Âm Vang Thu

18/11/202200:00:00(Xem: 2951)

Ann-Phong
Tranh Ann Phong.
  
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta.
 
Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi
 
*
 
Nguyễn Xuân Thiệp
 

Nhịp bước mùa thu

 
sáng nay. tôi lắng bước mùa xưa
chim nhỏ. năm nao. rộn khóm dừa
sông chớm đôi bờ thu quạnh quẽ
đường dài. son đỏ. quán lau thưa
 
nhà ai. phơi áo. ngoài hiên gió
nắng tắt trưa qua. lạnh bến chờ
cây ố. sắc tường. vương phủ ấy
trẻ nghèo. nhặt lá. ngói rơi. Hư
 
nghìn mùa. sương khói. dậy âm vang
lộp bộp. hiên sau. trái rụng vàng
bóng sậu. kêu qua bờ mía dại
xa nhau. mùa thu. mưa trong trăng
 
em đi. nhịp bước dạo đôi mùa
áo biếc. chìm trong dáng núi xa
trống lẻ. trường bên. hờ hững điểm
hoàng thành vừa chợp giấc mơ trưa
 
thời đại xây trên lòng quá khứ
tiếng mùa. hốt gió. rắc ly tan
này em. nhìn lại nương cày cũ
mặt đất. âm u. bặt tiếng đàn
(1954)
 
*
 
Nguyễn Lương Vỵ
 

Cuối Hạ Đầu Thu

 
I.
theo mộng về thăm sài gòn mưa
cuối hạ đầu thu chiều cũng vừa
trắng mù mưa bay trên phố chật
xám tro lá khóc bên quán xưa
vuốt mặt nhớ tri âm chìm khuất
đan tay nghe hồn vía đong đưa
bên đây mặt trời thức dậy sớm
sài gòn mưa em đã ngủ chưa?

II.
em đã ngủ chưa hay còn thức
đêm thẳm sâu dấu lệ ngàn trùng
chung cư gù lưng đứng rũ bóng
cửa sổ nhòe mắt tìm chân dung
mộ đời thinh không vang lục trúc
mồ ta địa tận réo hồng chung
giật mình tỉnh giấc còn ấm ngực
ngồi dậy ngoài hiên đã sáng trưng!
 
III.
theo mộng về thăm sài gòn em
đầu thu cuối hạ mưa dài thêm
trắng mù biệt khúc rơi tầm tã
xám tro cầm dương sầu lấm lem
nhớ quá hồn đường sá mệt lả
thương thay thân đất khách say mèm
giật mình đèn chưa tắt thở nhẹ
dứt mộng mà sao vẫn còn thèm?!

(7.2017)
 
*
 
Nguyên Yên
 
Dứt
 
đóng chặt cánh cửa,
để lại tất cả sau lưng
như thời nào đẩy mái ngược dòng
ra đi nhắm mắt hòng thoát
 
đóng chặt cánh cửa
nhốt từng giấc mơ sao trời
khóa trái mọi trối trăng
những hồn ma hệ lụy
 
đóng chặt cánh cửa và quăng đi chìa khóa
chiếc rương của một thời châu báu
bầu rượu tràn hớp say
căn nhà có huyễn tưởng bóng mát
 
đóng chặt cánh cửa
vứt bỏ mẩu quen thuộc cuối cùng nào sót lại
ngoài kia những chiếc lá ố vàng đang rụng
mùa thu cũng bỏ đi
 
đi như một linh hồn rút lui không định trở lại
đi chuyến nhẹ hẫng về mai sau
 
cầu cho trót lọt
 
*
 
Trần Hoàng Phố
 

Gương mặt ký ức

 
1.
Bạn hãy dịu dàng lấy cây cọ và vẽ
Vào trái tim rực lửa lá phong mùa thu
dấu vết cuộc đời phù du chúng ta
Trên khuôn mặt của gió
và sự lặng yên cây cối
Bạn như nghe thấy
tiếng
thổn thức của thời gian
và sự chảy trôi của ký ức
 
2.
Bạn hãy cầm lấy cọ và vẽ
Vào khung
tấm toan màu trắng ước muốn
Một khuôn mặt
nồng nàn say mê dự phóng
Trên những chiếc mặt nạ ngày rơi
Bạn như nghe thấy
bước đi lạ lùng bóng tối hoài niệm
 
3.
Bạn hãy cầm lấy cọ và vẽ
Vào gương mặt đổi thay
của năm tháng và sự lãng xẹt kiếp người
Bóng tối ký ức
Và bước chân chậm chậm của các vì sao
Trên thảo nguyên mênh mông bầu trời đầu hạ
 
4.
Bạn cầm lấy cọ vào vẽ vào khung tấm toan thời gian
Gió thổi làm mắt bạn cay
Giọt bùi ngùi 
như giọt sương rơi thảng thốt vào giữa trái tim bạn
Khuôn mặt sáng dịu dàng vầng trăng hạ tuần tháng tám
như linh hồn đợi chờ
đâm xuyên ký ức bạn đớn đau
 
*
 
Phạm Thiên Thư
 

Áo Thu

 
Xưa em phơi áo giữa thu phong
Lá vàng cài trên lụa rực hồng
Nay áo đã cuốn về thiên cổ
Lá vàng bay lạnh nỗi niềm không.
 
*
 
Vũ Hoàng Thư
 

Lá Thu

 
em là thu
       hay thinh không
gọi mùa tôi
       tiếng chuông đồng
vực âm
bay
        bay
                bay
        ghé
âm thầm
rũ trong thân phận
tiếng trầm cội rơi
Áo khoe buổi sớm
         sương mời
phù vân
thôi cũng nát đời như chơi
một âm ngang
lời kinh rời
ở đây
          đi đến
                    thường thôi
cõi này
 
*
 
Trịnh Y Thư
 

13 Bài HOKKU: Giọt Thu

 
1.
Cành táo oằn oài ngả
     Sẻ nghiêng đầu
          Giọt Thu lặng lẽ rơi.
 
2.
Sân nhà cũ
     Gió bạt – lá phong đỏ hiên sau
          Lặng im bờ tường rêu phủ.
 
3.
Mưa xóa nhòa ô kính
     Cẩm chướng và thược dược
          Căm căm trong màn đêm.
4.
Gió mùa Thu
     Lẻn qua khung cửa hẹp
          Dừng lại chân giường.
 
5.
Mây đùn bia mộ xám
     Lũ nhạn bay đã xa
          Mưa trong chiều ảo vọng.
 
6.
Tiếng mưa gõ đều đặn
     Lên mặt kính cửa sổ
          Thi thoảng có tiếng – chíp.
 
7.
Mưa nơi này
     Mưa Hà Nội
          Một ngàn năm – mùa Thu
 
8.
Tảng đá vườn sau nhà
     Vì sao mi khóc?
          Ôi mưa Thu.
 
9.
Cây ổi sau nhà
     Ra hoa ra trái
          Mưa Thu ưu ái vỗ về.
 
10.
Băng thảo ủ dột
     Cựa mình bên phiến đá
          Ẩn nhẫn đợi chờ.
 
11.
Vần vũ đám mây dị hình
     Xao động góc trời
          Trận bão lá.
 
12.
Hãy kêu lên thật to
     Chú ếch bạn tôi
          Mưa trong lòng trần thế.
 
13.
Duềnh nước tràn về
     Cơn lũ một đời
          Nước nước nước.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi có một cây chuối kiểng, trồng trong một chiếc chậu để ở phòng khách cùng với mấy chậu hoa lan. Những cây lan thỉnh thoảng trên những chiếc lá của chúng có một loại nấm ký sinh trắng bám vào. Cây chuối hàng xóm cũng bị vạ lây, nấm ký sinh của lan bay sang cư ngụ trên khắp tầu lá, làm những tàu lá chuối đang xanh mướp bỗng ủ rũ, héo vàng...
kìa con sâu bụ bẫm trên nhánh cà / có biết không lâu nó sẽ hóa bướm / theo chu trình tự nhiên đã định...
Người người hoan ca Mỹ Sơn quần tháp rêu phong / trơ trọi một mình em, một tháp / mấy ai biết muốn trả cái giá bằng an / bao thân thế sa mưa / bụi vùi, rêu lấp....
Tôi thích ngắm những buổi chiều lá rụng / Nghe bâng quơ tiếng thở của thời gian / Những con đường thơ mộng một màu vàng / Đang run rẩy theo từng cơn gió bụi...
Phần lớn các nhà thơ nữ sinh sau cột mốc đau thương 1975, đã dường như nhẹ nhàng hơn, những ám ảnh của chiến tranh, ít bị day dứt hơn vấn đề ý thức hệ. Họ ít nhiều đã hưởng được quả ngọt của nữ quyền, thoát ra khỏi khung cửa chật hẹp của định kiến, góp phần nở rộ một dòng thơ mạnh mẽ, tự tin, khao khát tự do, và bản lĩnh, nói rất thực nhân sinh quan của mình về những mối tương quan trong một thế giới vật chất như hiện nay. Họ cũng rất phóng khoáng thể hiện những cảm xúc đam mê dạt dào nữ tính. Mang những trạng thái có vẻ như đối nghịch nhau như thế khiến dòng thơ của lớp thơ nữ này tỏa sức quyến rũ lạ lẫm, tạo nên một lớp độc giả với cảm thụ thi ca mới mẻ.
Khi những cơn ho kéo tới / lồng ngực em có những đóa lục bình / vừa trôi vừa nở / những cánh hoa màu tím...
Thật háo hức! | Thật hiệu lực! | Sáng sớm, còi báo động đánh thức | xe cứu thương lên đường túa ra khắp nơi,| xác chết đong đưa trong gió | băng ca tròng trành nạn nhân... gọi mưa từ mắt mẹ,
khi câu thơ la cà / ở những con đường lắc léo của hoài niệm / là lúc tôi hiểu ra / những khúc mắc của tâm thức / những chập chùng duyên khởi giữa quá khứ và hiện tại...
Bước lên / giọt nắng / xuân ngời / cái tôi bỗng nhẹ / bời bời gió thơm…
Âm vọng mỗi lúc động hưởng hơn / Không có chỗ thầm thì cho ngọn gió ướt mềm / Và lời nói không cũng không còn lưu trú trong bảo tồn ngữ nghĩa...