Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

NỖI BUỒN NÀNG THƠ

10/03/201716:38:00(Xem: 2341)

 

NỖI BUỒN NÀNG THƠ

 

Ta say giữa cõi vô thường

Lạnh đêm lặng nhớ mật đường lời yêu

Tàn đông gió vén mây chiều

Tìm xuân một sáng làm kiêu nắng hường

Đâu rồi nỗi nhớ - niềm thương

Về đi... như sóng đại dương khát bờ

Lang thang xứ lạ... tìm mơ

Đam mê một thủa hững hờ bóng đơn

Tình yêu thèm nhớ từng cơn

Chuếnh men say gọi nỗi hờn gối chăn

Chìa tay nhẩn đếm nhọc nhằn

Xá chi lao khổ miếng ăn thế thời

Nàng xuân rót chén tửu vời

Nàng thơ nâng chén tửu thời xửa xưa

Ta cười tửu đắng tâm mưa

Bàn tay run rẩy bút khua nỗi lòng

Thả vài câu chữ neo dòng

Vì dưng khắc khổ đứt vòng thời gian

Tìm mô thanh thản bình an

Lặng ngồi thu góc tửu hoan hỉ lời

Cơn say dục ái lả lơi

Nàng thơ bật khóc thế thời là răng...

 

10-03-2017

Nguyên Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Thấy rồi, Mây ngũ sắc
Thế rồi tôi nhìn lên bầu trời, chỉ có mây trắng- nắng và gió;
Phiền não bủa vây, Chập chùng lưới nhện
Tích xưa ngài Trí Khải Tham thiền Tổ Huệ Tư
Cõi trần nửa tỉnh nửa say Cõi tu mờ mịt tháng ngày Có, Không
Con đường ấy vẫn hoen màu bụi đỏ Gío lơ thơ nghe nắng mới ngập ngừng
Dòng sông đến lúc chia hai Cuộc đời đến lúc mỗi người mỗi phương
Anh làm bài thơ tặng em, với những dòng chữ xây lên thành cửa lớn, mời
Hôi thối tột cùng nước sơn hào nhoáng
Thân này hữu hạn, Cứ mãi gom vào
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.