Hôm nay,  

Hợp đồng tự nguyện chết

28/01/202405:57:00(Xem: 1390)
Truyện

sad man

Mấy ngày nay John cứ như một cái xác vô hồn, vẫn ăn uống, vẫn đi làm như mọi người nhưng John chỉ làm theo quán tính; toàn bộ mọi hoạt động và nói năng cứ như thể lập trình sẵn trong người máy chứ không hề có mộtc cảm xúc gì về việc mình làm. Đâu phải chỉ tuần này, đã lâu rồi, cái tình trạng này trong John tiếp diễn khi thì lên cao lúc xuống thấp. John thấy đời mình vô vị và vô nghĩa quá, chẳng biết sống để làm gì. Nhiều khi John tự quán xét: “Không lẽ chỉ ăn, ngủ, cày kiếm cơm rồi lại bệnh tật, già nua suy tàn… đời có nhiêu vậy thì sống để làm gì?” Tâm trí John mong muốn một cái chết, cái chết đẹp rực rỡ hơn là sống ảm đạm. John thấy mình hóa đám mây trắng bay khắp đất trời. Tất nhiên là John muốn một cái chết tự nhiên chứ không phải tự sát. John thấy mình còn trẻ, khỏe mà sống vô vị thế này thì những người bệnh tật nan y không thể chữa, người thiểu năng trí tuệ, người tàn phế, những kẻ cùng hung cực ác… thì đời còn vô vị đến chừng nào. John biết mình chủ quan duy ý chí, thật ra những kẻ ích kỷ, bọn cùng hung cực ác lấy cái sự ích kỷ và hung ác ấy làm nghĩa vị cho đời sống của chúng. John cũng biết có nhiều người bệnh liệt giường, tháng ngày quằn quại trong khổ đau, cầu sống chẳng đặng chết không xong nhưng trong tận thâm tâm vẫn hy vọng sống, bám víu níu kéo sự sống. Ham sống là bản năng của muôn loài chứ không riêng chi ở con người.
    John thường tự vấn bản thân mình: “Con người vốn đã khổ vì sanh lão bệnh tử và bao nhiêu thứ khổ khác. Ngày nay con người lại thêm vấn nạn khổ khác bồi thêm vào cái khổ cũ. Số là loài người tuổi thọ ngày càng cao trong khi ấy thì xương khớp, tim mạch và các các bộ phận khác của thân thể thì vẫn suy hao theo lẽ thường, không thể nào khỏe theo tuổi thọ ngày càng tăng. Bởi vậy càng sống thọ thì càng kéo dài sự khổ của cái già, cái bệnh. Con người ngỡ sống lâu là phước nhưng đâu biết ấy là họa”. John có ước mơ một cái chết đẹp rực rỡ, chết nhẹ nhàng, chết như đi vào giấc ngủ, chết khi mà thân thể còn tráng kiện, trẻ trung, đẹp đẽ hơn là chết trong một thân thể già nua suy hao.
    John rất yêu thích văn chương, thường đọc ngấu nghiến những gì vớ được, đọc như bị ma ám, đọc say mê tự bao giờ chẳng còn nhớ thời điểm nữa. John hâm mộ những nhà văn từ cở đến kim. John ngẩn ngơ thương tiếc một Khuất Nguyên tài hoa như thế mà đắm mình dưới dòng Mịch La. John mê “Ngàn cánh hạc” của Kawabata Yasunari, khi biết ông ấy tự sát để giữ lấy mốc huy hoàng trong nghệ thuật của mình thì John buồn lắm nhưng John đồng ý với việc này. Hình như xứ Phù Tang các văn sĩ thường hay tự hủy mình vì nhiều lẽ khác nhau nhưng đều là những cái chết đẹp. Yukio Mishima cũng là một cái chết của một võ sĩ đạo. Văn sĩ bậc thầy về truyện ngắn là Ryunosuke Akutagawa vừa mới ba mươi lăm tuổi đang độ sung mãn cũng tìm đến cái chết đẹp để sau này không phải hối tiếc vì lụi tàn. Thi sĩ KitamuraTokoku cũng tìm cách ra đi khi tuổi còn xanh. Đặc biệt văn sĩ Dazai Osamu từng bốn lần tìm đến giấc ngủ ngàn thu và lần cuối đã cùng với tình nhân vĩnh viễn nằm lại dưới hồ Tokyo. Bên tây cũng có những nhà văn lẫy lừng tự kết liễu mình như Ernest Hermingway, Thomas Bernhad. John biết bọn người Annam xứ Đông Dương cũng có những văn sĩ chết trẻ như họ Hàn, Đặng Thế Phong, tuy nhiên đây là cái chết tự nhiên chứ không phải tự sát. Có lẽ cái chết tự nhiên này là cái chết mà John mơ và nghĩ đến rất nhiều. Người Annam còn có một văn sĩ lừng danh là Nhất Linh đã uống ly độc dược để tự kết liễu mình, đây là cái chết vì lý tưởng tự do, vì lý tưởng chứ chẳng phải vì cùng quẫn của tư tưởng và thân xác. Những cái chết của các văn sĩ và thi sĩ này sao mà hấp dẫn John quá chừng luôn. John thấy chết đẹp rực rỡ, ít ra họ chết cái thân xác nhưng giữ được cái hào quang của nghiệp văn.
    Những cái chết của những người có tài năng, trong bọn họ nhiều người từng được giải Nobel. Bọn họ có người chết dữ dội, ngột ngạt, bí bách nhưng cái tinh thần thì dường như được giải phóng khỏi thân xác ngục tù. Chính cái thân xác đã giam hãm họ, làm cho họ khổ đau. John không phải là văn sĩ hay thi sĩ nhưng John cảm nhận cũng bị bí bách trong ngục tù thân xác. John là kẻ bất tài vô dụng nhưng John giống bọn họ ở cái điểm muốn tự xử mình, muốn thoát khỏi cái thân xác ngục tù kia mà bay lên với cao xanh. Cái ý nghĩ tự xử nó cứ bám riết trong đầu, nhiều khi John học Phật và dùng pháp Phật để xóa bỏ cái ý nghĩ đó nhưng chẳng thành công mấy, cái ý nghĩ ấy lởn vởn lúc hiện lúc ẩn cứ như ma trơi chơi trò cút bắt. John sợ cái già, bất mãn vì bản thân vô dụng điều ấy khiến cho ý nghĩ tự xử khó xóa khỏi bộ não và cứ tin rằng ấy là cách tốt nhất, phương pháp duy nhất để giải quyết sự bế tắc của thực tại. Tiếc một điều là John hèn nhát, không có bản lãnh như những văn sĩ kia, vì vậy mà cứ kéo lê cái đời sống cùn mằn vô dụng kia. Thật sự thì John không dám tự xử, John chỉ mơ một giấc ngủ không bao giờ thức dậy nữa, xem ra như thế sẽ thíhc hợp hơn, tiếc là cơn mơ vốn mê hoặc làm sao có thể thành hiện thực được. Con người sống ở đời để trả nợ, nợ chưa trả xong thì đâu thể trốn chạy, có trốn chạy cũng chẳng có nơi nào trốn được, dù có là trên núi cao, rừng sâu hay biển cả. Phải chấp nhận kéo lê cái đời như con rùa lê cái đuôi của nó trong bùn lầy.
 
***
 
Một hôm John chợt nảy ra ý nghĩ: “tại sao thế giới loài người không có luật được quyền chết? Tại sao mỗi cá nhân không có quyền quyết định chấm dứt sự sống của mình?” Nghĩ thế và John lập tức lên mạng làm một cái thỉnh nguyện thư yêu cầu quyền tự quyết sinh mạng của mỗi cá nhân. Thỉnh nguyện thư lập tức nhận được nhiều ý kiến phản hồi, kẻ ủng hộ, người chống đối và dĩ nhiên cũng có không ít lời chế nhạo cho là sướng quá hóa khùng. Thỉnh nguyện thư không đủ số chữ ký cần thiết theo luật định để được đem ra cứu xét. Không nản lòng, John lại lục danh bạ và tìm đến văn phòng luật sư James  để được tư vấn. Luật sư James là một người có chuyên môn cao và công ty luật của ông ăn nên làm ra. Ông đã thắng nhiều vụ án quan trọng, nào là vụ thằng Henry bắn chết vợ, con Brittney bỏ thuốc độc vào cà phê giết chồng, vụ ông Thomas cố ý tông chết bà Barbara… chứng cớ giết người đủ cả, nhân chứng cũng lên tiếng, ấy vậy mà luật sư James cãi lý thắng mới tài tình. Xã hội bất bình, dân mạng phản đối nhưng không ăn thua gì vì quan tòa thua lý đành phải tuyên bố kẻ sát nhân vô tội. Tiếng tăm luật sư James vang dội nên giá cả luật phí cũng rất cao. John phải đóng lệ phí hai trăm đô la để được gặp ông ấy. Đúng hẹn, John ăn mặc chỉnh tề đi đến văn phòng luật sư. Sau khi chào hỏi xã giao, ông ấy đi vào vấn đề ngay lập tức:
    – Chào anh John, anh hãy trình bày vấn đề của anh thử xem nào.
    – Thưa luật sư, tôi thấy cuộc sống này vô vị chẳng có ý nghĩa gì, vì vậy tôi muốn có quyền được tự định đoạt sinh mệnh của mình.
    – Anh có thể tự kết liễu đời mình, nếu muốn, chẳng có ai cấm cản anh!
    – Đành rằng là vậy, nhưng tôi muốn có một sự trợ giúp công khai và hợp pháp
    – Ý anh sao? Tôi chưa rõ lắm!
    – Có cá nhân hay tổ chức nào đó đứng ra thực hiện cái chết cho thân chủ một cách hợp pháp nếu thân chủ không thể tự mình làm được.
    – À, ý anh là cần có công ty trợ tử, một ý tưởng không tồi!
    – Dạ, đúng vậy luật sư, công ty trợ tử giúp thân chủ về mặt pháp lý và y lý. Công ty ấy có thể tùy theo đức tin của thân chủ mà thiết lập một dịch vụ trợ tử để giúp thân chủ thực hiện cái chết chắc chắn, nhẹ nhàng, nhanh chóng và bảo đảm chất lượng.
    – Tôi nghĩ việc này hoàn toàn có thể thực hiện được, vả lại thế gian này vẫn bảo: “không có việc gì khó, tiền là chìa khóa vạn năng mở được mọi cánh cửa, cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng nhiều tiền” mọi cánh cửa mở được thì dĩ nhiên cửa tử cũng không ngoại lệ.
    – Tôi muốn mọi việc được thực hiện trọn gói, luật sư lo giúp việc pháp lý, dịch vụ. Tôi cũng có một điều kiện là khi thực hiện trợ tử, tùy đức tin của thân chủ mà thực hiện theo nghi lễ tôn giáo của họ!
    – Việc ấy thì đương nhiên rồi, chúng tôi sẽ mở công ty trợ tử như thế này, sẽ có những mô phỏng cảnh quan cực lạc hay thiên đàng hay bất kỳ cảnh giới nào mà tôn giáo của thân chủ yêu cầu. Trước hết chúng tôi sẽ đưa thân chủ vào giấc ngủ sâu bằng liều thuốc mê cực mạnh, thân chủ sẽ đi vào mộng với sóng nhạc dịu êm, cảnh bày trí đẹp đẽ, hương thơm ngan ngát… Sau khi ngủ sâu thì chúng tôi sẽ tiêm một liều thuốc làm ngưng tim, thế là thân chủ chết một cách nhẹ nhàng, êm ái và đẹp như mơ. Điều quan trọng nhất là chết chắc chắn, chết thật, bảo đảm chết trăm phần trăm. Thân chủ sẽ lên thiên đàng hay qua cực lạc nhanh chóng mà không đau đớn. Thân chủ sẽ phỉ lòng toại ý với cái chết dịch vụ do văn phòng luật của chúng tôi cung cấp.
    – Đúng như thế, thưa luật sư. Ý tôi là như vậy, mong được như vậy.
    – Văn phòng luật sư chúng tôi sẽ soạn thảo hợp đồng được chết một cách thận trọng với chữ nghĩa lý luận chính xác, ý nghĩa rõ ràng rành mạch, văn phong bút pháp uyển chuyến. Chúng tôi nghiên cứu luật để tìm ra kẻ hở nào có lợi nhất cho việc được chết của thân chủ. Vấn đề thanh toán lệ phí chúng tôi yêu cầu thân chủ đóng một nửa khi ký hợp đồng và nửa kia sẽ đóng nốt trước khi khởi động dịch vụ được chết.
    – Vâng, cảm ơn luật sư, tôi chờ đợi bản hợp đồng.
    – Bây giờ anh có thể về và văn phòng chúng tôi sẽ thông báo cho quý thân chủ trong thời gian nhanh nhất mà chúng tôi có thể.
    Nói xong luật sư James đứng dậy xìa tay bắt để tiễn John. John còn định muốn nói thêm điều gì đấy nhưng luật sư đã chận ngang rồi. Người ta bảo thời giờ là tiền bạc quả thật không sai, tuy nhiên với luật sư James thì thời giờ không chỉ là tiền bạc mà còn là vàng. Hai trăm đô la để được gặp mặt tham vấn trong vòng bốn mươi lăm phút!
    Hai tuần sau John nhận được email bản hợp đồng sơ khởi mà luật sư James gởi. Ông ấy yêu cầu John hãy đọc kỹ càng để đến khi đến văn phòng ký cho nhanh, khỏi mất thì giờ. Ông ấy còn gởi kèm theo yêu cầu khi đến văn phòng để ký hợp đồng cần mang theo giấy xác nhận sức khỏe tốt, giấy chứng nhận thần kinh và tâm trí bình thường, giấy chứng nhận của cơ quan địa phương là trong vòng một năm qua chưa từng tự tử, yêu cầu cuối cùng phải có hai người thân hoặc bạn bè đi theo để ký làm nhân chứng, điều quan trọng nhất được in đậm là mang theo tiền đặt cọc một nửa.
    Luật sư James cho biết hiện giờ chưa có công ty nào thực hiện việc được chết nhưng văn phòng của ông liên kết với dịch vụ của một số bác sĩ quen biết, nhà quàn the First Funeral và resort Paradise để thực hiện. John không cần phải lo lắng gì cả. John sẽ được chết chắc chắn, chết nhẹ êm, chết theo ý nguyện của bản thân; điều quan trọng nhất là John phải chồng đủ tiền.  Luật sư cam kết sẽ được chết nghiêm túc, đầy đủ và kết quả mỹ mãn, vạn nhất bất đắc dĩ có gì sai khiến cái chết không trọn vẹn thì phía luật sư sẽ chịu mọi chi phí để thực hiện cái chết lần hai cho thân chủ. Đồng thời còn khuyến mãi bổ sung thêm một số quyền lợi cho thân chủ khi được chết: tặng trang phục đẹp nhất để mặc khi chết, thân chủ sẽ có quà mang theo trong lúc chết, trang trí phòng chết miễn phí, thân chủ sẽ được quyền chọn một trong các người đẹp chứng kiến thân chủ chết, thù lao cho người đẹp do phía luật sư trả… Luật sư James còn nhắn tin thêm: “đây là trường hợp đầu tiên, trước giờ chưa có tiền lệ, tuy nhiên văn phòng chúng tôi sẽ cố gắng để mọi việc suôn sẻ, cái chết sẽ chỉnh chu và mỹ mãn. Cái chết của thân chủ sẽ là khuôn mẫu để chúng tôi thiết lập một công ty trợ tử phục vụ khách hàng. Lúc ấy văn phòng chúng tôi sẽ làm mọi việc từ A-Z mà không cần phải liên kết với ai nữa”.
    Đúng ngày hẹn, John đến văn phòng, nhìn bản hợp đồng in sẵn dày đến hai mươi trang giấy, chi chít chữ lớn nhỏ và đặc biệt có những dòng chữ li ti cần phải có kính lúp mới có thể đọc được. John đã đọc bản thảo rồi nên giờ chỉ lướt qua thôi, vả lại mạng sống còn chẳng cần nữa thì sá gì những điều khoản ràng buộc của bản hợp đồng! Đại khái nội dung của bản hợp đồng:
    Bên A:
    – Phải thực hiện đầy đủ các điều khoản đã ký, đủ sức khỏe để thực hiện việc được chết, tinh thần minh mẫn để được chết, hiểu rõ hành vi và hậu quả được chết, không khiếu nại hay thưa kiện việc được chết, khi ký hợp đồng được chết đóng một nửa lệ phí và trước khi tiến hành việc được chết sẽ đóng phần còn lại…
    Bên B:
    – Cung cấp dịch vụ được chết nhẹ nhàng, êm ái, nhanh chóng, bảo đảm chết chắn chắn
    – Chịu trách nhiệm xin giấy phép được chết
    – Cung cấp cảnh trí nơi thực hiện việc được chết theo yêu cầu của thân chủ
    – Cung cấp người mẫu đứng bên để tiễn đưa thân chủ
    – Không chịu mọi vấn đề phát sinh sau khi chết
    – Mọi khiếu kiện có hiệu lực trong vòng chín mươi ngày kể từ khi được chết
    – Chỉ có thân chủ chết mới có quyền khiếu nại, văn phòng luật sư chúng tôi không chấp nhận ủy quyền, nhân danh hay thừa kế, thừa tự…để khiếu nại.
    John liếc sơ qua và nhanh chóng ký liền vì mọi việc và bản hợp đồng đều rất suôn sẻ và thuận tiện,  riêng việc hai nhân chứng đồng ký hợp đồng thì có chút rắc rối, gia đình và thân nhân không ai chấp nhận việc John tự nguyện được chết, không một ai chịu ký nhân chứng. John bèn ra ngã tư đường Monroe và Jones mướn hai người homeless với giá hai trăm đồng cho mỗi người để họ đóng giả thân nhân đi chứng ký hợp đồng. Mọi việc tiến hành nhanh chóng và gọn ghẽ. John ký, luật sư James ký, hai nhân chứng vốn là dân homeless ký, một nửa tiền trao cho luật sư. John cầm bản hợp đồng đem về, lòng hân hoan phơi phới như muốn cất cánh bay lên. John mong đợi đúng ngày giờ đã ký để đến trung tâm trợ tử chết đẹp của luật sư James. Một cái chết đẹp đẽ và rực rỡ ở phía trước mà John từng ao ước từ lâu.
 

– Tiểu Lục Thần Phong

(Ất Lăng thành, 0124)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau cái ngày mắc dịch 30 tháng 04 năm 1975, tôi bị tống cổ khỏi trường trung học ở Sài gòn vì chạy giặc trước đó và khai hộ khẩu ở ngoại thành sau hoà bình nên phải về học ở ngoại thành. Đúng là trời bắt phong trần phải phong trần/ cho thanh cao mới được phần thanh cao… Mẹ tôi dụng câu Kiều để an ủi tôi hay chửi xéo: Mày ăn ở làm sao mà ra nông nỗi? Thôi thì ý trời biết đâu mà cãi, lòng mẹ bao la như biển Thái bình, chắc mẹ thương cảm mình đó! Nên từ đó tôi yên tâm được biết cây lúa, con trâu… và Thùy.
Từ ngày May về sống với anh. May và Ngạc là cặp đôi trùng phùng do dây tơ hồng nào đâu định liệu, kết lại thành keo dán với nhau. Ơ, có ai biết thời này là thời đại nào rồi, mà hai người tự thề non hẹn biển, kết nối, giao ước sống đời, mà chưa tỏ tường biết rõ mặt nhau. May giới thiệu mình qua điện thoại (thiệt hay giả cũng chẳng biết đâu mà mò). Em không đẹp, chỉ nhìn tàm tạm, bắt mắt với người này nhưng không bắt mắt với người kia. Em chỉ được nước da trắng thôi...
Tiếng hát khàn đục, nghẹn ngào của người ca sĩ da đen phát ra từ chiếc loa nhỏ, cũ kỷ tình cờ ở một góc đường thành phố New York. Họ là những ca sĩ đường phố, hát lang thang đây đó để bán những đĩa hát của mình...
Mẹ và hai chị em tôi đã chuẩn bị xong một bữa ăn ngon lành. Chiều nay nhà có khách. Gia đình bác Hải từ tiểu bang California đến Salt Lake City du lịch và sẽ ghé nhà tôi, mục đích chính là cho trưởng nam của hai bác là anh Nhân gặp Kim Thịnh chị tôi...
Trời xanh lơ, dịu dàng. Chơi vơi đôi ba cánh ưng chao liệng tìm mồi. Rừng thông bát ngát xanh kín rặng núi trùng điệp xa xa. Con đường đất từ ngôi nhà ra đến khu rừng chỉ vừa hai người đi lọt, cỏ tranh mọc um tùm hai bên. Đến bìa rừng, con đường bỗng doãng ra thành khu đất trống, trên đó trơ trọi một mái nhà nhỏ cũ kỹ làm toàn bằng thân gỗ thông trông như nơi trú ẩn của những người liều mạng đi khai phá đất đai, tìm vàng thuở miền đất này còn hoang vu, yên ắng...
Từ muôn đời nay tình yêu là một giấc mộng đẹp giữa đời thường cuộc sống. Có tình yêu, cuộc sống của con người ý nghĩa hơn vì mọi hỷ, nộ, ái, ố cũng như... thất tình sẽ "được" tình yêu mang đến cuộc sống của chúng ta một cách nhanh chóng và "đầy đủ"...
Cơn mưa đột ngột buổi chiều vào ngay giờ cao điểm đông xe, đông người trên phố. Trở lại công việc ngay mùng Ba Tết, bữa nay thì phải chạy giao hàng từ sáng sớm, tôi mệt mỏi tách chiếc ‘cánh én’ cà tàng của mình ra khỏi luồng xe, tấp đại vô một mái hiên. Một chiếc hai bánh khác cũng tấp theo và một cặp trai gái hối hả bỏ xe chạy vô đứng cạnh tôi...
Từ mấy ngày nay, chợ Đầm đã rộn rịp cho bốc thăm, chia lô để làm chợ Tết. Năm nay, theo lệnh nhà nước, Tết đến sớm hơn mọi năm một tháng. Như để nhắc nhở, lịch năm mới được bày nhan nhản khắp các cửa tiệm. Đặc biệt là các cửa hàng quốc doanh thì lại chẳng có cuốn lịch nào, vì lịch đã chui ra ngoài cả rồi. Lịch năm nay trông tiến bộ lắm, thôi thì các tài tử tha hồ mặc đủ loại áo quần thời trang từ nước ngoài gửi về, nghiêng bên này, liếc bên kia, õng ẹo không kém gì các minh tinh màn bạc Hồng Kông. Có cô còn cầm trên tay một trái táo đỏ nhập theo hàng hoá của các tàu buôn chở đến, ra cái điều sung túc lắm. Ngự Chiêu và Thư Hương nắm tay nhau đi thơ thẩn qua các cửa hiệu, vừa chỉ trỏ các cô tài tử trên lịch, vừa cười khúc khích phê bình vô tội vạ. Thư Hương cười đến suýt ngất khi thấy hình một cô gái miền Bắc mặc áo dài cổ cao thật là cao kiểu một ngàn chín trăm... hồi đó!
Sáng hai mươi tám tết, tôi đạp xe xuống quán cà phê Quỳnh Giao ở gần nhà. Quỳnh Giao học sau tôi hai lớp ở trường trung học vài năm trước, nay thì mức độ nổi tiếng của cô ấy như vết dầu loang ra khỏi vùng ngoại ô, lên tới cổng trường đại học bên Sài gòn vì nhan sắc hơn người. Quỳnh Giao đẹp rực rỡ trong mấy chị em gái đều xinh xắn, nhưng tính nết dễ gần của cô được lòng người lớn kẻ nhỏ hơn chị em trong nhà có quyền thế trước biến cố lịch sử. Họ cắn răng chịu đựng cuộc đổi đời hơn là thả lỏng để hoà vào cuộc sống đã đổi thay nhiều như Quỳnh Giao.
Vài cái Tết thuộc những năm người dân cả nước ‘ăn độn’ trong thập niên 1970 thế kỷ trước đã để lại trong tâm khảm tôi dư vị rất chua chát. Nay ngồi chợt nhớ lại mà không khỏi chạnh lòng, vừa sượng sùng vừa tội nghiệp chính mình...
Thật ra mỗi năm đến Tết Ba Má đều xếp vàng bạc để cúng và đặc biệt nhớ tới ông bà và cha mẹ, chứ mình không có tin dị đoan con ạ! Người chết là hết, vàng bạc đối với họ đâu có ý nghĩa gì! Ý nghĩa là với người sống thôi! Sống sao cho đẹp, đó là mình đã làm cho họ vui lòng.
Chị Bông gọt sát vỏ bưởi vỏ chanh, nấu nước lấy tinh dầu gội đầu. Xem mấy Youtube và bạn bè chỉ dẫn chị Bông đã từng làm theo, từ dễ cho đến khó: nào gội đầu bằng baby shampoo ít hóa chất để bảo vệ da đầu trẻ em thì cũng tốt cho da đầu người lớn, nào hạn chế nhuộm tóc, hạn chế gội đầu xấy tóc thường xuyên, nào massage đầu với dầu ô liu, nào massage đầu với dầu dừa rồi quấn khăn lại ủ tóc 15 phút, công phu và khó chịu như thế chị Bông cũng kiên nhẫn làm đến hết chai dầu ô liu xong hết cả hũ dầu dừa organic cũng chẳng thấy kết quả gì mà hình như tóc càng rụng thêm...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.