Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Phải đánh bại con Corona virus

26/03/202010:00:00(Xem: 2420)

Virus không có giai cấp
Virus không có tôn giáo
Virus không phân biệt sắc tộc
Virus không biết phân biệt bạn thù
Virus không biết phân biệt tư bản, cộng sản , phát xít, khủng bố
Virus không cần biết anh hùng, hoàng đế, tỷ phú, hoa hậu hay low income

Con người nuôi cấy virus làm vũ khí sinh học
giống như nuôi độc trùng
lỡ tay là nó phản chủ
virus không biết mình phản thùng

Virus làm bá chủ thế giới
một loại siêu khủng bố
nhưng tôi tin
con người sẽ đánh bại chúng
nếu các nhà khoa học cộng sản tư bản trên thế giới cùng chung tay
(ca sĩ, cầu thủ ,diễn viên , hoa hậu chỉ cần vỗ tay là đủ không cần ca cẩm múa may)

Bây giờ virus hoành hành sao còn tranh chấp nhau
thế gian đến hồi tận diệt

Mỗi ngày nghe tin người chết
đau đớn tức tưởi
những tinh hoa lụi tàn
những hồn oan

Nhân loại rồi sẽ quay về thời hỗn mang
nếu không thể đánh bại con virus
rất khôn ngoan biết chui vào phổi người
tàn phá tan hoang

25/3/2020

Ý kiến bạn đọc
02/04/202002:50:55
Khách
không đơn thuần chỉ là virus , họ là oan gia trái chủ từ vô lượng kiếp đến báo oán , chỉ có cả toàn thế giới đồng lòng không sát sanh hại vật và thành tâm sám hối mới có thể tiêu được ..... chống dịch hả? chỉ là lời nói của thế gian , chống không nổi đâu .....sám hối nghiệp tan thì họ sẽ đi .....giống như thiên tai mà chống nổi gì
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tan sương đầu ngõ có đâu ngờ / Gặp lại ta là mây xanh lơ / Hôm nay tạnh ráo màu siêu thực / Bữa nọ òa bay sắc viễn mơ / Cảm tạ tình sau thương ý trước / Tri ân tâm đạo thấu huyền cơ / Biển dâu dẫu biết lòng chưa thỏa / Vẫn ngước trông lên lạy mịt mờ.
có thể chúng ta sẽ có thuốc chủng ngừa COVID-19 không lâu lắm / nhưng cũng cần có vắc-xin cho bệnh mù quáng, cố chấp / đất nước nầy đặt nền tảng trên người dân ̶ ̶ ̶ / of the people by the people for the people
“Chúng ta đến xứ sở này xa lạ / ra đi chưa hết lạ / nhưng không bao giờ thôi yêu mến / mặt hồ đại dương / căn nhà chở che hạnh phúc / lối mòn nhỏ ven rừng con ta bước tiên khởi tự do. / Đây là nơi chúng ta hàn gắn mình / Như thợ giày khâu vết thương há miệng / Sau đường dài ngập máu / sau đường dài ngập phân / sau chợ chiều cân xác chết chiến tranh / một triệu tiếng chuông không mua hết oan hồn. / Đây là nơi chúng ta sống đàng hoàng / và chết vào buổi chiều có cánh / bay về một xứ sở đã xa.
Từ em mắt biếc cười hiền / Mà nghe đau tận trong miền thịt xương / Mình không chung một con đường / Tháng ngày qua vẫn như dường ban sơ
Không thể về lại Hôm Qua / Để tránh lầm lỗi nào, ta đã làm / Thì Hôm Nay, hãy vững vàng / Chánh-kiến, mà sống đàng hoàng hơn thôi
tôi nhớ / trong mắt em / bầu trời xanh biếc miên man / mặc dù cơn bão rớt đem lại mưa sụt sùi cùng gió lạnh
Biển lung linh biển tình biển nhớ. / Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. / Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. / Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Trời mưa, làm việc trong nhà / Kẻo mưa ướt áo, đường xa khó về / Chợt nhớ lời dạy xưa kia / Có ai tránh ướt vì che dù người!
từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.