
mà hư không nhẹ như mùa xuân bay về bên khóm lá

tóc em không còn dài như ngày xưa
để tưởng niệm cơn nắng mai dọi xuống hồn
và rồi tháng ngày trôi đi
dòng sông trôi đi qua nhiều nỗi đời sầu muộn
vẫn lãng đãng hoài bóng trăng rằm
thuở em vừa tròn mộng

có nỗi buồn nào đó rụng xuống ngoài bãi cát đêm
anh đưa tay với bắt thả trôi về biển khơi
con sóng chiều cuộn dâng xôn xao một ngày uể oải
loài hải âu vỗ cánh bay lên khoảng trời cao
không một âm vang dội qua ghềnh đá

như thể trái đất vẫn dịu dàng
đuổi xua đi những lãng mạn của cuộc đời
và anh chắc chắn một điều
có nỗi nhớ nào hụt hẫng
trong đôi mắt não nùng của tháng ngày tha hương
mà tình cờ thấy được vào buổi sáng mưa giông
hỡi em
anh xin lại đôi bàn tay cầm bút
làm những bài thơ xuôi
rồi xuân hạ thu đông có mùa nào cho
mây bay về đầu xóm
khua con đường rộng
hai hàng cây thưa lá
giữa mênh mông
gió vẫn đìu hiu một nỗi vô thường

còn mùa nào trải dài giữa 
thênh thang đời
để em đổ đầy đôi mắt lên cao
thả đi ước vọng cuối năm
thầm thầm ngoài khung cửa
mười năm hai mươi năm
xa xôi đầu sông cuối chợ

còn mùa nào cho mây cho gió cho mưa
cho em ước lại cuộc đời.
-- Huỳnh Liễu Ngạn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Về bên kia, anh để phía sau | Chiến tranh và hòa bình, Tội ác và hình phạt | Hồ Thiên Nga đầy nước mắt hôm nay
Đau lòng nhất là tái ngộ với anh chị Phan Xuân Sinh-Thiên Nga sau 20 năm xa cách trong một buổi gặp gỡ với ACE văn nghệ vùng Houston, Texas vào trưa ngày 17 tháng 2 năm 2024, ngay ngày hôm sau anh phải nhập viện khẩn cấp vì bệnh tim mạch. Nằm hôn mê sâu 10 ngày vô phương cứu chữa, anh lặng lẽ từ giã cõi đời trong niềm thương tiếc của vợ con và bằng hữu. Ghi lại một vài chặng tương tác thân tình với anh Phan Xuân Sinh những ngày trước, như một nén tâm nhang tiễn đưa bạn hiền về nơi chín suối...
Lê An Thế -- Một du tử làm thơ, từ bao năm nay, tưởng xa xôi, nhưng rất gần. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Xôn xao chút nắng chiều xưa / Nghe ra câu hát đẩy đưa bạt ngàn / Tiếng dần xa, tiếng vọng còn… / Bóng sầu theo những véo von trùng trùng...
Cứ thử đi, ngươi không thể hủy diệt di tích vĩnh hằng của trái tim con người-tình yêu. (Victor Hugo)...
nước Việt dù vui hay buồn | cũng là thứ | mẹ không còn sở hữu | tài sản của bà không nhiều như vậy | tài sản hôm nay ở trên thân thể con người | khi cần, có thể mang thế chấp hay bán đi | là những thứ mà bà không còn giữ được
Chiều 30 tháng Chạp Giáp Thìn, đọc và nhớ thi sĩ Vũ Hoàng Chương sinh ngày 5 tháng Năm, Bính Thìn, 1916, mất ngày 6 tháng Chín, Bính Thìn, 1976 - nguyên vẹn con rồng.