kể anh nghe chuyện cá hồi

04/11/202212:18:00(Xem: 1028)
Ann Phong, Biển Của Chúng Tôi và Biển Của Bạn, 25x20, acrylic with found objects, 2020
Tranh Ann Phong,
Biển Của Chúng Tôi và Biển Của Bạn

 

Kể anh nghe chuyện những con cá hồi

từ đại dương về nơi đây viết bi hùng kịch

mưa tháng mười, chậm

sướt mướt tối qua rơi trăm ngàn giọt

mà sáng nay con lạch nhỏ, khát suốt mùa hè, vẫn phơi trần lớp sỏi đầu nguồn

những chiếc tàu ngầm tí hon

xanh màu thép đã bắt đầu xây xát

chúng lượn nhiều vòng gom hết tàn hơi nhảy trên nước xiết

cố lên, em kêu lớn

chỉ để thở dài, một mũi tàu vừa chìm ngạt giữa dòng

 

đàn cá không có trái tim

nhưng em vẫn gọi chúng trong chiều hôm an ủi

khi con gấu đen từ khu rừng bên cạnh đến cắp những chiếc tàu vỡ về hang động

em sẽ là nhân chứng

tiếng gọi và đợt sóng

-nào phải nanh nhọn và móng vuốt- luận anh hùng

 

chỉ là gang tấc còn lại của một con đường

dài ngàn dặm. chỉ là may rủi

trách mưa tháng mười

trách mây

trách biển

trách con lạch nhỏ

lòng khô khan, đá sỏi chặn lối về

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nàng muốn anh là của nàng / Dẫu chỉ trong phạm vi một câu chuyện / Có thể yêu anh nửa cuộc đời / Đem hạnh phúc của mình / đánh đổi một cuộc chơi...
sáng sớm ngày thứ tư / như thường lệ / hoàng tử be bé dẻo miệng khua môi / bội ước / bội tín / bội tình / và như thường lệ hoàng tử be bé bội thực / lộn nhào trên con dốc...
Trong vũ điệu day dứt của hoang mạc gió, lữ khách dừng lại, gõ cửa. Căn nhà trống mùa đông. Bàn tay lạnh quẹt một que diêm, nhen lên nỗi buồn, thảng thốt những ước mơ ngày cũ theo tro bụi bay lên, buồn bã như những lời em sắp nói, như ánh lửa lụi tàn, như tuổi thơ đi qua… Có tiếng chuông xa đâu vọng về, đơm hoa trong bóng tối lời nguyện cầu, lữ khách cảm thấy móng vuốt của băng giá tan ra bởi niềm khát khao cháy bỏng… Tuyết rơi trên ô cửa sổ, lấp lánh một nỗi chờ.
Ừ xuân uyển chuyển như em bước / Mỗi khoan thai là mỗi nhành mai / Cớ gì anh lại như... chú chuột? / Để em mang vuốt giấu trong tay?...
Đàn bà trong chiến tranh không giống hình vẽ hay tiểu thuyết. Giống búp bê biết nói, thời bình giá cao thời chiến giá rẻ. Thời nào cũng dễ thay áo cởi quần. Để búp bê nằm xuống, nó nhắm mắt. Bóp mạnh vào thân, nó kêu. Lúc lắc, nó tự động nói. Nhưng đàn bà chỉ giống, không phải búp bê vì khóc ra nước mắt thật.
Thơ của ba người, Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An, Trịnh Y Thư...
Khi một mình anh thích Nghĩ đến hình ảnh chúng ta bên nhau: Khi bên nhau anh lại nghĩ Anh thích được ở một mình.
Khi mặt trời bỏ đi / tuyết đầu mùa tìm đến / những cánh tay màu trắng / cầm trái tim trẻ em
Hai bài thơ của nhà thơ Trần Hoàng Vy...
mùa thu bỏ đi khi khu rừng không còn lá đỏ / ước mơ tan theo sương / xin ngôn ngữ viết lên lời yêu thương man mác / như con chim trên cành cất tiếng kêu thật nhẹ...