Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhật Ký Tuần Lễ "Cấm Túc" Thứ Năm

26/04/202009:19:00(Xem: 1498)

 


Thứ hai 13 tháng 4


Mở đầu nhật ký tuần này xin được góp phần tưởng nhớ các nhân viên y tế,  đặc biệt là các y tá (những thành viên trong đội ngũ thiên thần áo trắng ở tuyến đầu chống dịch bệnh Vũ Hán) ở khắp nơi trên thế giới đã "sinh nghề tử nghiệp". Tính đến đầu tháng 4 năm 2020, đã có hơn 100 "thiên thần áo trắng" qua đời vì bị lây nhiễm Coronavirus từ bệnh nhân, hơn một nửa  là nhân viên y tế ở Ý.


Cô Daniela Trezzi, 34 tuổi, một cô y tá người Ý làm việc ở ICU (khu vực điều trị bệnh nhân bệnh nặng cần chăm sóc đặc biệt) của bệnh viện San Gerardo  bị nhiễm dương tính COVID-19 sau những ngày làm việc vất vả liên tục khi đại dịch cúm Tàu lên đến peak time ở Ý. Trong lúc đang được điều trị cách ly, Cô Daniela tự kết liễu mạng sống của mình vì không muốn người khác bị vạ lây. Điều buồn hơn là Cô không phải là trường hợp duy nhất làm như vậy. Trước Cô, đã có một vài y tá khác cũng tự chấm dứt cuộc đời hãy còn trẻ của mình.


Ở Mỹ, đến trung tuần tháng 4, các tiểu bang miền Đông đã phải ngậm ngùi vĩnh biệt :

Sean D. Boynes, 49, Pharmacist, Greenbelt, Maryland

Danielle Hedrick DiCenso, 33, Registered Nurse, Wellington, Florida

Devin Dale Francis, 44, Radiology Technician, Jackson Memorial Hospital, Miami, Florida

Greg Hodge, 59, Emergency Medical Technician, New York City

James House, 40, Registered Nurse, Omni Continuing Care, Detroit, Michigan

Kious Kelly, 48, ER Nurse, Mount Sinai West, New York City


Buồn nhất là nữ bác sĩ mới ra trường Sara Bravo López đã phải chấm dứt cuộc đời còn rất trẻ, ở tuổi 28 vì cúm Vũ Hán khi đang làm việc ở  Cuenca, Tây Ban Nha.


Xin gởi đến những cánh hồng vàng trong tâm tưởng để cảm ơn,và tưởng nhớ đến sự hy sinh thầm lặng của những thiên thần áo trắng.

 

Thứ ba 14 tháng 4 


Tổ chức tiền tệ quốc tế IMF(International Monetary Fund) đưa ra dự đoán hệ quả của vi khuẩn Vũ Hán về kinh tế, tài chính là cả thế giới (từ quốc gia, các công ty, đến cá nhân) đều nghèo đi. Đây là năm đầu tiên kể từ suy thoái kinh tế vào những năm 1930s (giữa hai cuộc thế chiến), nhân loại phải tự hạ thấp như cầu vật chất của mình.


Được truyền cảm hứng từ tài tử kiêm đạo diễn Tyler Perry khi ông trả tiền thay cho tất cả những khách hàng đi chợ Winn Dixie vào giờ chỉ dành cho người lớn tuổi, Ban Giám đốc hệ thống chợ Winn Dixie ở 7 tiểu bang miền Nam: Florida, Alabama, Louisiana, Georgia,Mississippi, North Carolina, and South Carolina cũng không tính tiền một lần đi chợ cho tất cả những người đang đứng trên tuyến đầu chống dịch: nhân viên y tế, cảnh sát, nhân viên vệ sinh, nhân viên bưu điện..... như một lời cảm ơn cho những thầm lặng đóng góp của họ khi nước Mỹ đang bị đại dịch hoành hành


Lòng biết ơn và tình người làm người ta dịu bớt những âu lo, phiền muộn trong mùa đại dịch.


Thứ tư 15 tháng 4


Hôm nay là ngày mà ai ở Mỹ cũng phải nhớ : 15 tháng 4 hạn chót khai thuế lợi tức của năm trước. Lần đầu tiên sở thuế liên bang IRS gia hạn khai và đóng thuế cho những người còn nợ Uncle Sam 90 ngày. 15 tháng 4 được dời thành ngày 15 tháng 7. Cầu mong đến tháng 7, giữa mùa hè, trời nóng lên, ít nhất tốc độ lây lan giảm từ cấp số nhân qua cấp số cộng để người ta có thể trở lại đời sống bình thường, đi làm  đóng thuế xây dựng đất nước. 


Thống đốc California cũng phá tiền lệ, mở quỹ dự trữ của Tiểu bang lập ngân quỹ đặc biệt Pandemic Unemployment Assistance (PUA) để trợ giúp cho những người làm nghề tự do, hoặc chủ business nhỏ có tiền trợ cấp thất nghiệp trong thời gian California vẫn giữ và phải gia hạn lệnh "Shelter in Place"


Là tiểu bang bị thiệt hại nặng nề nhất nước Mỹ vì đại dịch, hôm nay,  Thống đốc New York ban hành lệnh bắt NewYorker phải đeo khẩu trang khi ra khỏi nhà nếu họ không thể giữ được khoảng cách tối thiểu  2 feet với người khác ở nơi công cộng.


Covid-19 làm đời sống đảo lộn theo chiều hướng xấu, tước đoạt quyền tự do của tất cả mọi người, để lại những vết hằn năm tháng, già hơn tuổi thật trên trán những người có trách nhiệm với đất nước, với gia đình.


Thứ năm 16 tháng 4


Trung tuần tháng tư, trời ấm lên, mọi người đều muốn ra ngoài. Câu hỏi lớn nhất bây giờ là khi nào thì lệnh "shelter in place" chấm dứt?


Vấn đề không đơn giản như đóng, mở cửa nhà . Ai sẽ chịu trách nhiệm nếu virus Vũ Hán vẫn hoành hành, nhiều nhân mạng sẽ tiếp tục bị lấy mất? Ngay cả các nhà lãnh đạo cũng không dám đơn phương quyết định mà phải dựa theo ý kiến của giới chuyên môn.


Viện nghiên cứu IHME (Institute for Health Metrics and Evaluation) thuộc trường Đại học Washington của miền Tây Bắc đã căn cứ trên điều kiện thực tế và các dữ kiện khoa học để đưa ra dự đoán lúc nào đời sống có thể từng bước một, dần dần trở lại bình thường. 


Theo các nhà nghiên cứu của IHME, có 6 mốc thời gian khác nhau để nước Mỹ từng bước bỏ dần lệnh cấm túc, chẳng hạn như:


- California có thể bắt đầu bớt đi các hạn chế trong giao tiếp xã hội từ ngày 17 tháng 5 (nghĩa là người dân của tiểu bang có nền kinh tế đứng thứ 10 trên thế giới phải sống đúng hai tháng với "shelter in place" order.)


- Mười hai tiểu bang: Utah, Arizona, North Dakota, South Dakota, Nebraska, Kansas, Oklahoma, Iowa, Arkansas, Kentucky, Georgia and Florida phải đợi đến ngày 8 tháng 6 mới có thể từ từ trở lại đời sống bình thường.


- Tiểu bang thuộc nhóm cuối cùng  tháo bỏ lệnh cấm túc là Nebraska không thể sớm hơn ngày 30 tháng 6.

blank


Chưa khi nào người ta cầu mong ngày tháng nhanh như lúc này, để được thấy đất nước được hồi sinh sau đại dịch.


Thứ sáu 17 tháng 4


Đến hôm nay Californians phải sống "cấm túc" như khẩu hiệu "stay home, save life" đúng một tháng. Nhật ký cấm túc đã bước qua tuần thứ năm, đường hầm thảm họa COVID-19 xem chừng vẫn còn dài thăm thẳm. Các chuyên gia đã cho biết " đừng hy vọng đời sống trở lại bình thường sớm. Phải chuẩn bị tinh thần sống với "shelter in place" một thời gian khá dài nữa". 

Chúng tôi tin cuối đường hầm bao giờ cũng có ánh sáng, có lối ra. Chỉ cần vững vàng tinh thần để mò mẫm đường ngắn nhất ra khỏi đường hầm.


Người thân không thể đi thăm nhau. Bạn bè chỉ ao ước được ngồi ăn với nhau một tô phở, uống với nhau một ly cà phê mà không biết bao giờ mới thực hiện được? Buồn nhất là không thể tiễn người quen, bạn bè về thế giới khác. Chỉ có cách thầm lặng gởi lời cầu nguyện vào lời hư không.  Ở một nơi nào đó, chắc người quá cố cũng hiểu lòng của bạn bè đang bị "cấm túc tại gia".


Mặc dù "lâu dần đời cũng quen" nhưng không gian bên ngoài vẫn thoải mái hơn phạm vi nhà ở. "Chim hót trong lồng", dù là lồng son có đầy đủ thức ăn, nước uống vẫn ao ước mình có thể tung cánh lên trời xanh tự do bên ngoài.


Thứ bảy 18 tháng 4 


Ròng rã 17 năm trôi qua, từ  khi bà Ann Kline bị bệnh Alzheimer, ông John Kline săn sóc bà tận tình. Đến lúc "lực bất tòng tâm", ông phải đưa vợ vào nursing home John Knox Manor ở Montgomery, Alabama. Và thường xuyên vào thăm vợ mỗi ngày bất kể nắng, mưa, bão táp. Bà nằm đó, nhưng đôi mắt vô hồn vẫn sáng lên, có một chút sức sống của hạnh phúc khi ông vào thăm.


Từ khi virus Vũ Hán hoành hành, để giữ an toàn cho tất cả mọi người, các viện dưỡng lão không cho thân nhân  thăm viếng. Ông Kline vẫn đến thăm bà đúng giờ như thường lệ, nhưng chỉ đứng bên ngoài. Cảm kích trước tấm lòng của Ông, nursing home John Knox Manor di chuyển Bà ra phòng ngoài cùng, để hai vợ chồng vẫn có thể thấy nhau qua cánh cửa kính trong suốt.


Coronavirus đã lấy đi mạng sống của cả trăm ngàn người, đã xâm phạm nhiều quyền tự do của con người nhưng không ngăn được tình nghĩa phu thê gần nửa thế kỷ của ông bà Kline .


Tương tự, ở Albany, New York, cụ ông Robert Barber đã bước vào tuổi 85 , cũng mỗi ngày dù nắng, mưa hay tuyết đổ đều đến thăm vợ, bà Lauren đang ở trong một trung tâm dưỡng lão cho những bệnh nhân bị dementia. Từ khi chính sách không được thăm viếng ban hành, ông Robert vẫn đến thăm vợ từ bên ngoài khung cửa kính. Hình ảnh hai bàn tay nhăn nheo cùng áp lên mỗi bên của khung cửa kính vài phút mỗi ngày đã làm mềm lòng tất cả mọi người.


Chủ Nhật 19 tháng 4


Các trường Đại học tư (Private Ivy League) lẫy lừng khắp thế giới : Princeton, Harvard, và Stanford đều từ chối nhận tiền trợ cấp từ Chính phủ Liên bang dành cho các trường Đại học từ CARES Act do do đại dịch COVID-19.

Harvard đã trả lại số tiền được trợ giúp của liên bang gần 9 triệu, và yêu cầu nếu có thể xin nhường lại cho "trường láng giềng" MIT(Massachusetts Institute of Technology) 

Điều này cũng hợp lý vì dù sao các trường Đại học tư luôn được các nhà tỷ phú, các cựu sinh viên thành công, giàu có tài trợ hàng năm, ngân quỹ của họ không eo hẹp như  hệ thống Đại học công lập (hơn một ngàn sáu trăm trường trải dài khắp nước Mỹ).


Tối nay, như dự định "virtual concert" diễn ra, không có  khán giả, nên dĩ nhiên cũng không có sân khấu. Ba MC Jimmy Kimmel, Jimmy Fallon, and Stephen Colbert cũng làm việc từ studio của riêng họ với các nhân viên kỹ thuật đã nối kết tài tình các ca sĩ nổi tiếng hát live từ nhà họ với khán giả khắp thế giới.


Chương trình còn có  phát biểu ngắn vinh danh những người làm việc ở tuyến đầu chống Covid-19 của một số nhân vật có uy tín như nhà từ thiện giàu nhất thế giới Bill Gates, hai cựu Đệ Nhất Phu Nhân của Mỹ : Laura Bush, và Michelle Obama.



Những ca sĩ hát bằng tấm lòng và khả năng thiên phú của họ. Chẳng hạn, từ một góc vườn nhà mình,  Elton John  tay đàn piano, miệng hát nhạc phẩm rất đầy sức thuyết phục "I'm still Standing" như nhắn nhủ tất cả mọi người bất kể màu da, bất kể tuổi tác phải đứng vững trước đại dịch Coronavirus như một "true survivor": 


You could never know what it's like

Your blood like winter freezes just like ice

And there's a cold lonely light that shines from you

You'll wind up like the wreck you hide behind that mask you use

Don't you know I'm still standing better than I ever did

Looking like a true survivor.


 

Jennifer Lopez thì hát lại nhạc phẩm "People" đã làm nên tên tuổi Barbra Streisand từ năm 1964 rất có hồn, nhắc mọi người "People who need people in the world -Send them your love" đúng như chủ đề của buổi trình diễn âm nhạc đặc biệt “One World: Together at Home”


Buổi trình diễn âm nhạc rất đặc biệt, từ ca sĩ, MC, đến khán giả mỗi người ở một góc nhà của mình đã rất thành công thu hút được 270 triệu người khán giả khắp thế giới , và 20.7 triệu khán giả ở Mỹ, thu về được 127 triệu Mỹ kim cho 3 mục đích:


- Giúp các nhà khoa học đẩy nhanh tiến độ tìm thuốc chủng ngừa chống COVID-19

- Giúp đỡ những người đang làm ở tuyến đầu chống dịch.

- Giúp những người thiếu ăn vì ảnh hưởng của đại dịch


Xin gởi đến lời chúc "true survivor" cho tất cả những thiên thần áo trắng, và những bệnh nhân COVID-19 đang đứng giữa hai bờ sinh tử.


Nguyễn Trần Diệu Hương

Tháng tư đen 1975 và 2020



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Từ những ngày đầu tiên khi bắt đầu có bệnh nhân COVID-19 ở Mỹ, đầu tháng 3, Nic Brown, 38 tuổi, một chuyên viên IT ở vùng ngoại ô Tuscarawas County, tiểu bang Ohio, đang khỏe mạnh, bỗng dưng thấy khó thở, và sốt cao. Anh tự lái xe đến một urgent care clinic ở gần nhà. Tại đây, Nic được điều trị với phương pháp dành cho một bệnh nhân có tiền sử bệnh suyễn, và thỉnh thoảng tim "đập lỗi nhịp" không bình thường. Chỉ trong vài phút, tình trạng xấu đi, Nic bất tỉnh. Anh được xe cấp cứu đưa đến Cleveland Clinic Union Hospital ở Dover, Ohio. Ở bệnh viện, anh được xác định là đã bị nhiễm Coronavirus.
Sáng nay như những buổi sáng khác, cô gái theo thói quen đi dạo dọc bờ biển, vừa để hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai, vừa để tập thể dục. Trên bãi biển lác đác vài người chạy bộ, hoặc đi xe đạp. Quang cảnh bình yên, gió thổi nhè nhẹ, từng con sóng bạc đầu xô vào bờ êm đềm như hát rồi nhẹ nhàng xoá đi những vết chân in hằn trên cát trả về cho cát sự phẳng lì và mịn màng vốn có. Nơi xa xa mặt trời đỏ rực đang nhô lên từ dưới biển, mặt biển và bầu trời được nhuộm một màu đỏ cam đẹp đẽ xen kẽ những đám mây và sắc xanh của nền trời buổi sớm mai tạo thành một bức tranh vô cùng hoàn mỹ. Cô gái bỗng dừng chân, tầm mắt nhìn về hướng cách cô không xa, một người đàn ông cao lớn đang nắm tay một bé gái nhỏ xinh đi ngược về phía cô, bé gái kéo cha đuổi theo con sóng rồi vội vã chạy lên bờ như sợ sóng đuổi kịp, cả hai đều cười đùa vui vẻ. Nhìn cảnh thân thương ấy tự nhiên con bất chợt muốn khóc, có thứ gì dâng nghẹn trong cổ. Có một nỗi nhớ như máu thịt trong con,
Hồi tôi đi lính, sau 9 tuần làm tân binh ở trung tâm huấn luyện Quang Trung, tôi được chuyển lên Đà Lạt. Đà Lạt với tôi chỉ là trong mơ, trong mộng, trong trí tưởng. Tôi không nhớ những năm tháng ấy (1968), tân nhạc Việt Nam đã có những bản nhạc ca tụng Đà Lạt chưa? Như "Ai Lên Xứ Hoa Đào, Đà Lạt Hoàng Hôn, Thương Về Miền Đất Lạnh?"
Chiến tranh qua rồi, nạn phá rừng vẫn tồn tại. Một người bạn tôi được giao một đại đội đào binh làm nhiệm vụ vỡ hoang hai cánh rừng gỗ tếch để trồng sắn. Thu hoạch xong vụ đầu tiên, anh toát mồ hôi: công lao của bấy nhiêu con người cả năm trời chỉ đủ mua ba cây tếch, nhiều nhất là ba cây rưỡi. Tôi hỏi anh đã báo cáo lên cấp trên cách anh tính toán chưa, anh nói anh không dám. Người ta đã báo cáo thành tích khai hoang rồi, nói thế có mà chết. Những cái đầu đất phá rừng để lấy thành tích khai hoang chưa kịp chết thì lũ con buôn đã thế chỗ. Chúng nhân danh phát triển kinh tế, đẩy mạnh xuất khẩu gỗ, đốn bất cứ cây nào bán được.
Hồng Linh đã về tới quê hương trong chuyến đi hoàn toàn bất ngờ. Một chương trình trao đổi kỹ thuật đặc biệt về tin học với các nước Châu Á, khi cô đang ở trong lãnh vực này. Chặng đầu tiên sẽ dừng ở miền Bắc, Việt Nam trong hai tuần lễ. Hai tuần lễ ở Hà Nội, ngoài những buổi hội thảo, Linh lang thang tìm thăm những địa danh mà mẹ cô thường nhắc. Hà Nội là nơi mẹ cô chào đời, nhưng khi mẹ mới mười tuổi thì ông bà ngoại đã phải dắt mẹ, cùng các cậu, các dì của cô vào miền Nam để lánh nạn Cộng Sản. Mới mười tuổi thôi, nhưng mẹ cô đã nhớ nhung, đã ôm ấp, đã cưu mang gìn giữ biết bao nhiêu là hình ảnh, là kỷ niệm thân thương về quê ngoại, với làng Đồng Du thuộc tỉnh Hà Nam và quê nội, với thôn Phương Viên, huyện Đan Phượng thuộc tỉnh Hà Đông.
Vừa ngồi được phút chốc thì thấy một thiếu phụ lên xe, nhìn cái bụng lum lum có bầu biết là chị ta khó nhọc lắm. Nó uể oải đứng dậy nhường chỗ cho chị ta, mặc dù nó đã đứng suốt ngày trong xưởng, hai chân mỏi muốn rũ ra. Xe buýt đầy nhóc, mọi người chen chân đứng như thế mà chị còn mang cái bầu nữa thì mệt phải biết. Nghĩ mình nhường ghế cho chị cũng là một hành vi đẹp nên dù có mệt nó vẫn thấy vui vui và thoải mái trong lòng.
Không ai (kể cả các nhà khoa học, các giáo sư Bác sĩ giỏi) có thể tiên đoán chính xác khi nào đại dịch chấm dứt? Bao giờ thì có thuốc chủng ngừa? Cũng chẳng dám kỳ vọng mọi thứ sẽ quay về như cũ, trước khi có đại dịch. Nhưng hy vọng những điều căn bản tồn tại nhiều trăm năm như bắt tay nhau, như vỗ vai nhau... sẽ trở lại sau đại dịch như "sau cơn mưa trời lại sáng". Hơn lúc nào hết, người ta cần có hy vọng để sống, để thêm nghị lực cùng nhau vượt qua đại dịch, và phân cách.
Rừng núi xanh mướt, không khí trong lành và hơi se se lạnh thấm vào từng chân lông kẽ tóc, len lỏi vào từng tế bào. Cái cảm giác khoan khoái thật dễ chịu, làm cho hai huynh đệ thọ nhận được sự bình an trong phút giây hiện tại. Cây cỏ xung quanh như tỏa ra một năng lượng tươi mát tràn đầy sức sống. Bất chợt sư huynh hỏi khẽ: - Dường như có đôi mắt nào đó đang theo dõi chúng ta? Cả hai dừng bước, nhìn quanh một tí thì phát hiện ra đằng sau bụi rậm có mẹ con nhà nai đang tròn xoe mắt nhìn, tai vểnh bắt sóng động của âm thanh, chúng có thể nghe được những âm thanh nhỏ nhất mà tai người không nghe được. Mẹ con nhà nai đang cảnh giác cao độ, toàn thân mượt mà vàng sậm điểm xuyết những đốm hoa màu trắng.
Chiều nay khi những giọt nắng đang lao xao ngoài song cửa, những tán cây thầm thì trong gió chuyện nhân gian, anh bỗng nhẹ nhàng nhớ đến em, người con gái "vội cất bước quên dấu yêu ngọt ngào" ngày ấy. Anh trầm mình trong ký ức về “từng góc phố bâng khuâng dịu êm”. Anh tình cờ biết được một bản tình ca mà tác giả của nó cảm giác rằng nó bị thất lạc khá lâu rồi như chuyện chúng mình vậy đó em: "Lời hát ấy hôm nao miên man, ru em một thời Từng ánh mắt bao dung đam mê, cho em ngọt bùi"
Sau công phu sáng, bước ra nhà bếp xé tờ lịch thì hiện ra hôm nay là ngày 6 tháng 6 năm 2020. Ngày 6 tháng 6, bỗng như que diêm nào bất ngờ bật lên trong ký ức tôi đã từ lâu lắng xuống. Tại sao hôm nay lại bật lên? Biết rằng băn khoăn cũng chẳng có câu trả lời, như mưa mới rạt rào đây mà giờ nắng đã lên rực rỡ. Muôn sự còn muôn thẳm sâu mà sự phán đoán ước lệ của suy tưởng vật lý chưa chạm tới được sự mầu nhiệm của tâm linh. Đủ duyên thì lộ, chưa đủ duyên thì ẩn. Chấp nhận vậy thôi. Ngày 6 tháng 6 năm 1944. Ngày có tên lịch sử là D-Day.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.