Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Phải đánh bại con Corona virus

26/03/202010:00:00(Xem: 2410)

Virus không có giai cấp
Virus không có tôn giáo
Virus không phân biệt sắc tộc
Virus không biết phân biệt bạn thù
Virus không biết phân biệt tư bản, cộng sản , phát xít, khủng bố
Virus không cần biết anh hùng, hoàng đế, tỷ phú, hoa hậu hay low income

Con người nuôi cấy virus làm vũ khí sinh học
giống như nuôi độc trùng
lỡ tay là nó phản chủ
virus không biết mình phản thùng

Virus làm bá chủ thế giới
một loại siêu khủng bố
nhưng tôi tin
con người sẽ đánh bại chúng
nếu các nhà khoa học cộng sản tư bản trên thế giới cùng chung tay
(ca sĩ, cầu thủ ,diễn viên , hoa hậu chỉ cần vỗ tay là đủ không cần ca cẩm múa may)

Bây giờ virus hoành hành sao còn tranh chấp nhau
thế gian đến hồi tận diệt

Mỗi ngày nghe tin người chết
đau đớn tức tưởi
những tinh hoa lụi tàn
những hồn oan

Nhân loại rồi sẽ quay về thời hỗn mang
nếu không thể đánh bại con virus
rất khôn ngoan biết chui vào phổi người
tàn phá tan hoang

25/3/2020

Ý kiến bạn đọc
02/04/202002:50:55
Khách
không đơn thuần chỉ là virus , họ là oan gia trái chủ từ vô lượng kiếp đến báo oán , chỉ có cả toàn thế giới đồng lòng không sát sanh hại vật và thành tâm sám hối mới có thể tiêu được ..... chống dịch hả? chỉ là lời nói của thế gian , chống không nổi đâu .....sám hối nghiệp tan thì họ sẽ đi .....giống như thiên tai mà chống nổi gì
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không ai muốn thấy điều lẫn tránh / của mùa tai ương / cuộc sống không dễ dàng / thu hẹp đến độ không ngờ
Ta bụi bặm bầm xác dập thân / Nên thương câu thiên địa phong trần / Em hồng nhan còn ta bạt mạng / Ham mần thơ chí tử nên…đần
Ngoài kia chim cất tiếng / Ngoài kia lá rừng bay / Không gian ôm vũ trụ / Thơ ôm thơ trong tay
Tôi quen biết nhị vị thi sĩ Cao Mỵ Nhân (Hoa Kỳ) và Trịnh Cơ (Pháp Quốc) cũng đã được mấy năm, khởi đầu từ trên những diễn đàn Đường Thi xướng họa. Tôi rất quý mến và ngưỡng mộ họ, và tôi cũng biết, cả hai đều từng là quân nhân Việt Nam Cộng Hoà, là anh kiệt và anh thư phục vụ nước nhà từ trước 1975 cho đến ngày tan đàn xẻ nghé.
Nhà thơ Huy Tưởng đã bắt đầu tập thơ mới "Đêm vang hình tiếng chuông" của mình bằng một bài thơ lục bát phá cách rất hàm súc.
Người đàn ông / đứng trên balcon hút thuốc / anh ta thả những cái vòng tròn khói
Cứ chia hai phe tàn hại, nguyền rủa nhau, chém thương tích vào hồn dân tộc. Yêu nước nào sao không yêu nước mình?
Còn chút lương tâm nào không, sao nhởn nhơ, hưởng thụ, bỏ thí dân tộc? Học nhiều làm gì, chỉ phát huy ganh tị, muốn hơn người, sắc diện âm u, chải lóc, mang gương, thắt cà vạt, gọi là nhân phẩm?
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng
Con đường ven biển, mưa sa / Bỗng dưng thổn thức nhạt nhòa lệ rơi!? / Mưa hay lệ, / Hỡi tôi ơi! / Vầng trăng ngày ấy đầy vơi nỗi niềm / Đã xa? Hay vẫn hiện tiền? Đã quên?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.