Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

NỖI BUỒN NÀNG THƠ

10/03/201716:38:00(Xem: 2319)

 

NỖI BUỒN NÀNG THƠ

 

Ta say giữa cõi vô thường

Lạnh đêm lặng nhớ mật đường lời yêu

Tàn đông gió vén mây chiều

Tìm xuân một sáng làm kiêu nắng hường

Đâu rồi nỗi nhớ - niềm thương

Về đi... như sóng đại dương khát bờ

Lang thang xứ lạ... tìm mơ

Đam mê một thủa hững hờ bóng đơn

Tình yêu thèm nhớ từng cơn

Chuếnh men say gọi nỗi hờn gối chăn

Chìa tay nhẩn đếm nhọc nhằn

Xá chi lao khổ miếng ăn thế thời

Nàng xuân rót chén tửu vời

Nàng thơ nâng chén tửu thời xửa xưa

Ta cười tửu đắng tâm mưa

Bàn tay run rẩy bút khua nỗi lòng

Thả vài câu chữ neo dòng

Vì dưng khắc khổ đứt vòng thời gian

Tìm mô thanh thản bình an

Lặng ngồi thu góc tửu hoan hỉ lời

Cơn say dục ái lả lơi

Nàng thơ bật khóc thế thời là răng...

 

10-03-2017

Nguyên Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Gió lên, Quấn quít vòm cây
Cho ta được ở tù trong qúa khứ Để ta về ngủ dưới ngọn Chư Xang
Hai mươi năm chẳng về Nam Hải Tôi ở trời Tây nhớ cửa Đông
Khi mưa trút nỗi buồn trắng lên bầu trời rộng.
Những người tuổi trẻ tôi vừa thấy Kênh kiệu ung dung đến học đường
Bé ba tuổi Sáng lên đồi theo bố
Tên Mông Cổ ngủ vùi trên ghế đá Chiều bên đường giục gĩa tiếng xe qua
Hỏi người còn hái hoa xuân Hồn thơ ý nhạc thơm lừng tóc mây
Ai trèo đèo lội suối, Mà tôi đà mỏi gối "
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.