Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Bài Thơ của Nhà Thơ Lâm Chương

22/03/202014:47:00(Xem: 1729)

                                                                             


Bây giờ là cuối tháng 3. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa tháng Tư đen, tháng Tư gẫy súng, tháng Tư năm 1975. Những trường học tại miền Nam biến thành nơi tâp trung, tù đày cải tạo của hàng triệu quân, cán chính của chính phủ Viêt Nam Công Hòa. Hàng triệu người phía Nam vĩ tuyến 17, vươt biên tìm đến vùng đất tự do. Có người thành công, có người rớt lại. Kẻ đi người ở có cùng chung tâm tư, lý tưởng. Kẻ được may mắn đến được bến bờ tự do luôn thao thức thân phận người kẹt lại. Họ chia sẻ cho nhau một tấm lòng. Đó là nội dung của một bài thơ của Lâm Chương khi nhà thơ đọc thư người bạn cũ gửi từ trong nước, từ một quê hương nghèo khó. 

Có lẽ tôi găp đươc bài thơ này đăng trên báo VĂN xưa lắm vào những năm 80- 90?. Tôi xin cố găng trình bày lại nơi đây nguyên hình thức như bài thơ đã được trình bày trên báo…Nếu có điều gì sơ sót xin nhà thơ Lâm Chương và độc giả niệm tình tha thứ.     Xin Tri ân- Đào Như


Đọc thư người bạn cũ

LÂM CHƯƠNG


Thư anh viết từ quê hương nghèo khó 

Nét chữ gầy nghiêng đổ

Tôi hình dung anh như đang còng lưng

Trên những luống cày mới vỡ

Bao nhọc nhằn đè xuống vai anh

Đè xuống đời anh nghiêt ngã


Đêm khuya khoắt

Ngọn đèn chong thức

Bóng anh nhòe trên vách cô đơn

Điếu thuốc rê quấn giấy học trò khét lẹt

Ngậm đắng lòng anh

Cõi riêng niềm u uất


Mười năm xô dạt anh vào cơn mộng dữ

Dông bão thổi suốt dài theo anh cuộc đời

Không phải tình cờ chợt nắng chợt mưa

Rơi rớt lại những tan hoang ngậm ngùi chuyện cũ


Mười năm tên võ sĩ thấm đòn thua cuộc

Đời đóng khung anh

Mây trắng thời gian bay ngoài song sắt

Nghe sương muối bóng chiều đổ xuống những tàn phai trên tóc


Mười năm anh về giữa mất mát hư hao

Giữa xa lạ tình người đổi khác

Sợi thừng cũ căng lâu ngày vụt đứt

Chiếc lá khô, ân nghĩa đoạn bay vèo

Cây sầu đông đứng giữa trời dông bão

Che phía nào ngăn được nỗi thương đau!


Thư anh viết trải lòng bi thiết

Những chua cay, những vấp ngã sau cơn đổi đời dị biệt

Cố gượng đứng lên

Anh dìu anh qua những ngày tháng buồn

Anh dìu anh đi giữa loài cây cỏ độc.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sống có dơ hay không do trong lòng. Lòng lúc nào chẳng dơ, vì vậy, lòng đâu có mặc quần áo.
Chừng này tuổi, con mới hiểu, vì sao mẹ nhẫn nhục, cha thường mỉm cười. Thuở xưa, anh em làm tay chân trìu mến nâng đỡ. Thời nay, anh em vẫn tay chân, nhưng tay cào chân, chân đá tay.
tôi thấy mẹ tôi bay từ tầng cao và bà nhẩn nha la đà không muốn chạm mặt đất. những ngày cuối năm mẹ xúng xính trong áo ấm và khăn quàng cổ. mẹ vẫy tay tôi như mọi khi và cũng như mọi khi tôi cất tiếng gọi mẹ. tôi nghĩ mẹ nghe tôi vì sau bao năm tôi vẫn ở trong quỹ đạo mẹ vẫn còn thấy mẹ lướt thướt vẫy tay từ tầng cao vào những ngày cuối năm.
Vắng vẻ công viên đìu hiu quán xá / Những con đường rưng rức gọi nhau / Chờ tiếng chân đi. Như bờ đê chực vỡ / Có tiếng nhạc về rung hoa hè phố / Ai một mình đứng hát thánh ca / Trước giáo đường im lìm khép cửa*
Nhánh mặt trời hừng đỏ / Lung linh trên cánh hoa / Hai ta trên cánh hoa / Mà chẳng hề thấy mặt
Tưởng nhớ nhạc sĩ: Lam Phương - Anh đã biết, chuyến tàu thống nhất / Chiều Tây Đô, chiều thu ấy nghẹn ngào / Nửa đời yêu em, nửa đời gian khổ / Sầu ly hương, gác vắng đơn côi. Chiều hành quân, chuyến đò vĩ tuyến Chỉ có em, con chim nhỏ, mắt người tình Đêm tiền đồn, tình như mây khói Tháng tư buồn, như giấc chiêm bao
Hỡi mặt trời, hãy chiếu sáng hơn thêm / Và cơn mưa, hãy vì tôi đổ xuống / Những giọt sương trên cánh đồng buổi sáng / Làm dịu dần vầng trán đẫm mồ hôi. / Hỡi bão tố, xin hãy thổi lên tôi / Cho tôi bay qua bao nhiêu vùng đất / Hãy mang tôi đi về miền xa nhất / Thêm một lần được nằm xuống nghỉ ngơi.
Giáng sinh 2020 thế giới ghi nhận chuyện lạ kỳ. Hầu hết các ông già Noel đều bịt mặt. Lần đầu tiên trong lịch sử, ông già thân ái bị cách ly. Mỗi năm, ông ấy mặc áo quần đỏ, mang râu trắng. Ngồi trong thương xá dưới gốc cây thông. Hô hô hô... Merry christmas ...
Mời đọc nhân ngày sinh nhật thứ 190 của Emily Dickinson (12/10/1830-05/15/1886). Bài "We grow accustomed to the Dark/Quen cùng bóng tối" được sáng tác trong khoảng thời gian nhà thơ trải qua những mất mát tàn khốc trong đời.
Lịch sử luôn luôn có loài chim bay ngửa. Mỗi trăm năm xuất hiện một lần. Bị ép bay sấp, chúng cùng quẫn rồi chết. Chim bay ngửa hót không âm thanh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.