Nhà Thơ Mỹ Louise Glück Thắng Giải Nobel Văn Chương Năm 2020

08/10/202010:14:00(Xem: 2061)

Louise Gluck

 

Giải Nobel Văn Chương năm nay, 2020, được trao cho nhà thơ người Mỹ Louise Glück, theo bản tin của BBC cho biết hôm Thứ Năm, 8 tháng 10 năm 2020.

Glück được công nhận vì “giọng thơ không thể nhầm lẫn của bà, mà với vẻ đẹp sầu khổ làm cho sự hiện hữu của từng người trở thành phổ quát” theo Viện Hàn Lâm Thụy Điển là nơi giám sát giải thưởng cho biết.

Viện này cho biết thêm rằng bà đã “ngạc nhiên” khi nhận được cú điện thoại thông báo của họ.

Glück, sinh năm 1943 tại New York, sống tại tiểu bang Massachusetts và cũng là giáo sư Anh Văn tại Đại Học Yale.

Thư ký thường trực của Viện Hàn Lâm Mats Malm nói rằng ông đã nói chuyện với Glück ngay trước khi đưa ra thông báo.

“Thông điệp đến như là một ngạc nhiên, nhưng đã được đón nhận tính tới nay như tôi có thể nói thế,” theo ông cho biết.

Bà là người phụ nữ thứ tư đoạt giải Nobel Văn Chương kể từ năm 2010, và là người phụ nữ thứ 16 kể từ khi Giải Nobel được trao lần đầu tiên vào năm 1901. Người Mỹ mới đây nhất lãnh giải Nobel là Bob Dylan vào năm 2016.

Glück đã thắng Giải Pulitzer vào năm 1993 cho tuyển tập The Wild Iris của bà và thắng giải National Book Award vào 2014. Những vinh dự khác của bà gồm Giải Thơ Bollingen trong năm 2001, Giải Wallace Stevens Award trong năm 2008, và Gỉải National Humanities Medal trong năm 2015. Bà cũng là biên tập viên của tuyển tập thơ The Best American Poetry trong năm 1993.

Thơ của bà tập trung vào hiện thực đau khổ của con người, nói đến những chủ đề như cái chết, tuổi thơ, và cuộc sống gia đình.

Bà cũng lấy cảm hứng từ thần thoại Hy Lạp và những nhân vật của họ, như Persephone và Eurydice là những nhân vật thường là các nạn nhân của sự phản bội.

Viện Hàn Lâm cho biết tuyển tập Averno năm 2006 của bà là một “tuyển tập tuyệt tác, là sự diễn giải có tầm nhìn xa về huyền thoại xuống Địa Ngục của Persephone trong sự giam cầm của thần chết Hades.”

Chủ tịch của ủy ban giải Nobel là Anders Olsson, cũng đã ca ngợi giọng thơ “thẳng thắn và không khoan nhượng” của nhà thơ, là “đầy hài hước và dí dỏm.”

12 tuyển tập thơ của bà “được biểu thị bởi sự đấu tranh cho sự trong sạch,” theo ông cho biết thêm, so sánh bà với nhà thơ Mỹ Emily Eickinson với “sự nghiêm trọng và không muốn chấp nhận các nguyên lý đơn giản của đức tin.”

Giải Nobel Văn Chương được trao cho người “đã sáng tác trong lãnh vực văn chương tác phẩm xuất sắc nhất trong chiều hướng lý tưởng.”

Những thi phẩm của bà gồm có như sau:

 

-         Faithful and Virtuous Night (Farrar, Straus and Giroux, 2014)

-         Poems: 1962-2012 (Farrar, Straus, and Giroux, 2013)

-         A Village Life (Farrar, Straus, and Giroux, 2009)

-         Averno (Farrar, Straus, and Giroux, 2006)

-         The Seven Ages (Ecco Press, 2001)

-         Vita Nova (Ecco Press, 1999)

-         Meadowlands (Ecco Press, 1996)

-         The First Four Books of Poems (Ecco Press, 1995)

-         The Wild Iris (Ecco Press, 1992)

-         Ararat (Ecco Press, 1990)

-         The Triumph of Achilles (Ecco Press, 1985)

-         Descending Figure (Ecco Press, 1980)

-         The Garden (Antaeus, 1976)

-         The House on Marshland (Ecco Press, 1975)

-         Firstborn (New American Library, 1968)

 

Mời độc giả Việt Báo đọc bài thơ The Red Poppy (Đóa Anh Túc Đỏ) của nhà thơ Louise Glück.

 

The Red Poppy

 

The great thing

is not having

a mind. Feelings:

oh, I have those; they

govern me. I have

a lord in heaven

called the sun, and open

for him, showing him

the fire of my own heart, fire

like his presence.

What could such glory be

if not a heart? Oh my brothers and sisters,

were you like me once, long ago,

before you were human? Did you

permit yourselves

to open once, who would never

open again? Because in truth

I am speaking now

the way you do. I speak

because I am shattered.

 

Đóa Anh Túc Đỏ

 

Điều tuyệt vời

là không có

phiền lòng. Những cảm giác:

ồ, tôi có những thứ đó; chúng

điều khiển tôi. Tôi có

chúa trên trời

gọi là mặt trời, và mở ra

cho ông, cho ông thấy

ngọn lửa trong trái tim tôi, lửa

như sự hiện hữu của ông.

Điều gì có thể vinh quang như thế

nếu không là trái tim? Ồ, các anh chị em của tôi,

phải chăng đã có lần yêu thích tôi, lâu lắm rồi,

trước khi bạn làm người? Bạn đã

cho phép mình

một lần mở ra, rồi sẽ không bao giờ

mở lần nữa? Bởi vì trong sự thật

Tôi đang nói bây giờ

là cách các bạn làm. Tôi nói

bởi vì tôi tan nát.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chúng giết người vào buổi sớm mai/ Sáng Mồng Hai, ngày Tết / Chúng giết người không ghê tay,/ không giấu mặt./Những hàng xóm, phố xưa quen biết lâu dài, /chung tộc họ, tính danh, gia cảnh / Chúng giết người bởi quyết tâm định sẵn / "Đường vinh quang xây xác quân thù /Lềnh loang màu cờ thẫm máu.
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Hàn Chung, Vĩnh Ngộ...
lau nước mắt đi | những người tiễn đưa | lau nước mắt, rải trên đường những cánh hồng thật đỏ
Được tin nhà thơ Khiêm Lê Trung vừa từ trần sáng sớm mùng 9 tháng giêng năm Quý Mão, nhằm ngày 28 tháng 1 năm 2023 ở tuổi 68 tại California. Việt Báo xin đăng lại một bài thơ cũ của Ông. Xin thành kính chia buồn cùng tang quyến.
Thấy được mặt bên ngoài, không biết bên trong. Suy nghĩ bên trong, khiến nghi ngờ mặt ngoài. Có phải tất cả cái giống nhau, là cái như vậy? Còn cái khác nhau là cái ra sao?
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An & Trần Hạ Vi...
---- Bài thơ tặng cặp tình nhân Trương Vấn & Kim Oanh Một thời anh mời em bước ra từ Thiên ý ngập tràn ánh sáng nơi những tiếng cười bay theo mây trời lãng đãng nơi niềm vui lơ lửng hương thơm tuổi học trò
Trong bài thơ “Không Đề” của cố thi sĩ Quang Dũng, có hai câu của chàng nói với nàng sau hai mươi năm xa cách, Em mãi là hai mươi tuổi/ Ta mãi là mùa xanh xưa… Điều gì khiến Quang Dũng vô hiệu hóa được sự tàn phai của thời gian? Mùa xanh ấy có phải là điểm nhấn rực rỡ của mùa xuân trên dòng trôi bốn mùa, và phải chăng tuổi hai mươi là nơi mà nhịp bổi hổi bồi hồi của đôi trái tim để lại dấu ấn? Nó mạnh mẽ tới mức người ta thấy thời gian ngừng lại. Ngang đó. Không trôi. Cứ là mùa xuân, cứ là hai mươi tuổi...
Khai bút đầu năm của nhà thơ Trần Mộng Tú...
Một sáng mùa Xuân ngập ánh hồng, / Một cung đàn ấm khắp Tây, Đông. / Một rừng thông điểm trời mây biếc, / Một vũng vàng tô biển nước trong. / Một khối bao la hoa lá trổ, / Một bầu bát ngát sắc hương nồng. / Một tia nắng đẹp soi muôn cõi / Một chữ là mang một tấc lòng.