Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Cám ơn sông Rhône và Valence

22/11/202218:11:00(Xem: 998)



Screenshot 2022-11-22 182311

Khi nghĩ đến xứ của bánh mì baguette, tháp Eiffel chói lọi về đêm của Kinh Đô Ánh Sáng thường hiện ra, và con sông Seine huyền thoại với bằng chứng của vô số cuộc tình trên những chiếc cầu bắc qua sông là những ổ khóa. Đối với tôi, vào những năm gần đây, trong ký ức tôi chỉ muốn nhớ đến xứ có nhiều người lịch lãm, thân thiện, gặp nhau ngoài đường sẵn sàng tặng cho bạn nụ cười rạng rỡ, sẵn sàng giữ cánh cửa siêu thị để mời bạn bước qua trước, và con sông Rhône hiền hòa với thành phố miền quê nhỏ Valence.

 

 Đó là vùng dành cho những người ít tuổi, xe hơi không nhiều, chỉ có xe bus và xe đạp, và nhất là người đi bộ. Chiều đến, dọc bờ sông, từng đôi, tóc bạc da mồi, tay trong tay, nhìn nhau bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương và hạnh phúc, kể cho nhau nghe bao nhiêu chuyện xưa chuyện nay, bây giờ họ biến thành những đôi tình nhân ở tuổi đôi mươi vì không còn vướng bận con cháu, những ngày tháng còn lại chỉ lo chăm sóc cho nhau, nghĩ về nhau. Thật dễ thương, khi nhìn vẻ mặt hân hoan, mãn nguyện của họ, đã hy sinh trọn nhiều chục năm cho gia đình, cho xã hội, thật là quý hóa biết bao!

 

Tôi đã đến đây vài lần, có khi vào mùa hè, mùa đông, năm nay là vào mùa

 

Tiếng đàn ai
Nức nở hoài
Mùa thu
Đau tim ta
Nỗi sầu
Tẻ ngắt
… [2]

 

Thật lãng mạn biết bao! Giá như tay mình cũng đang được bàn tay nào nắm lấy, tung tăng.

 

Mỗi buổi chiều, chị Ngọc Quỳnh và tôi vẫn rất yêu thích những cuộc đi dạo dọc bờ sông này, ngắm nhìn ngọn núi Vercors cao vút của vùng Ardèche bên kia, (chính giữa là sông Rhône, bên này là vùng Drôme với núi Cressol), mà có năm tôi đến đây vào mùa đông, lớp tuyết phủ đầy cả lối đi lên núi. Trên đỉnh núi là ngôi Demeure Sans Limite (Ngôi nhà Không Biên Giới) để tĩnh tâm, suy tư cho tâm hồn lắng đọng. Hằng năm vẫn có nhiều đợt thiền sinh khắp nơi đến tụ tập nơi đây. Đứng trên sân của ngôi nhà nhìn xuống thành phố Valence bên dưới với con sông.

 

Thật nên thơ. Những bậc thi sĩ ắt hẳn sẽ tuôn ra bao nhiêu là vần thơ mượt mà.

 

Một hôm, chị bị cảm nhẹ nên không muốn đi dạo. Mình tôi thơ thẩn, thấm đẫm nỗi cô đơn của mình. Ngồi nghỉ chân ở một bên sông dành cho người đi câu, cũng như thuyền nhỏ đến đổ xăng, tôi rất nhớ bờ hồ Xuân Hương Đà Lạt, nhìn ra xa là ngọn tháp cao vút của ngôi trường mang tên vị bác sĩ đã khám phá ra thành phố Sương Mù nên thơ với bao nhiêu thác suối hùng vĩ, và thả hồn về những chuỗi ngày thơ ấu trong cái nôi ấm êm của Mẹ Cha anh chị.

 

Những người yêu dấu đang ở đâu, có biết rằng con bé một tuổi ngồi lắc lư trên con ngựa gỗ Ba nó mua cho vì nó không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ – đang mỉm cười ôm lấy những ngày tháng hạnh phúc ấy trong tim không?

 

Và người ơi, có nhớ những lần đi dạo quanh hồ, vừa đọc bài thơ của thi sĩ Lamartine "Hỡi những vật vô tri, các bạn có linh hồn không? [3], cổ bỗng nghẹn lại, nước mắt chực tuôn trào...

 

– Cảnh đẹp quá, phải không cô?

 

Tôi vội quay lại, một người đàn ông người bản xứ vừa mỉm cười và hỏi tôi.

 

– Dạ vâng, cảnh thật giống một thành phố ở Việt Nam của tôi.

 

– Xin lỗi, cô cho tôi hỏi có phải cô muốn nói đến cao nguyên Đà Lạt?

 

– Ủa, sao ông biết?

 

– Ngày xưa tôi theo cha mẹ đến đất nước xinh đẹp của cô, và lên thành phố nhiều hoa rất tuyệt ấy.

 

Ông cho tôi biết đã học cùng trường với tôi, và thật ngẫu nhiên: học 2 năm cuối Trung học cùng lớp với tôi. Tôi cũng không nhớ lắm, lớp 42 học sinh, có những bạn kết đôi với nhau, còn tôi chỉ lo miệt mài cho cái bằng tốt nghiệp.

 

– Hình như cô không được vui lắm?

 

– Dạ ở đây rất giống vùng cao nguyên ấy nên tôi không khỏi bùi ngùi nhớ lại thời vàng son yêu dấu ấy, thưa ông.

 

– Chiều nào tôi cũng đi dạo ở đây, mấy ngày qua thấy cô và chị cô, ở đây người Châu Á không nhiều nên rất để nhận biết, thưa cô.

 

Buổi chiều hôm đó trôi qua rất nhanh. Laurent mong sẽ gặp lại chị và tôi. Những ngày sau đó, cả 3 chúng tôi nói huyên thuyên về thành phố mộng mơ, về ngôi trường, các thầy cô.

Hai tuần ở thành phố hiền hòa qua đi trong tiếc nuối giữa Laurent và tôi. 

 

Và anh cũng đi cùng tôi, và hẹn vài người bạn đến thăm cô thầy cũ, thầy dạy Sử Địa, cô dạy Văn Học Việt Nam, thật trân quý biết bao, trong số bao nhiêu thầy cô, giờ chỉ liên lạc được mỗi thầy cô đây.

 

– Nhớ trả lời điện thư và những cuộc gọi của Laurent nhe.

 

Anh nói, đôi mắt thoáng buồn khi tiễn tôi ở sân bay để tôi về lại xứ Cờ Hoa. Anh lớn hơn tôi 2 tuổi vì những lần di chuyển với ba mẹ làm có năm anh phải học lại lớp cũ.

 

Làm sao quên được.

 

Laurent đã đưa tôi đi tham quan thành phố của những chú ve này, những hương vị thuần túy của những món ăn đơn sơ làm từ sản phẩm tinh khiết, rau củ hoặc gia cầm, gia súc, nêm nếm bằng những gia vị đặc biệt, những cánh đồng trồng hoa hướng dương để sản xuất dầu thực vật, những mảng hoa oải hương tím thơm ngát, giá như mình có được mái nhà tranh ngay đó để suốt ngày được tẩm trong mùi hương thoảng nhẹ ấy những ruộng nho bao la như ruộng lúa ở Đất Mẹ, những ngọn núi có những căn nhà xưa làm pho mát sữa dê theo lối cổ truyền, những ngọn đồi đầy cả những chú cừu non lông mịn trắng như bông thật đáng yêu, những công viên rộng rãi thơ mộng, có những hồ, suối nước trong chảy róc rách, những cánh rừng hoang sơ với những hàng cây cổ thụ cao vút, thân cây hai người ôm không hết làm tôi nhớ những hàng cây ở "con đường Duy Tân cây dài bóng mát" [4] ở Hòn Ngọc Viễn Đông của tôi, nay đã trơ trụi, cũng như bao cây hoa học trò đỏ rực mỗi khi hè về, nay chỉ còn lác đác.

 

Ở những khu rừng thiên nhiên ấy luôn có những trụ chốt, nếu bạn đi lạc thì có thể tự tìm đường ra bằng bản đồ, hoặc gọi người kiếm lâm.

 

Ôi Valence của Laurent thơ mộng làm sao!

IMG_6235
Những con tàu nhỏ, chủ của chúng ngụ bên Bỉ, Thụy Sĩ thường qua Valence nghỉ cuối tuần,
lái tàu đi dọc sông. (Ảnh: Tháilan)

 

Anh đã ly dị nhiều năm nay, vì nhận ra hai người không hợp tính, nhưng cố gắng vì muốn các con nhỏ không phải chịu đựng cảnh "Tuần này còn ở nhà Ba, đến Giáng Sinh thì Mẹ đón con về nha mẹ".

 

Những lần đi cùng anh, những nhận xét, quan điểm về cuộc sống, những kiến thức bao la của anh thật đáng quý.

 

Một năm sau, anh và tôi cùng về Đất Mẹ với vài người bạn ở khắp nơi, lên xứ Ngàn Hoa của chúng tôi, đến thăm ngôi trường thân yêu, thăm lại những thác đồi...

 

Cảnh vật và con người bây giờ thật xa, thật khác, thật lạ lẫm.

 

Ta về thôi, Laurent ơi, và chỉ biết ôm giữ quá khứ êm đềm, anh à.

 

Đà Lạt của chúng mình, của các bạn, của bao thế hệ trước đây, của trường Yersin, của Đồi Cù họp bạn Hướng Đạo, của hồ Xuân Hương thuở ấy bây giờ không còn nữa, Laurent.

 

L đang nhìn mặt dây chuyền có chữ LL anh đã tặng ở phi trường Tân Sơn Nhất khi 2 đứa lên hai chuyến bay khác nhau, anh về lại trời Âu hiền hòa, L về lại nơi tự do về mọi thứ,

tự do về súng đạn với bao thảm cảnh.

 

– Chào Laurent. Anh đi bình an.

 

– Dạ chào em.

 

– Không phải em, L thôi, mặc dù L thua anh 2t, nhưng L chỉ muốn anh gọi L.

 

Anh phải học thêm tiếng Việt thật nhiều, Laurent nhé, có rất nhiều từ diễn đạt trọn vẹn những suy nghĩ của mình, nhưng không thể nào dịch cho chính xác được – Dạ… Thưa... "Dịch là phản", nên phải cố học ngôn ngữ gốc thôi.

 

Rồi L sẽ qua bên ấy để đi với chị Ngọc Quỳnh của L, và anh, dạo bên sông Rhône, rồi mình sẽ đi thăm nhiều thành phố xinh đẹp khắp nơi, ở các nước Thụy Sĩ, Bỉ, Anh… và nhiều nữa, như L vẫn ước mơ, Laurent nhé, và anh với L cùng các bạn chỉ là những người lữ hành đi khám phá thế giới cùng với nhau thôi.

 

Mong anh thật khỏe. Cám ơn sông Rhône, thành phố Valence. Cám ơn cuộc đời. Cám ơn Laurent.

 

– tháilan

(Mùa Thu Valence, 2022)

 

Ghi chú:

 

[1] Rhône (tiếng Pháp: Le Rhône) là một trong những con sông lớn của châu Âu, xuất phát từ sông băng Rhône tại dãy Alpes Thụy Sĩ ở mạn đông của bang Valais, chảy qua hồ Geneva và miền đông nam nước Pháp. Tại Arles, gần Địa Trung Hải, con sông chia thành hai nhánh, gọi là Đại Rhône (tiếng Pháp: Le Grand Rhône) và Tiểu Rhône (Le Petit Rhône). Vùng châu thổ sông nằm trên toàn khu vực Camargue.

 

[2] Chanson d'Automne- Paul Verlaine, Thu Ca, bản dịch của Tố Hữu.

 

[3] Bài  Le Lac, Hồ ơi, Alphonse de Lamartine.

 

[4] Trả Lại Em Yêu, Phạm Duy.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Những ngày tháng hai, cô luôn nhớ anh da diết. Và cô không hiểu tại sao. Một số năm về trước, cũng vào một ngày tháng hai, cô đã bắt đầu một câu chuyện về anh trên blog của mình, tựa đề "Mối tình thứ nhất", nhưng với tính dông dài tỉ mỉ cố gắng ghi lại như nhật ký của mình cô chưa bao giờ kể được qua cái lần họ đi Crown xem phim với nhau, bộ phim "Một vụ giết người hoàn hảo" dù cô vẫn nhớ như in bầu trời Melbourne trắng nhợt lúc mười hai giờ đêm đó...
Ba ơi, chúng con cảm ơn ba đã cho chúng con niềm hạnh phúc đó. Và hạnh phúc càng trọn vẹn hơn khi ba là niềm tự hào của chúng con, là Tấm Chắn vững chãi cho mỗi chúng con. Tấm Chắn đó được nung đúc bằng chất liệu yêu thương, nhân từ, độ lượng, tin cậy. Tấm Chắn đó vững chãi đến độ, dù chúng con đứa đã có con có cháu, vẫn cảm thấy bé bỏng khi chạy về ôm lưng ba, dụi đầu vào đó mà hít thở hương thơm tình phụ tử...
Không biết ở các xứ lạnh khác thì sao, chứ ở Canada, khi mấy tháng cuối năm chuyển mùa, đón mùa đông lạnh lẽo thì hễ gặp nhau, câu đầu tiên người ta nói với nhau là về... tuyết!
Bé Nga đi học về nhằm lúc chị Liễu đang ngồi sửa áo quần. Bé tò mò đứng lại nhìn: chỉ toàn là đồ cũ. Chắc ai mới cho mệ ngoại đây, bé vừa ngẫm nghĩ vừa bước lại lục mớ đồ bà đã sửa xong. Thấy có tới hai bộ nhỏ cỡ thân hình mình, bé tỏ ra thất vọng...
Mùa Giải Bóng Đá Quốc Tế, khi những người hâm mộ bóng đá rộn ràng bàn tán về những cặp giò vàng, về những đường banh đẹp, những cú đá long trời lở đất, lòng tôi bùi ngùi, xốn xang nhớ mùa Giải Bóng Đá Quốc Tế năm 2006 được tổ chức tại Đức. Đây là lần thứ hai, sau 32 năm, nước Đức được làm chủ nhà đón tiếp 31 đội bóng từ khắp nơi trên thế giới đến tranh chức vô địch. Hãng tôi đang làm, từ xếp lớn đến nhân viên quèn, ai cũng ghiền xem bóng đá, ngoại trừ tôi. Tuy vậy, tôi vẫn tham gia những cuộc chuyện trò sôi nổi về bóng đá, cùng đồng nghiệp hòa vào không khí vui tươi, tưng bừng trong văn phòng...
“Nghe đây ông già...” Thằng Tây nghiêm trang gằn từng tiếng, như thể sợ ông già sắp liều mạng lái xe vận tải chuyển hàng ủi sập hãng vậy. “Phá hãng là ở tù mọt gông đó nghe cha! Thôi, đừng nghĩ bậy nữa, lo cày thêm vài năm, lãnh tiền về hưu, kiếm con nhỏ nào đó, cưới đại, rước về hưởng già, cha nội!” “Không, tao nói thiệt đó.” Giọng ông già xa xăm. “Ngày nào kéo rác đi đổ tao cũng băn khoăn tự hỏi có bao giờ hết những thứ rác rưởi trên thế gian này... Mà nghĩ hoài không ra.”
Nền giáo dục nhân bản đã để lại trong lòng chúng tôi lòng biết ơn sâu sắc với Thầy Cô dù các phương trình sin, cos, tang... của môn lượng giác, các kiến thức nhặt nhạnh được từ 12 năm đầu đời đã bỏ đi biền biệt từ lúc nào...
Mấy hôm nay, Bà Năm mất cả ăn, cả ngủ vì chỉ còn 1 ngày nữa thôi, sáng mai là Bà lên máy bay sang Mỹ đoàn tụ gia đình, sống với đứa con gái lớn đã sang sinh sống ở Mỹ dễ chừng hơn 2 chục năm rồi...
Tôi xin nhắc lại vài kỷ niệm với các bạn tại trường Quốc Gia Kỹ Sư Công Nghệ mà tôi còn nhớ được. Trường chúng ta không còn ở bên ta nữa, nhưng những kỷ niệm, những tình cảm thân thương dành cho trường và cho nhau, đã từ bao năm nay, dường như không thể phai mờ trong trái tim của mỗi chúng ta. Nhắc lại những kỷ niệm đó, không phải để nuối tiếc những gì đã qua hay đã mất, mà chính là để nuôi dưỡng những cái cần được và cần phải trân trọng giữ gìn...
Khi tôi về. Thời gian nghỉ phép quá ngắn ngủi nên tranh thủ tận lực đi đây đi đó để tận mắt thấy, tận tai nghe. Tôi thu thập khá nhiều những chi tiết, thông tin, tư liệu để mà viết; những thông tin tiêu cực có, tích cực có với trực giác khá bén của mình, tôi lựa chọn những gì tốt và thật nhất, có một điều là “Sự thật mất lòng”, sự thật khó nghe, nghịch nhĩ nên cũng dễ bị phản ứng cực đoan, nhất là với dân mít nhà mình, đừng nói là quan quyền chức sắc, ngay cả dân đen con đỏ cũng thế...