Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Ngày Lên Xuống

05/12/202109:15:00(Xem: 1080)

I-Love-You-This-Much-No-Lie-Funny-Love-Meme-Picture-1

Tôi nghĩ không có gì trên đời này công bằng hơn Thời Gian! Vì thời gian chia đều cho mọi người và khắp nơi trên trái đất này không phân biết ai hay hoàn cảnh môi trường xã hội nào. Thời gian công bằng nhưng lạnh lùng, vô cảm, đừng có hòng dùng bất cứ điều gì thay đổi được: kể cả vật chất, danh vọng hay quyền lực thậm chí đến tình cảm. Tôi chưa thấy và chưa từng nghe ai khóc thảm thiết mà xin được thời gian  dừng lại hay qua nhanh cho mình dù chỉ một tích tắc .Thời gian cũng chẳng giận hờn ai dù họ có quý hay coi thường, phí phạm nó.

Tôi bắt đầu biết đến ý nghĩa của thời gian khi trên đầu xuất hiện vài sợi tóc bạc. Dù sao thì sự “ tiểu ngộ” này cũng còn đỡ hơn khối người đến gần chết vẫn cứ tưởng thời gian của mình còn dài lắm.

 

Rồi có nhiều thứ trên đời này làm cho tôi “ ngộ “ ra được cái gọi là Vô Thường đơn giản nhất như: Chồng mình hôm nay ngày mai có thể là chồng của... người ta hoặc ngược lại, con mình hôm nay mai sẽ có người khác gọi nó cũng là con, nhà mình hôm nay mai người khác đến ở, tiền mình cầm bây giờ sẽ qua tay người khác có khi trong nháy mắt. Vật chất vô thường, tinh thần cũng chẳng khác: chuyện mình thương, ghét, tin tưởng hay giận hờn ai cũng nào vĩnh viễn. Người mà mình yêu quý đến nỗi nghĩ rằng không có  mình sẽ mua hai ký bún về thắt cổ chết ngay, ấy vậy mà chỉ một thời gian sau mình cầu trời cho hắn biến mất ngay tức khắc! Kẻ mà mình không thèm để ý đến, thế mà cuối cùng lại nhảy tót vào đời làm  mình chết mê chết mệt, đứa bạn thân nhất nghèo quá nên đem mình… đi bán, còn đứa mình chẳng thân thiết gì thì lại… mua mình về trân trọng tử tế. Cuối cùng thì tôi nghiệm ra trong đời chỉ mỗi một câu: Khoan đã! Bình tĩnh coi vậy chứ không phải vậy đâu nhé!

 

Tôi bắt đầu chấn chỉnh lại tâm hồn lộn xộn đầy rác rưởi của đủ thứ thất tình lục dục, thị phi nhân ngã bằng một phương cách sống tạm gọi là tỉnh giấc. Tôi không cố ý viết sai đâu. Nhà thiền gọi là Tỉnh Giác, còn tôi thì Tỉnh Giấc.

 

Thật đấy, tôi dám cam đoan lúc người ta lộn xộn đầu óc nhất là lúc vừa ngủ dậy. Khi ngủ thì mình sẽ tạm quên đi mọi thứ của cuộc sống thường ngày nhưng cứ sáng mở mắt ra là mọi thứ mà mình tưởng là đã quên ấy lần lượt đến thăm hỏi mình rất tận tình. Chẳng hạn như: mình sẽ nghĩ ngay đến: Chết rồi! (Dù đang còn sống nhăn răng). Lại sắp phải đi làm hay là không biết hôm qua việc kia việc nọ ra sao rồi nhỉ? Trời ơi! Sao mình vẫn chưa quên cậu chuyện bực mình hay vui vẻ của hôm ấy, hôm nọ! Lát nữa phải làm gì đây ta? Đi chợ trước hay đi nhà băng trước? Còn sớm quá hay ngủ thêm tí nữa nhi? Ái chà! Hình như người này người nọ còn thiếu mình hay mình còn thiếu người ta cái gì đó thì phải? Sao lạ vậy? Mình càng cố gắng quên là càng nhớ (hay ngược lại)… người ấy? V.v… và v.v… Bao nhiêu buồn vui, lo nghĩ, hạnh phúc hay phiền phức đều bắt đầu từ lúc mình thức dậy, từ lúc mình mở mắt ra và ý thức rằng mình đang thức dậy.

 

Đọc sách và nói lý thuyết thì ai cũng gần là… thánh đến nơi rồi nhưng cứ suy từ lúc mở mắt thức dậy ta nghĩ gì thì biết ngay mình đang ở “đẳng cấp” nào? Những quý vị nào mỉm cười vui vẻ khi vừa thức dậy mà ý thức được mình đang sống, tôi dám bảo đảm các vị ấy phải “luyện” ít nhất sáu bảy chục năm thành công lực mà cũng chưa chắc vị nào cũng lên đai đen, đai đỏ đâu ạ! Vì tôi đã chứng kiến và nghe giang hồ đồn đãi nhiều vị mừng thượng thọ hàng  tám rồi thế mà “phu nhân” bên cạnh nhìn còn trẻ hơn cả… cháu nội mới kinh hoàng chứ! Gì chứ tôi xin thề mỗi sáng thức dậy bên “cháu nội” mà tâm hồn thanh thản được thì tôi sẽ mời vị ấy làm trưởng lão Hội “Mầm Non Nghĩa Địa” liền.

 

Tôi chả tham lam vơ vét hết cái dại của thiên hạ vào mình nên chết cũng không tham gia cái hội này. Tôi cũng chả phải thánh nên cũng không mạnh miệng ca ngợi nức nở tình nghĩa vợ chồng sắt son chung thủy “hạt muối cắn đôi, cục đường lủm hết”. Ừ, thì vợ tôi nhìn cũng vẫn còn  đèm đẹp đấy, để trả cho cái giá “vẫn còn” ấy là bao nhiêu tiền cho kem dưỡng da, son phấn, hàng hiệu, thẩm mỹ viện, bao nhiêu lần bị khủng bố với câu thơ: “Vợ là cơm nguội ở nhà/ Nhưng là hải sản thằng cha láng giềng”

(Tôi mà biết được đứa nào sáng tác ra câu này tôi sẽ cùng với cả triệu “nạn nhân” đem hắn ra chôn sống!)

 

Ừ thì vợ tôi dịu dàng, nấu cơm cho tôi ăn để tôi có sức cày ngày cày đêm tạo mọi niềm vui về vật chất lẫn tinh thần cho nàng. Nhiều khi nhìn hình ảnh con trâu, tôi muốn rơi nước mắt vì ít ra ban ngày cực khổ tối về nó còn được nghỉ ngơi không ai làm phiền bên cạnh. Không tin thì cứ thử hai ba ngày đi! Về nhà mà gác chân chễm chệ xem Ti-vi rồi chả thèm nhìn ai khệnh khạng đi ngủ, mà ngủ ngon lành, lờ tịt đi… đối tác bên cạnh đang “trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành” xem? Ối giời ơi! Không biết vài ngày sau có còn mạng mà... thử nữa không?

 

Nói đi cũng phải nói lại cái thời hoàng kim  trong chuyện cổ tích ấy đa số các bà vợ là những thiên thần… đầu thai xuống. Đã là thiên thần thì vật chất không thành vấn đề chỉ có lòng yêu thương, nhẫn nại và tha thứ, chưa kể là các thiên thần đều có sức khỏe và trí khôn tuyệt vời: Họ nuôi con, giúp chồng, cáng đáng cả họ nhà chồng không một lời ta thán. Mình cứ tìm trong thời đại ngày nay đi! Hình như thiên thần về trời hết rồi thì phải? Còn một số ít như “lá mùa thu, sao buổi sáng” họa may vẫn có tí ti tính cách của thiên thần.

 

Một ông bạn (không dám nói là già) hay kể cho tôi nghe về những cuộc tình phố núi phố sông của  tuổi teen rồi suốt ngày khoe vợ hiền, tôi bảo ông nếu không vì ông cả đời tạo ra hai căn nhà to và vô số của cải cho vợ con, không biết chị nhà có hiền nữa không? Còn những cuộc tình phố núi, phố biển của ông nếu có thành công thì liệu có bền vững mãi không? Còn nữa, ông cứ thử nói cho vợ nghe dự án lập phòng nhì hay kể mãi về những chuyện ba lăng nhăng xa xưa xem vợ còn là thỏ con hãy lập tức biến thành… sư tỉ hay sư tử rồi.

 

Thế mới biết một ngày của mình đi lên hay đi xuống một nửa là do mình, nửa khi trông chờ “đối tác” rủ lòng thương mà tình thương này lại chính mình PHẢI tạo ra mới được. Thời buổi kinh tế thị trường mà, tình yêu thường đi kèm với tình quỷ, phải có sự trao đổi chứ. Mình không có tài, vốn không có, hình thức cũng không lại mơ lấy được... thiên thần thì cứ tiếp tục mơ, chả ai trách móc, cười mình trong giấc mơ cả, nhưng sự đau khổ nhất chính là lúc thức dậy mới chết chứ!

 

Thế nên mỗi ngày tôi tìm được sự bình an khi chấp nhận “sống chung với lũ... ” Lâu lâu ra vườn ngửi hoa chanh, ngắm hoa cúc, vuốt hoa lan, hôn hoa hồng cứ nghĩ hoa tượng trưng cho người đẹp, mà mình tha hồ muốn làm gì thì làm “cảnh sát kiêm thủ quỹ kiêm quản giáo” có nhìn thấy chắc chỉ mỉm cười hài lòng cho rằng “tù nhân” này ngoan quá, lại có tâm hồn yêu thiên nhiên nữa chứ. Ối giời ơi!

 

Ngọc Thanh Thi

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
"Cuối năm ngồi tính lại sổ đời mà lạnh run lên Bác Lý ơi! Năm Trâu đúng là thiệt khổ như trâu. Đã cùng cực vì dịch giã, thấy cảnh người mất chẳng gặp được thân nhân, mình chẳng biết phải làm những gì để bù đắp cho. Đau đớn nào bằng, chẳng còn tâm trí đâu mà hoài vọng chuyện ngày xưa. Chuyện Năm Hết Tết Đến của ngày xưa, ai dù có khó khổ mấy cũng sắp xếp được thảnh thơi để đón năm mới, mong năm mới có những ngày an lạc." -- Tác giả Lâm Minh Anh, qua thi ca và ca dao - tục ngữ, giúp chúng ta có cái nhìn hoài niệm về sinh hoạt và tâm thức của người xưa chuẩn bị cái Tết như thế nào. Việt Báo hân hạnh giới thiệu một cây bút trẻ lần đầu góp mặt.
Thời tiết nước Mỹ năm nay rất khác với những năm trước. Virginia từ ngày lập Đông đến Christmas tới New Year chưa có lấy một lần tuyết rơi, trong khi bờ Tây Bắc nước Mỹ tuyết phủ trắng đường phố. Bạn tôi phần đông đang sống ở phía Bắc và Nam California, quanh năm khí hậu ôn hòa, khi nghe tôi kể chuyện phải cào tuyết trên xe mỗi mùa Đông ai cũng sợ. Giờ đây dân “Cali nắng ấm tình nồng” được thấy tuyết rơi đẹp như trong mơ, còn sợ nữa không? -- Một bài tản mạn đọc ấm lòng trong những ngày tuyết rơi tầm tã hiên ngoài, của tác giả Hồ Thị Kim Trâm. Việt Báo hân hạnh giới thiệu.
Một bài "Phiếm" về chuyện lái xe ở bên ta và bên... Đức, của nhà văn Hoàng Quân. Việt Báo hân hạnh mời đọc.
Một bài tùy bút về chiếc bánh ít, một món ăn chơi tuyệt ngon và tuyệt thú của đồng bào ta từ Bắc vào Nam. Tác giả Trần Hoàng Vy gửi đến quý độc giả đôi điều chung quanh chiếc bánh ít, và không quên ghi chép ít giai thoại về lịch sử của nó. Mời đọc.
"Tín nhiệm dễ mất khó tìm, Một lần bất tín, vạn lần bất tin". -- Một bài tùy bút về chữ "tín" của nhà báo/ doanh nhân Kiều Mỹ Duyên. Việt Báo mời đọc.
Viết với tấm lòng kính yêu những bậc cha mẹ vì tương lai đàn con mà chọn sống cho ra người. Cuộc sống các bậc cha mẹ này chọn sống là tương lai trong đó con cháu các vị sẽ sống mà không lo mình sẽ lạc loài khỏi vết tích tốt tiền nhân để lại, có mà theo… – Tác giả Lý Khánh Hồng có đôi lời phi lộ như thế trong truyện ngắn lấy bối cảnh Nam bộ trong thời kháng Pháp. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Một bài viết xoay quanh vấn đề từ nguyên của từ "tấm mẳn", để từ đó tác giả Trần Hoàng Vy bày tỏ lòng cảm khái đối với những công lao khó nhọc của tiền nhân mở mang bờ cõi đất nước vùng Nam bộ. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tháng Giêng, nàng rời Việt Nam, khi đang năm cuối Đại Học Sư Phạm, Sài Gòn. Từ đó, mỗi tháng đầu năm nơi xứ người, nàng bồi hồi đếm. Lại thêm một mùa xuân tha hương. .. -- Một truyện ngắn nhưng cũng có thể là tản mạn hồi ức về thời "Tuổi Ngọc" êm đềm, của nhà văn Hoàng Quân. Việt Báo trân trọng mời đọc.
Dòng người tấp nập lại qau trên khu phố, những nam thanh nữ tứ cầm tay nhau tung tăng đi mua sắm, ngoài trục đường chính những dòng xe xuôi ngược như mắc cửi. Quán cà phê Starbucks nằm ngay vị trí đắc địa nhất, tiện lợi cho người bộ hành trên đường lẫn khách mua sắm trong các khu thương xá. Ở xứ này các quán cà phê đều na ná như nhau, hầu hết là chung một thương hiệu nhượng quyền kinh doanh vì thế cách trang trí, điều hành, giá cả đều đồng nhất, tất cả phải theo sự chuẩn thuận của chủ thương hiệu. Quán Starbucks ở ngã tư Ponce De Leon này cũng không ngoại lệ...
Một truyện ngắn của nhà văn Trần C. Trí, vẽ lại không khí buồn bã, tăm tối của một ngày cuối năm tại quê nhà khi mọi hy vọng tin yêu vào cuộc sống như bị giập nát trong cuộc đổi đời lịch sử tàn bạo. Việt Báo hân hạnh giới thiệu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.