Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Có Ngờ Gì Không

13/08/202009:50:00(Xem: 816)

 


1

Xin người chớ lấy làm chơi

Từ gan ruột rút ra lời thiết tha

Sống đời trong cõi người ta

Chút tình em nhé gọi là có nhau

5

Mình từ một cõi xanh dâu

Rong chơi đã lắm dễ hầu hiểu chăng

Thương nhau xin nhủ lời rằng

Thời gian bôi xóa vẫn hằng nhớ nhung 

9

Gặp đây giây phút tương phùng

Nữa mai mình laị muôn trùng cách xa

Vì chưng này cõi Sa-Bà 

Khổ kham vốn lẽ rất là tự nhiên

13

Vô thường thay đổi liên miên

Càng đa đoan lắm càng phiền não thêm

Em về là lúc êm đềm

Những đêm trăng trắng cả thềm hoa ngâu

17

Mình vui quên lúc dãi dầu

Cầm tay nhau ngắm dưới cầu nước xuôi

Từ nghìn xưa vẫn không nguôi

Chữ tình vương vấn phận người gian nan 

21

 Từ em mặc áo hạ vàng

Sơn hà rực rỡ ngút ngàn cỏ hoa

Tóc vương trước trán lòa xòa 

Nằm dài nghe tiếng chim ca giữa đồng

25

Lạc an chi lạ cõi lòng 

Thì thầm âm hưởng vọng trong đất trời

Chợt nhiên em nở nụ cười

Đẹp sao thầm tạ ơn đời biết bao

29

Từ em mắt biếc má đào

Ngẩn ngơ đến vậy mà xao hồn mình

Thương em một tấm chân tình

Nhân duyên này những như hình xa xưa

33

Lời đâu để nói cho vừa

Chứa bao nhiêu cũng chẳng thừa trong tim

Từ vô lượng đã đi tìm

Giờ đây em nhé nỗi niềm ước ao

37

Vô cùng đất rộng trời cao

Mai này chẳng biết lúc nào nữa đây

Giữa trời nắng hạ mây bay

Vàng đồng hoa nở một ngày hạ dương 

41

Từ quen nhau giữa con đường 

Thời gian lãng đãng như dường phôi pha

Kiếp nào em hiện dáng hoa

Kiếp này em laị thướt tha giữa đời

45

Sắc không vẫn thuộc lấy lời

Tâm kinh vẫn nhớ dáng người vẫn mê

Đã từng lận đận đi về

Đã tìm nhau giữa bốn bề nhân gian

49

Từ trong ký ức chưa tan

Má đào thấp thoáng chảy tràn tháng năm

Rõ ràng là một niệm tâm

Nhớ quên tùy lúc vẫn thầm thế thôi

53

Mùa thu lá đổ núi đồi

Em ngồi đếm lá tôi ngồi hong thơ

Có con chim nhỏ tình cờ

Đậu trên vai hót có ngờ gì không

57

Vườn ai chín ửng quả hồng

Lá vàng chấp chới bay trong nắng chiều

Lửng lơ hồn những phiêu diêu

Phút giây này chạm đến điều hỷ hoan

61

Mùa thu lững thững trên ngàn

Nghìn con bướm vỗ địa đàng xuyến xao 

Gõ bồn ca tự thuở nào

Mộng hồ điệp ấy gầy hao ân tình

65

Rõ ràng mắt đẹp mày xinh

Từ em hóa hiện dáng hình liêu trai

Cánh lan là dấu vết hài

Em về nối laị dặm dài quan san

69

Giữa đường nở nụ hoa vàng

Lòng con bướm trắng laị càng thiết tha

Mãi vui ở bến giang hà

Ngày kia nó chết dưới tà dương huy

73

Đành rằng cái lẽ vô vi

Khói hương xây mộ xanh rì đá bia

Người về thủ thỉ đêm khuya

Lời thương lời nhớ sẻ chia với người

77

Trăng thu bàng bạc sáng ngời

Hạc vàng lảnh lót giữa trời bay qua

Tiếng kêu vọng đến ngân hà

Sóng âm lay động Sa-Bà đêm nay

81

Kiếp hoa ngắn ngủi dường này 

Mà từ vô lượng còn say hồn trần

Hợp hoan dễ được mấy lần

Cuộc tình mình vẫn thanh tân lạ thường

85

Giữa mùa vàng sắc hoa dương

Lẫn trong gió có mùi hương tình nồng

Nhớ người da diết trong lòng 

Nửa đêm phố thị rượu nồng dở say

89

Đèn màu chếch choáng cuồng quay

Dập dềnh vũ điệu tháng ngày lãng quên

Âm ba sóng nhạc rập rền

Mặc tình kỹ nữ một bên đợi chờ

93

Tàn đêm lênh láng hồn thơ

Mình cô đơn giữa bốn bề người dưng 

Cái vui dục lạc tưng bừng 

Sao bằng hỷ duyệt ta từng trải qua

97

Nửa đêm phố thị trăng tà

Đi về một cõi người ta lạnh lùng

Mùa thu non nước muôn trùng

Cuộc chơi đâu dễ mà chung một đường

101

Giang hồ lãng tử tha phương 

Em từ cố quận vẫn thường ngóng trông 

Sầu sao mắt biếc mùa đông 

Dáng hoa gầy guộc giữa giòng đời trôi

105

Thương người loi lẻ đơn côi

Thương mình cách biệt xa xôi hải hà

Này em có biết chăng là

Giá băng chẳng thể xóa nhòa bóng em

109

Đêm mơ mộng đẹp êm đềm

Hôn nhau cắn phiến môi mền khỏa thân

Chao ơi em đẹp tuyệt trần

Hương thân quyến rũ tâm thần xuyến xao

113

Phút giây này sướng biết bao

Giật mình tỉnh giấc thì nào có chi

Cái tâm vọng tưởng từ khi

Sắc trần chấp chặt bám ghì chẳng buông 

117

Trời mưa nước đổ trên nguồn

Ngập tràn cố quận lòng buồn quặn đau

Ruộng vườn mất cả hoa màu

Cữa nhà trôi cả dãi dầu tang thương 

121

Xưa nay mưa lũ là thường 

Giờ quan xả lũ tai ương mọi miền

Vô quân vô pháp đảo điên

Dưới trên chỉ biết bạc tiền tối tôn

125

Quan quyền cấu kết du côn

Hại người haị vật nước non lỡ làng

Núi rừng cào phá tang hoang

Sông ngoài biển cả ngập tràn nhiễm ô

129

Đất đai nhà cữa mả mồ

Bán mua đổi chác cơ đồ ông cha

Biên cương hải phận sơn hà

Giặc Tàu quấy nhiễu vào ra mặc tình

133

Lòng dân oán hận bất bình

Thân hào nhân sĩ bực mình đứng lên

Tiếng kêu gìn giữ miếu đền

Máu xương tiên tổ dựng nên kể từ

137

Người hào kiệt, kẻ anh thư

Mấy ngàn năm vẫn ưu tư giống nòi

Gắng công xây đắp tô bồi

Truyền cho hậu thế để rồi hôm nay

141

Hồn thiêng ắt giận lắm thay

Bọn vong bản rước giặc giày non sông

Hỏi ai mà chẳng đau lòng

Dù ngoài muôn dặm dù trong nước nhà

145

Ruột mềm những lúc máu sa

Quốc gia nguy hiểm dân ta thiệt thòi

Em ơi đã đến lúc rồi

Quyền người thế nước phải đòi cho dân

149

Dẫu cho hung hiểm muôn phần

Kết đoàn ta laị một lần đấu tranh

Lên đàng tiếp bước cha anh

Đáp lời sông núi sử xanh nối giòng

153

Này đây con cháu Lạc Hồng

Ngẩng cao đầu đứng ở trong đất trời

Một vùng phơ phất tuyết rơi

Mùa đông hải ngoại nhớ lời nước non

157

Từ em gót đỏ như son

Vết chim di trú chưa tròn dấu chân

Thì thôi em nhé phù vân

Thôi thì thôi nhé vẫn cần có nhau

161

Thì thôi đời lắm bể dâu

Thôi thì thôi thế biếc sầu tương tư

Chong đèn đêm đọc trang thư

Ngồi bên bếp sưởi nhớ người xa xăm

165

Tình này vượt cả tháng năm

Đành rằng chẳng trọn cung trầm thiết tha

Mình trong cữa nhớ thương hoa

Vùi trong tuyết lạnh đợi mùa xuân sang

169

Mình lưu lạc giữa con đàng

Qua mùa đông laị rộn ràng đón xuân

Mặc đời nhiều nỗi gian truân

Thấy hoa thôi laị bâng khuâng tấc lòng

173

Từ em xuân sắc biếc hồng

Một trăm con bướm lượn vòng ước ao

Gió lay chấp chới hoa đào

Phất phơ cánh lụa làm nao hồn trần

177

Mỗi mùa xuân một thanh tân

Xa xôi vạn dặm vẫn gần em ơi

Dáng xuân đẹp đến rạng ngời

Dáng hoa vĩnh viễn đất trời hỷ hoan

181

Hài thêu áo lụa xênh xang

Em vui trẩy hội rộn ràng hương quê

Mãi chơi ở giữa hai bờ

Hồn con bướm hãy còn mơ xuân thì

185

Nội đồng bát ngát xanh rì

Mộ hoa vẫn nở từ khi xuân về

Chưa từng giao ước kết thề

Mà lòng ta vẫn chưa hề quên nhau

189

Nếu còn có cuộc mai sau

Mình về đến bến giang đầu gặp em

Dài tay da thịt thơm thơm

Say sưa quấn quít một đêm lạc loài

193

Bóng trăng chiếu ở cữa ngoài

Dáng ngà thanh vận vẫn hoài ấp ôm

Trời Tây lấp lánh sao hôm

Một vùng mờ tỏ đã mòn lối xưa

197

Mùa xuân đội gạo lên chùa

Hương trầm thoang thoảng khói vừa bay lên

Thành tâm lạy tạ miếu đền

Hoa lài một chuỗi treo trên pháp tòa 

201

Thì thầm tụng bộ Pháp Hoa

Thấy trong ánh sáng chói lòa pháp thân

Chợt nhiên hỷ duyệt tâm thần

Như hoa sen nở muôn phần tịnh thanh

205

Gịot sương treo ở đầu cành

Ba ngàn thế giới an lành ở trong 

Mình còn lặn lội giữa giòng

Duyên phần phước phận phỉ phong phút này

209

Vườn chùa thoang thoảng hương bay

Ngọc lan hoa nở những ngày cuối xuân

Nào hay đời những phong trần

Mà trong đạo cũng lắm phần hư hao

213

Tà sư nói pháp tào lao

Danh văn lợi dưỡng đề cao bạc tiền

Vô minh đến độ đảo điên

Ma tăng hoại pháp ưu phiền haị thay

217

Vào thời pháp mạt ai hay

Thầy về đóng cữa tháng ngày tịnh tâm

Một dòng hoa nở âm thầm 

Một vầng quang hiện đêm rằm trong trăng

221

Truyền thừa giữ ngọn tâm đăng

Thịnh suy tùy lúc vẫn hằng chơn như

Vườn chùa nở đóa đaị từ

Cả kho pháp bảo mà Như Lai truyền

225

Tinh hoa giữa chốn rừng thiền

Người tôn qúy ở giữa miền nhân gian

Từ lâu buông bỏ buộc ràng

Thong dong trúc biếc hoa vàng một phương

229

Cội nguồn huệ vốn vô cương 

Độ người mê giữa vô thường đổi thay

Phước kia chỉ hưởng ngắn ngày

Làm sao phá được sâu dày vô minh

233

Dấn thân cất bước đăng trình

Phước này huệ nọ thì mình có hai

Ông tăng quảy chiếc thảo hài

Đạp lau vượt bể dặm dài tử sanh

237

Thấu đời đôi mắt tinh anh

Chín năm diện bích mà thành tổ sư

Biệt truyền tâm ấn chơn như

Ấy là pháp bảo kể từ Thế Tôn

241

Thịnh suy lớp lớp sóng cồn

Vượt ngoài cương tỏa là con đường này

Ngặt mình mải miết mê say

Vùi trong ngũ dục nào hay đường về

245

Lục trần dụ hoặc người mê

Luân hồi bất tận chưa hề tỉnh ra 

Kiếp này anh chị mẹ cha

Kiếp nào đổi phận thành ra lạnh lùng

249

Thời gian gặp gỡ tương phùng

Vô cùng ngắn giữa muôn trùng nhân duyên

Mình như lạc lối sơ thiền

Từ em nở nụ cười hiền luyến lưu

253

Tình là bể khổ oan cừu

Càng đa mang lắm càng ưu hoạn hoài

Mình còn rong ruổi cõi ngoài

Đam mê còn lắm lạc loài long đong

257

Nỗi niềm chất chứa trong lòng

Dễ đâu buông đặng nội trong lúc này

Mùa xuân hoa cỏ phô bày

Trời phương ngoại vẫn tháng ngày nhớ em

261

Đêm mơ cắn phiến môi mền

Hương thơm thân thể vẫn thèm khát khao

In sâu dấu ấn má đào

Kể từ năm ấy còn thao thức nhiều

265

Tình mình tha thiết bao nhiêu

Thì non nước laị sớm chiều ngóng trông

Guộc gầy dải đất bể Đông 

Nhiều ly loạn lúc bụi hồng ùn lên

269

Vô cùng nỗi khổ không tên

Bởi người cuồng vọng gây nên nỗi này

Đã đành cái nghiệp trả vay

Độc tài tàn bạo haị thay chăng là

273

Đã làm loạn lạc nước nhà

Gây nên điên đảo sơn hà bao phen

Vô cùng bạc nhược đớn hèn

Lập lờ chẳng dám gọi tên giặc Tàu

277

Lợi mình phe đảng làm đầu

Gian tham dối trá từ lâu lẫy lừng

Ngụy ngôn mị ngữ quá chừng

Việc mê muội mãi chưa từng tỉnh ra

281

Đớn đau cho nước non nhà

Chỉ như chiếc bánh gian tà xẻ chia

Máu dân làm tiệc rượu bia

Tiếng đời, sử sách mai kia chẳng lầm

285

Haị người trong bấy nhiêu năm

Nước non lạc hậu suy trầm biết bao

Một nền văn hoá hư hao

Tình người, đạo lý lao đao suy đồi

289

Đồng tiền thực dụng lên ngôi

Nhân văn phẩm giá đến hồi rẻ khinh

Nước non vẫn nước non mình

Gọi người thức tỉnh lưu tình mai sau

293

Dòng đời dằng dặc bể dâu

Ắt còn ân oán gặp nhau nhé người

Khi vinh chớ vội vàng cười

Lên voi xuống chó thôi thời thế thôi

297

Vô thường thay đổi liên hồi

Trùng trùng lớp lớp sóng bồi trước sau

Nhìn xem chuyện cũ công hầu

Phất phơ một nắm cỏ khâu nấm mồ

301

Chế Bồng Nga lắm hồ đồ

Bảy lần đaị chiến nhập vô kinh kỳ

Việt – Chiêm dai dẳng gan lì

Núi xương sông máu cũng vì vô minh

305

Duệ Tông thống lĩnh đaị binh

Đồ Bàn nam tiến quyết bình định ngay

Nào ngờ đaị baị thảm thay

Bỏ mình ở tại trận này năm xưa

309

Thời gian thấm thoát thoi đưa

Oán cừu lưu kết nắng mưa chẳng nhòa

Triều Trần giết Chế Bồng Nga 

Dần dần xóa sổ quốc gia Chiêm Thành

313

Đền đài cung thất tan tành

Lập lòe muôn ngọn đuốc xanh ma Hời

Thương thay người Việt vui cười

Cham Pa than khóc biết đời nào nguôi

317

Quốc vong tộc diệt đã rồi

Nay còn ngọn tháp trên đồi phế hoang 

Đất đồi đỏ tựa máu loang

Nghìn năm qua vẫn hãy còn chưa tan

321

Chiến tranh khốc liệt tương tàn

Oán chồng chất hận ngập tràn tâm tư

Huyết còn thắm mảnh chiến thư

Rằng trang quốc sử ngập hư huyễn hồn 

325

Hai bên lớp lớp công đồn

Tượng binh rống động trống dồn thúc quân

Máu xương kết bảng phong thần

Ba vạn thủ cấp một lần sát xung 

329

Bên này xưng tụng anh hùng

Bên kia ôm hận não nùng hờn căm

Một dòng huyết sử nghìn năm

Đá bia dẫu vỡ vẫn thầm khắc ghi

333

Giữa đồng mạ mới xanh rì

Trên đồi cổ tháp thầm thì tháng năm

Ùn lên sương khói đêm rằm

Đâu đây thoang thoảng hương trầm cầu kinh

337

Nguyện cho muôn loại hữu tình

Hãy buông bỏ xuống cho mình lạc an

Chuyện đời vốn dễ hợp tan

Tựu thành hoại diệt vô vàn sử xanh

337

Quốc gia chẳng thể ngoài vành

Xưa nay nhiều nước đã thành phế phong 

Cùng nhiều nòi giống diệt vong 

Vô thường trong cõi bụi hồng thế thôi

341

Thay thân đổi phận luân hồi

Ta - thù muôn mối không ngoài một tâm

Nuôi chi cừu hận âm thầm

Vô minh sâu thẳm mà lầm nhân duyên

345

Giờ đây một giải ba miền

Hợp văn, hợp huyết từ tiền nhân xưa

Giao Châu, Tượng Quận chẳng vừa

Chiêm Thành, Lâm Ấp đẩy đưa nhập vào

349

Khác nòi nhưng vẫn máu đào

Phù Nam, Chân lạp cũng hào hùng thay

Mấy ngàn năm trắng mây bay

Bây giờ một giải đất này Việt Nam 

353

Một dòng nam tiến bao năm

Máu pha lệ đổ thăng trầm đớn đau

Dòng thời gian lướt qua mau

Núi sông còn đó một màu xanh xanh

357

Từ em xa cách ngọn ngành

Bốn phương lưu lạc mà thành di dân

Úc, Âu, Mỹ khắp xa gần

Cộng đồng tị nạn tinh thần vẫn cao

361

Sống đời sung túc biết bao

Áo quần, thực phẩm dồi dào phỉ phong

Chỉ riêng canh cánh bên lòng

Nhớ thương cố quận trong vòng tỏa cương 

365

Tự do bít lối bịt đường

Dân quyền, dân chủ coi thường coi khinh

Quan nha lạm dụng mặc tình

Tự tung tự tác như hình du côn

369

Lắm điều hư haị nước non

Vạn người thảm cảnh dân oan mất nhà

Rằng câu: khốc haị quan nha

Bây giờ mới thấy thật là chẳng sai

373

Cố tình bưng mắt bịt tai

Ra tay đàn áp những ai ngỏ lời

Những mong non nước với đời

Phất lên theo kịp với người bốn bên 

377

Vẹn toàn đất tổ miếu đền

Nhân quyền tôn trọng đặt lên hàng đầu

Tiếc thay đàn gảy tai trâu

Độc tài ngu muội dài lâu chẳng màng

381

Trong ngoài muôn dặm quan san

Người người ta phải kết đoàn với nhau

 Nhìn vào quốc vận về sau

Bỏ qua quan điểm nhuốm màu vô minh

385

Cháu con Lạc Việt lưu tình

Xa gần kết nghĩa đệ huynh một nhà

Bấy giờ xứng đáng gọi là

Nối giòng huyền sử mẹ cha tiên rồng

389

Trăm năm trong cõi bụi hồng

Nghìn năm tiên tổ còn trong cuộc đời

Mình còn dang dở cuộc chơi

Tử- sanh vốn giữa làn hơi thở này

393

Sống sao chẳng thẹn mặt mày

Làm người cho trọn ơn dày nghĩa sâu

Thân này chẳng thể dài lâu

Còn là phẩm giá ngày sau lưu truyền

397

Từ em duyên dáng dịu hiền

Giấc mơ hoa giữa ưu phiền nhân gian

Cầm tay em cõi địa đàng 

Ngày vui ngắn tạm cung đàn thiết tha

401

Thế rồi mình laị cách xa

Ùn lên cát bụi biết là bao nhiêu

Giữa đời lòng thấy cô liêu

Đi về trong ráng nắng chiều đỏ hoen

405

Nửa đêm hiu hắt ánh đèn

Phố khuya mình đã nhiều phen lạc loài

Nghĩ thôi nhưng mãi nhớ hoài

Dáng em khắc chạm sâu rồi tình ơi

409

Nào đâu dám lấy làm chơi

Thương nhau nên nhớ lấy lời đinh ninh

Ấy là tự nhắn nhủ mình

Nào ai hò hẹn với tình chi đâu

413

Sự đời nhân rất thâm sâu

Thuận duyên thì dễ lên màu xanh tươi

Một mai duyên hết rã rời

Cố công níu giữ cũng thời thế thôi

417

Từ em mắt biếc bên đời

Dẫu không trọn vẹn vẫn ngời sắc son

Tử sanh còn ắt tình còn

Bấy giờ laị gặp giữa con đường này

421

Laị nhiều bướm vỗ hoa bay

Đất trời khoáng đạt cầm tay nhau cười

Bấy giờ chín bỏ làm mười

Ơn em có mặt trong đời gian nan

425

Tóc xanh cài đóa hoa vàng

Sa- Bà bèo bọt laị càng thiết tha

Tình nào đọng laị tim ta

Lòng nào thấu hiểu ấy là tri âm

429

Tôi qua năm tháng lặng thầm

Ơn đời du tử chửa lầm lạc ai

Chỉ duy lưu luyến tình hoài

Người trong cố quận người ngoài ngoại phương

433

Người chung bước giữa dặm đường

Người qua rồi với người đương độc hành

Chút trinh bạch vẫn nguyên lành

Tiếc mình thiếu cái tinh anh hiện tiền

437

Bởi vì bạc phước vô duyên

Bất tài mỏng đức ưu phiền đa mang

Sống đời thiếu cái kỷ năng 

Thương nhau chi lắm ấy bằng nợ nhau

441

Biết rằng còn có mai sau

Thì nay lỡ kiếp dãi dầu thế thôi

Đã từng vô tận luân hồi

Làm sao em nhớ những lời tôi trao

445

Sóng tâm còn mãi dạt dào

Trong ngoài châu quận phương nào cũng say

Sá chi em chuyện tháng ngày

Chút tình cho gió mây bay trắng trời

449

Từ em đôi mắt biếc ngời

Khi không chợt hiểu những lời vô ngôn

Một vòng quang hiện trong hồn

Một vùng hoa nở giữa con đường trần

453

Một lần ta laị thanh tân

Một lần thôi nhé một lần thế thôi

Mai kia về laị lưng đồi

Nằm dài trên cỏ ơn đời đã xong 

457

Bấy giờ mình laị thong dong

Mặc tình vui ở ngoài vòng trần lao

Mùa xuân trẩy hội hoa đào

Gặp người ẩn sĩ năm nào rao hoa

461

Rõ ràng chẳng có đâu xa

Ba ngàn thế giới cũng là taị tâm

Cái vui hỷ duyệt ngủ ngầm

Chợt nhiên lan tỏa đêm rằm trăng thanh

465

Rằng đây giữa Hạc Hoa thành

Tịnh tâm một cõi an lành biết bao

Ngân hà đồng vọng sóng xao

Khúc trường ca ấy làm nao nao lòng

469

Em còn nghi vấn gì không

Mùa xuân vĩnh viễn ở trong đất trời

Từ em hoa hiện dáng người

Tôi tay du tử về chơi tình cờ

473

Nội trong khoảng khắc canh giờ

Mà hồn hoa mộng chưa hề nhạt phai

Đi qua tháng rộng ngày dài

Mang theo tâm tưởng hình hài dáng hoa

477

Vượt ngoài cương phận quốc gia

Chân trời góc bể từng xa ngút ngàn

Lập nên một cõi hoa vàng

Ngày phù dung nở đêm tàn quỳnh hương 

481

Hạ về rực rỡ hoa dương 

Thu qua lá đổ ngập vườn bướm bay

Đông thời biêng biếc nghệ tây

Xuân sang hoa nở mình say bốn mùa

485

Này em biết mấy cho vừa

Thấy hoa cũng thể mình chưa hề lìa

Lòng người nặng nhẹ phân chia

Dòng đời nghiệt ngã nọ kia rạch ròi

489

Thương em thân phận lạc loài

Vì chưng chẳng thuận thói đời vẫn theo

Rằng thân du tử bọt bèo

Làm sao dám tính chuyện đèo bồng đây

493

Tự do quen với tháng ngày

Thì thôi em nhé kiếp này không duyên

Thương em rất mực dịu hiền

Trăm năm này phút hiện tiền dáng hoa

497

Mai kia sẽ sớm lìa xa

Xác này hoá nắm phù sa mỡ màng

Bón xanh cây cỏ địa đàng

Hóa thân vào đóa hoa vàng phỉ phong

501

Diệu kỳ nguồn cội phương Đông 

Lung linh huyền sử nối giòng xưa nay

Nghìn năm mây trắng còn bay

Khúc trường ca ấy còn say lòng người


TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 2/ 2020 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.
Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ. Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ. Như một người sau khi đốt xác hốt tro, lượm một mảnh sọ chưa cháy, nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương. Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.
Mai xa phố thị về rừng / Cỏ cây chua xót đếm từng nổi đau / Ta về ngõ trống trước sau / Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Năm tháng cách ly trở lại chùa / Đường mòn ngõ trúc vắng hơn xưa / Đồi mây thanh thản sư vào hạ / Gió thoảng hương trầm hong nắng trưa
Sóng sánh trên mặt ly reo cười đến giờ đã hẹn. Rượu tìm lên vành môi, tràn vào lưỡi, xuống ướt hơi thở, say trái tim. Uống cạn. Cất ly vào hộp. Cất hộp vào thời gian.
mưa ballad hay mưa trong tim / mưa cầm dương dìu dặt vắng chìm / rừng thu xa réo rắt lá hát / rồi lá rơi trên vuông chiều im
Ông liên tục email / Bà liên tục nhắn điện thoại / Anh liên tục đăng bài facebook / Chị liên tục gửi twitter / yêu cầu bỏ phiếu cho ông này làm tổng thống / Xin cảm phục sức tận tụy của người yêu Hoa Kỳ / Tôi cũng yêu quê, nhưng quê Việt.
Chuyện này nếu xảy đến, không ai có thể chận đứng, kể cả Đức Tăng Thống, Đức Giáo Hoàng, Đức Đạt Lai Lạt Ma, Tổng thống Cộng hòa, Tổng thống Dân chủ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.