Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tháng ba, hãy trôi đi

12/11/202210:11:00(Xem: 1057)
CXHRaBien
Rải tro Cao Xuân Huy trên biển.

 

– Viết đêm Cao Xuân Huy trút hơi thở cuối.

 

Tháng ba đỉnh trời toác máu

lũ kên kên chao chiêng

mùi tử khí trào dâng

tháng ba xác trẻ và người già.

nằm bên nhau thanh thản nghe gió vi vu

bờ lau Cửa Việt sóng bủa lớn

nuốt chửng –

 

Thành phố lạ, biển đen không đâu là nhà

tên tuổi lãng quên như râu tóc

bản nháp cuộc đời viết mãi chưa xong.

 

Đêm trổ mưa, đi về như cơn mộng

rượu đỏ máu bầm cũng thế thôi

ngan ngát hoàng lan chờ bên khung cửa.

 

Chua xót viên đạn cũ còn sưng vết thương

tháng ba trở về bờ cát đỏ

tháng ba trôi đi như ngàn sương.

 

Lạ thổ ngơi lạ cả tình

bên kia núi còn nghe đồng vọng

u uất đêm trăng –

 

Chờ ngày hóa thân

cõi lạ vừa nằm xuống đã thấy biển xưa

cát trắng mái nhà nâu hàng dừa.

 

Hãy trôi đi tháng ba.

 

*

 

Surrender to the Waves in March

 

In March the heights of heaven are the shade of blood,

And vultures strike the knell, a spreading pall of death,

In March the corpses of the young and old

Lie cold and still together listening to the whistling wind,

Along the reedy bank of Cửa Việt, the waves emit a roar;

 

The city’s unfamiliar; the advancing waves are homeless; 

Names and deeds are lost like wisps of hair

 

Night descends, and rains pour down as in a dream;

The wine is red, the blood adheres, there’s nothing to be done; 

A haggard yellow orchid waits my coming by the gate. 

 

The bitter bullets of the past still swell our wounded flesh. 

March returns to red and sandy shores,  

March drifts off like mountain mist, 

 

The soil strange, the resting place all strange

Beyond the peaks one hears the caves still roaring

Dull and dark at night beneath the moon, 

 

He sees approach the day his flesh will change to ash 

He lies in realms all strange and sees the former sea,

the sand all white, the houses browned with coconuts, 

 

Oh carry him away in March. 

 

(English translation by Eric Henry).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta. Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi…
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...
Để tưởng nhớ Basho Matsuo [1644-1694]
những giấc mơ qua trời rất mỏng / như cánh chuồn chuồn trên lá xanh / vẽ vời nhặt nhạnh / đổi thay làm sao nhớ hết / về bên ấy khát khao thức dậy bao lần...
tình yêu là phiền muộn cần thiết để sống. | Tầm thường như bữa cơm phải có để ăn.| Khi soi thấu | cơm nấu bằng mây trời và sóng biển | ăn với ngôi sao luộc | với tóc xào | với da chấm mặn mồ hôi
Thơ của hai người: Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung...