Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ của hai người...

20/11/202220:24:00(Xem: 865)

full-moon

THY AN

 

Trăng tháng mười một  

 

trăng thật tròn đêm nay

ở bên trái lồng ngực ta

mây đen trên đầu đứng yên như quái vật

chỉ thấy con đường thật vắng ngoằn ngoèo

chân đi run run

tay nắm tay em

bóng đổ trên những viên gạch ẩm ướt

 

suốt bốn mươi năm ta tiếm danh mặt trời

sưởi ấm tim em bằng bao nhiêu lời nói

của người và của đời

núi đồi cũng chứa đầy lời nói

rót vào lòng bao thanh âm chân thật

đến lúc nào sẽ phải vỡ tung

như tuổi thơ, tuổi mới lớn, tuổi trưởng thành, tuổi xế chiều

nỗi buồn và những trắc ẩn nổ bung như trời hoa

rơi xuống vực thẳm

 

khởi thủy là lời nói

kết thúc cũng là lời nói

lời nói cô đơn hằn sâu ký ức

ngày nắng đêm mưa

sáng thu chiều hạ

nhìn giọt nước bỗng thấy mình nhỏ bé và hạnh phúc

tần số của rung động và cộng hưởng âm thanh

những giấc mơ rối rắm và những cào xước của thủy chung

ướt mãi trái tim da vàng

hai mái đầu ngồi im quán vắng

bạn bè đã đi qua nằm yên bên vệ đường

cuộc chơi đứt đoạn

sợi tóc bạc rụng theo câu thơ vất vưởng

 

tiếng à ơi trôi trên cánh đồng

cũng là lời nói từ một nơi thật xa

quạnh hiu và lặng lẽ

lời nói xuất phát từ im lặng

rồi cũng trở về im lặng

giữa những tượng đài rong rêu

phơi mình dưới ánh trăng tháng mười một

nhắm mắt nhận ra dòng chảy

của lịch sử thiên thu …

 

-- thy an

11-2022

 

***

 

TRẦN HOÀNG VY

 

Mùa đông trên cánh đng mùa xuân

 

 

Mùa đông buồn như bầy quạ lang thang

đàn sóc dễ thương trốn vào basement tìm hơi ấm

hóa thành những chú chuột với cái đuôi to

ta bắt gặp mùa lau quê nhà một thuở!

 

những mùa đông phong phanh áo mỏng, cõng trên lưng sách vở học trò

nghe thèm mùi cơm mới,

giọt mồ hôi suốt quãng đường mong đợi

ta đưa người qua bờ chữ nghĩa mà lo...

 

mùa đông buồn, ủ trong những ướt lạnh của tuyết bay

con chim sẻ tìm mồi, lân la tận cổng

cái lon rỗng,

lăn dưới chân khách bộ hành...

khô như tiếng sủa của chú chó rong chơi cùng chủ,

buổi sáng tập thể dục làm nóng người bằng cách đếm... one, two...

 

giấc mơ trên cánh đồng mùa xuân... giọt nắng

mồ hôi nồng nã rạ rơm

mùa vàng thơm

nhẹ nhàng những con cò trắng.

 

quê nhà báo tin trên messenger,

mùa đông vừa qua cửa sổ

chạm mùa xuân vàng nắng

lúa được mùa,

mất giá...

giọt mồ hôi hoen trên mắt kính nhạt nhòa...

 

ta đang ở cuối đông trên cánh đồng mùa xuân lan man tuyết

tiếng quạ rơi buồn

ai cúi nhặt

hạt xuân?...

 

*

 

Ni đàn ông ngm tuyết qua khung ca

 

Gã, người đàn ông vô công rỗi nghề

Buổi trưa ngồi ngắm tuyết rơi bên cửa sổ

Trên bàn lộn xộn sách của Victor Hugo, Jean Paul Sartre, Camus và Nguyễn Du

Tờ lịch rơi ngày Valentine chữ đỏ...

 

Gã, người đàn ông vừa qua thời hào hoa phong nhã

Nụ hôn tình yêu không mượn đóa hoa hồng,

Chân phiêu bạt mòn gót giày sinh lộ

Một kiểng đôi quê cách trở bụi hồng!

 

Tuyết có trắng trong mà giá băng làm vậy?

Sao gió làm tan chảy...

Những vu vơ bay mãi không về

Cây trơ trụi, mầm xuân tê tái?

 

Gã, người đàn ông nghe tuyết rớt xuống vai mình

Những móng vuốt thuở em mười chín

Cào trái tim rướm máu

Đêm tình yêu âm thanh lặng thinh!

 

Gã, người đàn ông muốn quơ tay nắm tuyết

Biết làm sao nắm chặt trong chiều

Nghe mình liêu xiêu

Với tuyết?

 

Ừ cứ ngắm muôn ánh hào quang rạn vỡ

Tuyết mềm thế da thịt em

Một vòi sen tóe lạnh

Sợi tóc nào rơi bạc lúc yêu em?

 

Gã, người đàn ông ngồi... ngó tuyết

Quay vào viết câu thơ

Bắt gặp Nguyễn Du ngồi khóc

Trước ly rượu đầy của Vitor Hugo!

 

– Trần Hoàng Vy

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta. Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi…
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...
Hôm nay, 12 tháng 11, là ngày giỗ thứ 12 của nhà văn Cao Xuân Huy, người bạn chí thiết của tôi. Xin đăng lại bài thơ tôi viết đêm anh trút hơi thở cuối, như một nén tâm hương gửi vong linh người quá cố. Mới đây bài thơ được Giáo sư Tiến sĩ Eric Henry dịch sang tiếng Anh...
Để tưởng nhớ Basho Matsuo [1644-1694]
những giấc mơ qua trời rất mỏng / như cánh chuồn chuồn trên lá xanh / vẽ vời nhặt nhạnh / đổi thay làm sao nhớ hết / về bên ấy khát khao thức dậy bao lần...
tình yêu là phiền muộn cần thiết để sống. | Tầm thường như bữa cơm phải có để ăn.| Khi soi thấu | cơm nấu bằng mây trời và sóng biển | ăn với ngôi sao luộc | với tóc xào | với da chấm mặn mồ hôi
Thơ của hai người: Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung...