Thiên Tai Hay Nhân Tai

11/11/202013:53:00(Xem: 1772)
lothunglichsu2
Minh họa: Đinh Trườn Chinh



Việt Nam ơi,
Miền Trung đó!
Đất khó bao năm cày lên sỏi đá,
Mưa nguồn nước lũ bạc đầu thôn.
Gió trút cây ngàn che núi xả,
Mẹ thiên nhiên dang cánh rộng vuông tròn.
Nhưng màu xanh càng ngày càng vắng,
Cây rừng thành hoang sơ;
Gỗ đại ngàn đốn sạch,
Tham vọng vẫn chưa vừa…

 

Có một thuở:

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước…”

Sao bây giờ:

Xé nát Trường Sơn?

Sếp lớn đốn rừng to,

Đàn em cưa rừng nhỏ…

Những biệt thự nguy nga đồ sộ,

Dựng lên bằng máu gỗ Trường Sơn.

Những tư dinh càng lớn,

Tội phá rừng bán rú không lường.

 

Loa đầu đường nhơn nhơn nói… tướng:

“Việt Nam ta có bao giờ đẹp thế này đâu:”

Thế nào là đẹp là giàu:

Rừng vàng biển bạc nhét vào túi tham,

Vơ sông núi về làm tài sản,

Vét tài nguyên đem bán cho người,

Trăm năm bia miệng còn cười,

Ngàn năm lịch sử để đời nỗi đau:

 

Trường Sơn nửa thế kỷ sau,
Đường Mòn… xưa đã đổi màu hoang sơ:
Thiên tai chống nạn đắp bờ,
Nhân tai tự diệt ngồi trơ mắt nhìn.


Đập thủy điện tốn nghìn nghìn tỷ,

Những công trình vị kỷ chia nhau.

Trời không mưa, lụt vẫn sâu:
Sau lưng xả nước, tuyến đầu xả thân.

 

Gặp Thiên nạn từ ngoài còn giải,

Nhân nạn nầy tồn tại từ trong.

Sư tử nhục - sư tử trùng,

Ăn từ gan ruột khó mong chữa lành.

Tai Trời ấy cũng đành gánh chịu,

Ách nước nầy sao liệu cho xong.

Rừng tàn dân tộc nguy vong,

Việt Nam ơi triệu nỗi lòng về đâu?

 

Hướng về quê hương đang bão lụt tháng 10 - 2020 
Trần Kiêm Đoàn

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
---- Bài thơ tặng cặp tình nhân Trương Vấn & Kim Oanh Một thời anh mời em bước ra từ Thiên ý ngập tràn ánh sáng nơi những tiếng cười bay theo mây trời lãng đãng nơi niềm vui lơ lửng hương thơm tuổi học trò
Trong bài thơ “Không Đề” của cố thi sĩ Quang Dũng, có hai câu của chàng nói với nàng sau hai mươi năm xa cách, Em mãi là hai mươi tuổi/ Ta mãi là mùa xanh xưa… Điều gì khiến Quang Dũng vô hiệu hóa được sự tàn phai của thời gian? Mùa xanh ấy có phải là điểm nhấn rực rỡ của mùa xuân trên dòng trôi bốn mùa, và phải chăng tuổi hai mươi là nơi mà nhịp bổi hổi bồi hồi của đôi trái tim để lại dấu ấn? Nó mạnh mẽ tới mức người ta thấy thời gian ngừng lại. Ngang đó. Không trôi. Cứ là mùa xuân, cứ là hai mươi tuổi...
Khai bút đầu năm của nhà thơ Trần Mộng Tú...
Một sáng mùa Xuân ngập ánh hồng, / Một cung đàn ấm khắp Tây, Đông. / Một rừng thông điểm trời mây biếc, / Một vũng vàng tô biển nước trong. / Một khối bao la hoa lá trổ, / Một bầu bát ngát sắc hương nồng. / Một tia nắng đẹp soi muôn cõi / Một chữ là mang một tấc lòng.
Thưa người nước mắt bình minh/ Cái trong veo để phục sinh lại đời / Thưa người những bước rong chơi / Đưa nhau ngàn dặm nụ cười tung tăng / Sóng cao vực thẳm thưa rằng / Chân con kiến bé cứ lằng lặng đi / Mùa nào hút cánh thiên di /Qua sông núi biếc. Sợ gì nắng mưa
Thơ của hai nhà thơ Thy An & Kim Loan...
tết đến. công viên vắng, nơi đây | hàng cây chìm trong lớp sương mù dày đặc | những hình ảnh hiện ra trong đầu không lớp lang gì hết | trái ớt khô lá dong khô cội mai già chết
Nàng muốn anh là của nàng / Dẫu chỉ trong phạm vi một câu chuyện / Có thể yêu anh nửa cuộc đời / Đem hạnh phúc của mình / đánh đổi một cuộc chơi...
sáng sớm ngày thứ tư / như thường lệ / hoàng tử be bé dẻo miệng khua môi / bội ước / bội tín / bội tình / và như thường lệ hoàng tử be bé bội thực / lộn nhào trên con dốc...
Trong vũ điệu day dứt của hoang mạc gió, lữ khách dừng lại, gõ cửa. Căn nhà trống mùa đông. Bàn tay lạnh quẹt một que diêm, nhen lên nỗi buồn, thảng thốt những ước mơ ngày cũ theo tro bụi bay lên, buồn bã như những lời em sắp nói, như ánh lửa lụi tàn, như tuổi thơ đi qua… Có tiếng chuông xa đâu vọng về, đơm hoa trong bóng tối lời nguyện cầu, lữ khách cảm thấy móng vuốt của băng giá tan ra bởi niềm khát khao cháy bỏng… Tuyết rơi trên ô cửa sổ, lấp lánh một nỗi chờ.