trí huệ như hải?

21/06/202110:55:00(Xem: 1889)
88
Minh họa: Cao Bá Minh

 

 

oải  ̶  ̶ ̶  trí huệ như hạt cải hạt đậu hạt bí hạt bầu

mòn mỏi teo tóp theo ngày lại ngày qua

trí huệ như hạt cát trong đại dương mênh mông

 

một ngày trôi giạt theo sóng vào bờ

một ngày quấn quýt từng bước chân trần

tuổi trẻ bềnh bồng không định hướng

 

một ngày câm nín xao động ôm trái tim mình

bay cao ngang ngửa trên ngọn cây mộc lan

trập trùng những nụ búp xanh tươi mơn mởn

 

oải  ̶  ̶ ̶  trái tim rỉ máu từng giọt từng giọt

rỉ rả rỉ rả từng giọt từng giọt đỏ thắm tươi rói

 ̶ ̶ ̶  đừng, đừng lại gần, xin đừng, đừng

 

người hốt nhiên thăng hoa lạc vào thinh không

không một dấu tích của sự hiện hữu

trừ ly cà-phê còn một nửa lạnh tanh đóng váng

 

và màn hình ti-vi thản nhiên trình chiếu

khách mặt tro ngồi lắc lư hệ thần kinh bỏ ngỏ

trí huệ như hải?   như cột đèn ù lì miễn nhiễm

 

lắng nghe từng đợt sóng tản mạn vỗ về ký ức

phù du cánh bướm chập chờn vượt thoát

bên kia tường cao tư duy ngất ngư thui chột

 

trí huệ như hải?   như hạt cải hạt đậu hạt bí hạt bầu

xướng ngôn viên vồ vập từng lời dính mắc trên kẽm gai

trống không chơi vơi trong nắng và gió ngày hè vô tận. 



Quảng Tánh Trần Cầm 

(gửi em tôi, theo mây ngàn)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong vũ điệu day dứt của hoang mạc gió, lữ khách dừng lại, gõ cửa. Căn nhà trống mùa đông. Bàn tay lạnh quẹt một que diêm, nhen lên nỗi buồn, thảng thốt những ước mơ ngày cũ theo tro bụi bay lên, buồn bã như những lời em sắp nói, như ánh lửa lụi tàn, như tuổi thơ đi qua… Có tiếng chuông xa đâu vọng về, đơm hoa trong bóng tối lời nguyện cầu, lữ khách cảm thấy móng vuốt của băng giá tan ra bởi niềm khát khao cháy bỏng… Tuyết rơi trên ô cửa sổ, lấp lánh một nỗi chờ.
Ừ xuân uyển chuyển như em bước / Mỗi khoan thai là mỗi nhành mai / Cớ gì anh lại như... chú chuột? / Để em mang vuốt giấu trong tay?...
Đàn bà trong chiến tranh không giống hình vẽ hay tiểu thuyết. Giống búp bê biết nói, thời bình giá cao thời chiến giá rẻ. Thời nào cũng dễ thay áo cởi quần. Để búp bê nằm xuống, nó nhắm mắt. Bóp mạnh vào thân, nó kêu. Lúc lắc, nó tự động nói. Nhưng đàn bà chỉ giống, không phải búp bê vì khóc ra nước mắt thật.
Thơ của ba người, Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An, Trịnh Y Thư...
Khi một mình anh thích Nghĩ đến hình ảnh chúng ta bên nhau: Khi bên nhau anh lại nghĩ Anh thích được ở một mình.
Khi mặt trời bỏ đi / tuyết đầu mùa tìm đến / những cánh tay màu trắng / cầm trái tim trẻ em
Hai bài thơ của nhà thơ Trần Hoàng Vy...
mùa thu bỏ đi khi khu rừng không còn lá đỏ / ước mơ tan theo sương / xin ngôn ngữ viết lên lời yêu thương man mác / như con chim trên cành cất tiếng kêu thật nhẹ...
"Rơi" là một bài thơ trích trong tuyển thơ Tháng Năm Là Mộng Đang Đi của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh MInh, xuất bản nay mai. Chỉ trong một bài thơ ta có thể có cái nhìn trải rộng bao quát về kiếp người, từ lúc "Rơi vào bụng mẹ đầu thai," cho đến lúc "Hóa thân sương hạt chơi vơi cõi ngoài." Và giữa hai mốc điểm đến và đi đó, là: Tan sương bao kiếp giấc mơ / Trôi đi bao nỗi ngẩn ngơ kiếp lời / Dường như là tôi đang rơi… Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tim giờ đây đã mỏi. Đập mãi cả triệu lần. Còn một chút phân vân. Nhớ hồn nhiên tuổi ấy. Thời tình yêu trang giấy. Vẽ biết bao hình hài. Tóc lượn, tà áo bay. Còn chăng? Trơ thân hạc...