Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Bài Thơ của Nhà Thơ Lâm Chương

22/03/202014:47:00(Xem: 1886)

                                                                             


Bây giờ là cuối tháng 3. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa tháng Tư đen, tháng Tư gẫy súng, tháng Tư năm 1975. Những trường học tại miền Nam biến thành nơi tâp trung, tù đày cải tạo của hàng triệu quân, cán chính của chính phủ Viêt Nam Công Hòa. Hàng triệu người phía Nam vĩ tuyến 17, vươt biên tìm đến vùng đất tự do. Có người thành công, có người rớt lại. Kẻ đi người ở có cùng chung tâm tư, lý tưởng. Kẻ được may mắn đến được bến bờ tự do luôn thao thức thân phận người kẹt lại. Họ chia sẻ cho nhau một tấm lòng. Đó là nội dung của một bài thơ của Lâm Chương khi nhà thơ đọc thư người bạn cũ gửi từ trong nước, từ một quê hương nghèo khó. 

Có lẽ tôi găp đươc bài thơ này đăng trên báo VĂN xưa lắm vào những năm 80- 90?. Tôi xin cố găng trình bày lại nơi đây nguyên hình thức như bài thơ đã được trình bày trên báo…Nếu có điều gì sơ sót xin nhà thơ Lâm Chương và độc giả niệm tình tha thứ.     Xin Tri ân- Đào Như


Đọc thư người bạn cũ

LÂM CHƯƠNG


Thư anh viết từ quê hương nghèo khó 

Nét chữ gầy nghiêng đổ

Tôi hình dung anh như đang còng lưng

Trên những luống cày mới vỡ

Bao nhọc nhằn đè xuống vai anh

Đè xuống đời anh nghiêt ngã


Đêm khuya khoắt

Ngọn đèn chong thức

Bóng anh nhòe trên vách cô đơn

Điếu thuốc rê quấn giấy học trò khét lẹt

Ngậm đắng lòng anh

Cõi riêng niềm u uất


Mười năm xô dạt anh vào cơn mộng dữ

Dông bão thổi suốt dài theo anh cuộc đời

Không phải tình cờ chợt nắng chợt mưa

Rơi rớt lại những tan hoang ngậm ngùi chuyện cũ


Mười năm tên võ sĩ thấm đòn thua cuộc

Đời đóng khung anh

Mây trắng thời gian bay ngoài song sắt

Nghe sương muối bóng chiều đổ xuống những tàn phai trên tóc


Mười năm anh về giữa mất mát hư hao

Giữa xa lạ tình người đổi khác

Sợi thừng cũ căng lâu ngày vụt đứt

Chiếc lá khô, ân nghĩa đoạn bay vèo

Cây sầu đông đứng giữa trời dông bão

Che phía nào ngăn được nỗi thương đau!


Thư anh viết trải lòng bi thiết

Những chua cay, những vấp ngã sau cơn đổi đời dị biệt

Cố gượng đứng lên

Anh dìu anh qua những ngày tháng buồn

Anh dìu anh đi giữa loài cây cỏ độc.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi
tôi và bao người như những cái bóng mờ trong thế giới ảo / bị áp đảo ̶ ̶ ̶ xô đẩy vào và đè bẹp trên chuyến xe tốc hành / đi về vô tận trên xa lộ thông tin cao tốc choáng ngợp / chẳng bao lâu nữa thượng đế sẽ đến! bạn sẵn sàng chưa?
Trở về bến vắng tịnh không / Thân trơ quán tưởng mênh mông sắc chiều / Trở về bóng đổ liêu xiêu / Cơn mê cũ cũng nhẹ hèo trôi đi
Cuộc chiến vừa tàn / Sau ba muơi năm / Người chiến binh về thăm nhà…
Già an lạc, là già trong hy vọng, / Lòng sung mãn trong giấc điệp bình an. / Khi số tận kêu ta dừng bước tiến / Chỉ là tạm biệt, vô thường sắc không
thế gian đến hồi tận diệt / Mỗi ngày nghe tin người chết / đau đớn tức tưởi / những tinh hoa lụi tàn / những hồn oan
tôi bỏ lại đêm / những điều chưa nói hết / những điều chưa kể xong / những điều / đêm đã nghe cùng tôi / trong lặng im bóng tối. tôi bỏ lại trong bóng tối / những ý nghĩ / sót vụn / sự tưởng tượng / rỗng rạo / những thứ nên quên đi / khi trời tảng sáng.
Chiều về trên sông Giã từ vũ khí / Người đi qua đời tôi Dừng bước giang hồ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.