Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trăm Nhớ Ngàn Thương - Tình Người Viễn Xứ

23/12/202012:22:00(Xem: 1723)
Lam Phuong
Nhạc sĩ Lam Phương - Minh họa Đinh Trường Chinh

 

Tưởng nhớ nhạc sĩ: LAM PHƯƠNG


Anh đã biết, chuyến tàu thống nhất
Chiều Tây Đô, chiều  thu ấy nghẹn ngào
Nửa đời yêu em, nửa đời gian khổ
Sầu ly hương, gác vắng đơn côi

Chiều hành quân, chuyến đò vĩ tuyến
Chỉ có em, con chim nhỏ, mắt người tình
Đêm tiền đồn, tình như mây khói
Tháng tư buồn, như giấc chiêm bao

Tôi sẽ đi, vĩnh biệt Sài Gòn
Vĩnh biệt người tình, rừng xanh thương nhớ
Xin thời gian qua mau, vùng trời ngày đó
Tình đầu muôn thuở, tạ ơn mẹ, niềm tin

Trăng thanh bình, trước lầu Ngưng Bích
Thành phố buồn, từ lúc em đi
Chỉ có em, bài thơ không đoạn kết
Chắp tay nguyện cầu, Đà lạt cô liêu

Em đi rồi, em là tất cả
Gác vắng, đường trần, chiều hoang đảo, bé yêu
Chiếc áo mùa đông, chỉ còn là kỷ niệm
Bài tango cho em, bãi vắng biển sầu

Biết đến bao giờ, cho em quên tuổi ngọc
Chào người chung mộng, hạnh phúc mang theo
Hạnh phúc trong tầm tay, đường đi trọn kiếp
Giọt lệ sầu, lời yêu cuối, xót xa

Người đến rồi đi, như giấc chiêm bao
Niềm vui đơn côi, niềm vui không trọn vẹn
Tìm vết chân xưa, tình đau mưa lệ
Thuyền không bến đỗ, thu đến bao giờ

Tình hồng Paris, tình người viễn xứ
Tiễn người đi, tim vỡ thu sầu
Mùa phượng cuối, mùa thu vào mộng
Kiếp nghèo, trăm nhớ ngàn thương

Một đêm trăng, mất, lời yêu cuối
Kiếp ve sầu, nắng đẹp miền nam
Con đường tôi về, cỏ úa
Tình vẫn chưa yên, từ lúc em đi

Bài tango cho em, chiều hoang vắng
Con tàu định mệnh con đường tôi về
Còn đêm nay thôi, đèn khuya, duyên kiếp
kiếp phiêu bồng, khóc mẹ, kiếp tha hương

Ngày tạm biệt, chỉ có em
Ngày em đi, mùa xuân không còn nữa

Vĩnh biệt người tình, vòng tay chờ đợi
Thiên đàng ái ân, tàn thu, tan vỡ
Tình nghĩa đôi mình chỉ thế thôi!


Houston TX
Giáng Sinh 2020

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Loang loáng / chuông ngân / vong hồn những hạt bụi
Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào nếu không còn thuốc nếu không còn thức ăn
Anh ở đâu ra vậy anh yêu / Hình như chúng ta từng gặp nhau
Biêng biếc làm sao chàng mây / vừa nhặt được màu xanh của ký ức
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.
tôi phải trở lại những ý tưởng lần thứ hai / khi mưa mặc áo choàng xám đi quanh lâu đài
Rừng ngưng thở / thức / chíu chít tiếng chim
Lửa ! Lửa ! Lửa ! / khắp nơi, biết chạy về đâu
Núi chiều nay đã quay về chờ đợi. Còn gì đâu những hò hẹn trong đời.
Làm sao quên / mỗi chiều / Venice lóng lánh tà dương
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.