Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Khai bút đầu xuân

12/02/202100:02:00(Xem: 695)


 

dao
Minh họa: NVH


ngước mặt nhìn trời, mùa xuân vuốt tóc

từ chốn thinh không, rụng xuống dòng thơ

ẩn hiện đâu đây vài chữ hững hờ

buồn đọng lại bờ sông con nước đục

 

nghe trong gió vang tiếng cười xanh lục

đôi mắt liêu trai tù ngục cuồng si

một vẫy tay, một lời nói thầm thì

góc tối nhỏ, cạn ly, đời trăm mối

 

về đếm bước bao nhiêu lần mòn mỏi

nét tiêu hao đọng lại chốn phồn hoa

chợt thu mình nói lên tiếng thật thà

trong mưa bụi, hoàng hôn chiều thay lá

 

giữa yên lặng bỗng thấy mình xa lạ

nhớ quê hương, buồn tượng đá đầu non

tiếng ‘Việt Nam’ nghe sao thật vuông tròn

từng nhung nhớ vẽ lên trời kỷ niệm

 

đời trăm nẻo, chim bay về ước nguyện

ngắm vô thường trên mấy ngón bàn tay

lặng lẽ bước đi, hoa rụng đầu ngày

lời kinh giảng, thiền sư bao ái ngại

 

tim viễn xứ vẫn ngàn năm máu chảy

trôi về đây đỏ cả một trời hoang

những dòng sông mang tình nghĩa ngút ngàn

chiều nhớ nước, chim hót lên nhớ bạn

 

nghe thật rõ tiếng quê hương dĩ vãng

triệu tấm lòng không lẽ mãi lang thang

ly rượu viễn phương, uống cạn nồng nàn

gom bút mực, khai xuân … ngàn nỗi nhớ …

 


thy an

(nhớ lại bài thơ xuân năm nào)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Vó ngựa cuồng rông đường thiên lý / theo về bụi đất rợp đồng hoang / mắt xanh đã mờ dấu kim-cổ / tự tình rớt lại những bâng khuâng.
ngồi đây tóc rối bời bời / xuân đông thu hạ gọi mời thiên thu / cảm lòng một chút sương mù / thấm lưng nghe mỏi tiếng ru chợt buồn.
Khi còn nhỏ, mẹ thường nhắc đi cầu tiêu vì tôi ham chơi. Nơi đó trở thành quen thuộc. Khi đi tu, trong nhà dòng, tôi thích vào nhà cầu, ngồi rất lâu. Khi đã quen không khí, yên tĩnh, không ai quấy rầy.
Có thể nói đây là thời thổ tả lẫn lộn vĩ nhân với những anh hề vở hài kịch không màn kết cục ngoặt nghoẽo cười cho đến tái tê
Lửa chưa chắc đốt nơi hỏa ngục hay điện ngục, nhưng bập bùng trong lòng. Chén bát khăn đũa ngóng chờ - đã quá giờ. - Thật không đến sao? Bưng con gà quay cất vào tủ lạnh.
Việt Nam ơi, Miền Trung đó! Đất khó bao năm cày lên sỏi đá, Mưa nguồn nước lũ bạc đầu thôn. Gió trút cây ngàn che núi xả, Mẹ thiên nhiên dang cánh rộng vuông tròn.
tôi đi trên cánh đồng cỏ dại hoa lá mùa hè thức dậy có những hương thơm làm ngây ngất tấm lòng chung thủy sắt son có những con chim biết hót tiếng trong và dài như hơi thở của sống còn gang tấc
Quá nửa khuya, phiếu bầu ông Trump thắng thế. Phe này reo hò, phe kia ủ rũ, Quá mỏi mệt, tôi ngủ ngồi. Chiêm bao. Thấy ông Trump đến nhà. Hỏi thăm sức khỏe. Ông sờ tôi từ đầu đến chân. Sờ đến đâu, tôi trắng đến đó.
Người ta đang đi đâu mà ngược về hai phía? họ đã đi như thế từ thời ông Adam
Chôn đau vào lũ triều dâng cuốn phăng cơ nghiệp mộ phần tổ tiên rú hờn rừng giận núi thiêng lằn ranh sống chết nhỡn tiền mắt ta