Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bảo Tàng Viện Trái Tim

16/09/202118:23:00(Xem: 865)

Ann Phong, 12
Tranh minh họa: Ann Phong

 

Trong bảo tàng viện chưng bày những trái tim

có lịch sử tình yêu:

Những trái tim khốn khổ.

Trái tim bị bỏ rơi, treo trong khung đắt tiền.

Tuyết quay lưng. Vân cúi mặt.

Không bao giờ gặp lại.

Trái tim bị lường gạt, đứng trên bệ thạch cao.

Em chắc chẳng nhớ gì?

Trong tình yêu luôn luôn có phần dối trá,

dù nồng nàng thiết tha.

Trái tim bị xúc phạm, diễn trong tác phẩm tạo hình.

Những dãy tim móp méo trừu tượng,

vỡ ra, rắp lại theo nghệ thuật, đâu còn là trái tim.

Chỉ khổ đau mới tồn tại với cẩm thạch,

từ sống qua chết,

tất cả linh hồn đều đói nghèo,

hạnh phúc như phiếu xin thực phẩm,

không được hồi âm.

 

Em biết không?

Trái tim tôi có hai mảnh:

Một mảnh tưởng chừng sung sướng

không còn muốn gì hơn.

Hoa, Trang, Hồng, Thảo, Kim, Trúc, Hòa, Thúy …

tập hợp trên môi em

và trong bàn tay vừa vợ vừa mẹ.

Còn mảnh kia,

mặc chiếc áo thun tuổi 12.

Yên càng giãn nở theo thân xác,

càng rách, càng dơ.

Càng khôn lớn, áo mặc càng chật.

Rồi một hôm, vải trở thành da.

Nỗi buồn này không có định nghĩa.

 

Mai sau, ai ghé viện bảo tàng,

thấy nửa trái tim trong lồng gương.

Khách đời sau biết không?

Yêu dù mặn nồng tha thiết

cũng chỉ là một mảnh.

 

 Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Người đàn bà thức dậy / bỏ đi lúc mờ sương / vết trũng trên mặt giường / Còn ngập đầy bóng trăng.
như đốm lửa âm thầm / mẹ ngồi trầm ngâm bên cơi trầu / chiều xuống ôm bóng lặng / ngái ngủ tiếng kinh cầu lê thê / cơn mưa dông lướt thướt không dứt
Tôi không nói / Chỉ có hàng cây gió thổi / Và bóng. Tối / Tôi không ngủ / Chỉ có đêm đang trôi / Có lẽ sẽ một lời / Để đừng tan vào bóng tối
Em bỏ nước Mỹ giàu sang / về với cuộc đời cần lao đến nỗi bệnh trọng thân vong / có kẻ cho rằng em dại / cái dại của em gấp ngàn lần cái khôn của những kẻ / dát vàng khoe khoang xe triệu đô nhà trăm tỷ /
từ biệt tích anh ta trở về ghé thăm / vẫn khẩu trang, áo cao su bảo vệ linh hồn, và / bảo vệ nguyên tắc không lây nhiễm / cảm xúc - anh nói – thứ phiền phức rẻ tiền / hệt như mong muốn vô hạn của đàn bà / làm đàn ông mất hứng.
Nắng cất chứa trong lòng gỗ thơm / Khói ấm đưa thơ về trên trang ngoại sử / Nắng vắng trong hư không, nhưng nắng chất đầy một lò sưởi đỏ / Nắng lên thành mầu Khói, thơ đọng thành mầu Sương / Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân / Giọt nước cúi xuống hôn Đất, cho hạt cây nẩy Mầm / Thơ đi theo mưa về trên đọt Lá / Nắng thành màu Xanh, thơ thành mầu Hồng
tìm mãi không ra con đường bất tận / chở thương yêu về ruộng đồng / nơi có những chôn giấu thầm lặng / phôi pha theo đất đỏ phù sa / bao nhiêu lần dang tay réo gọi / níu về phía mặt trời
Tôi khuyên ông tạm dừng ra quán uống rượu uống cà phê / bạn ta theo đảng Dân Chủ cũng nhiều mà Cộng Hòa cũng lắm / động tới chuyện bầu cử, vaccine, covid, khẩu trang / thế nào cũng có khả năng choảng nhau văng nước miếng / lúc say máu ngà có tránh trớ virus gì đâu?
“Đôi khi Chàng gần, đôi khi Chàng xa / Chàng vẫn ngồi đâu đó từ hôm qua / Cho đến hôm nay, và ngày mai nữa / Dòng sông vẫn đầy và trôi đi xa.”
Cả Trung Quốc, một cõi người đông như cỏ, mới có một tài năng thần kỳ như Bào Đinh, cắt thịt như gió xuyên qua lá, tưởng chừng là loạn đao, mà lại thứ tự lành nghề, đạt đến kỹ thuật cao, và nghệ thuật độc nhất vô nhị. Nhưng vài mươi năm sau, ông ta qua đời. Từ đó, không còn ai thừa kế. Tài năng vượt thời gian trở thành truyền thuyết. Về sau, biết bao nhiêu người vì truyền thuyết đã mơ tưởng tu luyện để tiến đến nghệ thuật kỳ tài. Vì không thể nào lưu truyền, tài năng cắt thịt không mang lại ích lợi chung là bao nhiêu.