Hôm nay,  
Việt Báo Online

Dược Thảo, Thuốc Nam Có Thể Chữa Nhiều Bệnh

07/08/201000:00:00(Xem: 22758)
Dược Thảo, Thuốc Nam Có Thể Chữa Nhiều Bệnh

Dược Thảo, Thuốc Nam Có Thể Chữa Nhiều Bệnh

Đinh Thanh Trang
(LTS: Bài viết sau của cụ bà Đinh Thanh Trang kể về một số kinh nghiệm dùng thuốc Nam, thuốc ta chữa bệnh sau khi bệnh viện và thuốc Tây bế tắc. Cậu bé 3 tuổi được chữa bệnh trong này hiện là một nhà văn ở Quận Cam. Dược thảo tất nhiên không phải thần dược, nhưng sẽ hữu dụng cho một số trường hợp.)
Tôi tên Đinh Thanh Trang, năm nay 75 tuổi.
Tôi sang Mỹ tính đến ngày hôm nay vừa đúng 11 năm 6 tháng 3 ngày. Khi tôi mới đến Little Saigon năm 2003, tôi chỉ thấy thuốc dược thảo của bác sĩ Phạm Hoàng Trung quảng cáo trên báo. Vài năm sau có thêm bác sĩ Peter Morita quảng cáo trên TV, đài phát thanh và báo chí. Có báo lại "khai thêm lý lịch" của ông Morita đã từng ở tù ở một tỉnh của VN. Ông ta ở tù có dính líu gì đến việc bào chế thuốc của ông - miễn sao thuốc chữa lành bịnh cho bệnh nhân là được rồi. Còn hơn không ở tù lại chế thuốc dỏm để hại người như nhóm người vừa bị bắt, các báo đã đăng tin vừa qua.
Vài năm gần đây, thôi thì đủ loại dược thảo của nhiều vị bào chế ra. Họ quảng cáo đến độ nhờ cả các vị tu hành, và có danh phận trong xã hội.
Thật sự tôi chưa biết dược thảo là gì. Nó thuộc diện thuốc Bắc hay thuốc Nam" Vì thuốc Bắc không thể uống cùng với thuốc Tây, còn thuốc Nam lại không kiêng kỵ khi dùng chung với thuốc Tây dược.
Tôi xin đơn cử 3 trường hợp sau đây, nhờ dược thảo được hết bịnh và cứu sống. Tây y bao giờ cũng mạnh hơn dược thảo, kể cả thuốc Bắc. Nhưng đôi khi Tây y cũng bó tay không chữa được, còn thuốc Nam nói ra rất tầm thường, nhưng đôi khi hữu dụng hơn Tây y.
Cách đây 57 năm, lúc ấy tôi còn là cô bé học cấp I. Tôi có một cậu cháu gọi bằng dì. Chứng bịnh của cháu là cứ gà bắt đầu gáy sáng, tức là khoảng 4-5 giờ sáng, cháu tôi bắt đầu ho một cách khốn khổ không ngừng nghỉ. Kéo dài đến 9 giờ sáng mới giảm bớt. Trong khi ho, đàm giải, mủi và nước mắt ràn rụa thật thảm thương.
Trong một tháng chị tôi thay 4 ông bác sĩ. Ông thứ tư chẳng những lấy tiền khám, tiền thuốc đắt hơn 3 ông trước, lại còn xài xể bà chị khi mang con đến chữa bịnh. Ông ta bảo: "Tôi đâu phải là Tiên Phật, Thần Thánh. Đợi gần chết mới mang lại đây." Chị tôi buồn nhưng rất hy vọng vào tài danh của ông theo lời đồn. Ông sẽ chữa khỏi cho cháu tôi. Anh rể tôi với đồng lương công chức, mỗi tháng chỉ hơn ngàn bạc. Để chữa bịnh cho con, chị tôi bấm bụng tiêu ra hơn $600 để chữa bịnh cho con. Nhưng tiền hết mà bịnh của con lại không lành.
Khi rời ông bác sĩ thứ tư, chị tôi bế con ra đón xe ngựa về nhà. Trên chuyến đi đó có bà cụ nhìn cháu tôi, rồi bà hỏi chị tôi về bịnh của cháu. Nghe xong bà bảo: "Đi bác sĩ làm gì cho phí tiền, lại không hết bịnh. Cô về mua lá húng cây không phải húng quế đâu nhé. Giã húng cây đổ vào ½ ly nước, lọc cho sạch xác, cho vào tí muối, lấy một túi mật cá lóc hòa chung với nước húng cây, nước vừa đắng vừa cay, cô cố gắng cho cháu bé uống, một ngày vài ba lần, uống vài ngày cháu sẽ hết ho.
Chị tôi về làm theo lời bà cụ dặn. Còn tôi có phận sự đi học về ra ngay chợ cá đứng chờ. Nếu có ai mua cá sẽ xin lấy mật. Nhưng không phải ai mua cá cũng cho mật. Chị tôi đành mỗi ngày mua một con cá lóc - trước là lấy mật trị bịnh, sau lấy cá nấu cháo cho cháu ăn. Mỗi lần cho cháu uống thật tội. Cháu nôn ra hết. Khó cho uống vô cùng. Để cháu nuốt được một muỗng café, chị tôi phải bóp mũi cháu để cháu nuốt được. Cháu tôi uống được 2 ngày cơn ho đã giảm. Sáu ngày sau cháu dứt hẳn cơn ho buổi sáng, và 10 ngày sau cháu hết hẳn. Chị tôi chỉ tốn hơn $20 vừa rau húng và cá lóc. Và từ đó cho đến bây giờ, tôi không thấy cháu bị ho dù trời trở lạnh. Năm nay cháu gần 60 tuổi và đang sống ở Mỹ.
Câu chuyện thứ 2
Cách đây 47 năm, chồng tôi làm việc tại Long An. Chúng tôi đông con gái, chỉ có một cháu trai duy nhất. Năm 1963 cháu được 27 tháng tuổi. Con tôi bị chứng tiêu chảy không cầm được. Bác sĩ Trưởng ty Y Tế bảo chồng tôi đưa con tôi lên bệnh viện Grall để trị. Nơi đây có một vị bác sĩ người Pháp. Ông đã làm tất cả những gì của một vị bác sĩ chữa trị cho bệnh nhân. Hai ngày sau, ông lắc đầu bảo chồng tôi đưa cháu về nhà. Vợ chồng tôi rất buồn đành đưa con về tỉnh. Gần đến nhà gặp một ông Thiếu Úy, chỉ cho chồng tôi đưa cháu xuống xã Tân Lý Tây thuộc tỉnh Mỹ Tho để trị bịnh. Nơi đây có một ông cụ chữa bịnh rất tài. Ông nhận chữa sẽ hết, còn ông lắc đầu là vô phương. Chồng tôi quay xe và nhờ ông Thiếu úy chỉ đường. Tôi thấy thế cằn nhằn chồng tôi: "Bác sĩ ta, Tây đều chạy. Anh lại mang con đến thầy lang vườn chữa." Chồng tôi bảo: "Còn nước còn tát, chả lẽ đem con về nhìn nó chết dần."
Đến Tân Lý Tây xe dừng ở lộ cái. Tôi bế con đi bộ hơn 100 m. Vào đến nơi thấy ông cụ già, râu tóc bạc phơ. Ông bảo tôi đặt con lên bộ ván gỗ. Ông bóp bụng, sờ đầu, xem lưỡi và bắt mạch. Xong ông cụ bỏ đi ra vườn. Cả 3 chúng tôi ngồi chờ ông. Độ 10 phút ông vào với 3 quả khóm (không phải thơm) trên tay đưa cho chồng tôi, và 3 gói thuốc nhỏ bằng 2 ngón tay. Ông bảo tôi: "Về để nguyên, rửa sạch cát, bụi, chợt vừa lá, và vỏ kể cả cọng cây khóm. Bỏ vào siêu đầy nước, nấu cho cạn được một chén ăn cơm. Tối đem phơi sương sáng hòa 1 gói thuốc với nước khóm, cho uống, uống dần đến chiều, không được ăn uống gì khác. Tối làm thêm trái khác như cách làm trái đầu, tiếp tục cho cháu bé uống. Ngày thứ ba đem đến cho tôi xem lại.
Trên đường về, tôi vừa cằn nhằn ông xã, vừa đau xót cho con, tôi bảo: "chữa kiểu gì mà tiêu chảy té re, lại bảo cho uống nước khóm, lại còn phơi sương nữa. Đây là chữa cho chóng chết." Trên đường về, chồng tôi nét mặt đăm chiêu, không nói một tiếng nào cả.
Về nhà, tôi lưỡng lự không muốn nấu trái khóm. Chồng tôi nghiêm mặt bảo tôi: "Nấu và làm theo lời ông Thầy dặn." Đến sáng hôm sau tôi bắt đầu cho uống mỗi lần 3 muỗng café. Đến 3 giờ chiều con tôi đi tiêu loãng, nhưng có lẫn phân vàng. Tôi thật mừng và báo tin cho chồng tôi đang công tác ở quận Cần Giuộc. Sáng hôm sau tôi đem con xuống cho ông cụ xem lại. Và ông bảo: "Sang ngày thứ 3 cho uống kèm với nước cháo loãng."
Chiều ngày thứ 2, con tôi đã đi phân sệt. Tôi hết sức mừng và thầm cảm tạ ông Thầy.
Đến ngày thứ 3, và cũng là trái khóm thứ 3 là hết. Tôi cho con tôi uống nước cháo loãng. Chiều con tôi đi phân đặc. Tôi theo dõi bịnh tình của con để mỗi tối báo tin chồng tôi rõ qua điện thoại. Ngày thứ tư mang con đến cho Thầy khám lại. Ông cụ bảo tôi nấu cháo loãng cho cháu ăn. Ông chỉ đưa cho tôi gói thuốc màu xanh chứ không có khóm.
Chín giờ sáng con tôi ăn ½ chén cháo. Mười hai giờ trưa tôi cho con ăn thêm ½ chén. Nhìn gương mặt con tôi đã tỉnh táo. Thật mừng làm sao khi thấy nụ cười đầu tiên của con tôi qua 9 ngày không hy vọng sống sót. Đến 4 giờ chiều, tôi cho con tôi ăn 1 chén. Thấy con ăn thật ngon miệng, tôi đút con tôi ăn muỗng cháo chót. Vừa bỏ muỗng chén xuống, thì tin chồng tôi tử trận cũng vừa đến. Nỗi mừng con thoát chét chưa kịp báo tin chồng vui, hung tin chồng chết đè nặng nỗi vui con vừa thoát chết. Tôi chưa kịp báo tin cho chồng mừng con thoát chết.
Trong tin dữ này, tôi không còn thời giờ để khóc lóc, gào thét như đa số phụ nữ có chồng tử trận. Vì bổn phận của chồng giao phó, tôi phải lo cho đứa con trai duy nhất, và 5 đứa con gái còn bé bỏng, và thai nhi hơn 3 tháng. Đứa con kế cháu trai thoát chết vừa tròn 6 tháng tuổi. Suốt cả đêm vừa trông nom đứa con trai, vừa sang tòa tỉnh, ngồi bên máy siêu tầng số để chờ tin tức của chồng.
Và từ đó, con trai tôi sống khỏe mạnh cho đến 10 năm sau.
Con tôi đang đi học bị sốt cao do nhiễm trùng đường tiểu. Tôi đưa con tôi vào bệnh viện nhi đồng. Với nỗi lo âu từng ngày, vì chứng sốt cao, ngày nào cũng từ 38 độ đến 40 độ. Nước tiểu đục như nước gạo vo.
Nằm ở bệnh viện Nhi Đồng không thuyên giảm, bác sĩ nơi đây chuyển về khu chuyên khoa tiết niệu bệnh viện Bình Dân. Nằm ở Bình Dân hơn 1 tháng, sốt cao vẫn không thuyên giảm. Cứ từ 9 giờ sáng đến ngoài 3 giờ chiều, nhiệt độ cứ tăng dần từ 38 độ đến 40 độ. Có khi qua khỏi con số 40. Mỗi khi cho uống Aspirin để hạ sốt, con tôi lại lạnh run lên. Thuốc chữa trị là Collymine Peniciline (chính tả có thể không đúng). Nằm nơi đây con tôi được tiếp máu 2 lần. Thức ăn chỉ toàn chất lỏng. Không để lộn xác của thịt rau. Gần như ăn soup nước mà thôi. Mỗi lần cho con tôi ngồi dậy thì cháu bảo chóng mặt không chịu được. Cho đến một ngày bác sĩ hẹn ngày để đưa con tôi lên bàn mổ để tìm nguyên nhân căn bệnh. Tôi thật là lo sợ, vì đứa con trai đầu lòng của tôi, khi lên bàn mổ ở bệnh viện Grall đã ra đi vĩnh viễn. Nay tôi chỉ còn một người con trai của người chồng quá cố để lại. Tôi phân vân không biết nên mổ hay không nên mổ. Hôm đó là ngày thứ 5. Bác sĩ hẹn thứ 5 tuần sau đưa lên bàn mổ.
Ngày thứ 6 có một bà cụ vào thăm cháu cũng nằm ở khu tiết niệu này. Bà nhìn con tôi và hỏi qua bệnh trạng. Xong bà bảo tôi ngày mai thứ Bảy đưa cháu đến một ông Thầy ở cổng xe lửa số 6 đường Trương Minh Giảng. Nếu ông xem chữa được thì sẽ hết. Nếu ông lắc đầu thì chịu thôi.
Sáng thứ Bảy tôi xin phép Y tá trưởng cho con tôi về thăm nhà trước khi mổ. Tôi ra khỏi bệnh viện đi thẳng đến ông Thầy mà bà cụ đã chỉ. Thật ngỡ ngàng khi tôi nhìn thấy vị sẽ chữa bịnh cho con tôi. Ông ở trần, mình mặc một chiếc quần cụt đen. Người vừa đen vừa gầy. Ông có nghề chính là vá lu cho những ai có lu bị nứt. Ông sẽ làm lại chỗ nứt cho khỏi chảy nước.
Ông bắt mạch, nhìn lưỡi con tôi và bảo: "Cô cho uống thuốc Tây nhiều quá có phần khó trị." Tôi chưa nói gì cả, sao ông biết tôi cho con tôi trị thuốc Tây.
Tôi thấy ông bắt một nồi dấm trên lò lửa để ở bàn. Bỏ vào một quả trứng gà luộc chín, rồi bóc vỏ. Ông bảo con tôi ngồi úp ngực vào thành ghế, và tôi giữ chặc cháu. Ông lăn trứng gà từ cổ con tôi cho đến thắt lưng. Quả trứng nhẹ nhàng như vậy, nhưng con tôi thét lên như ai đâm kim vào người và vùng vẫy rất mạnh. Tôi cố giữ cho con khỏi ngã. Nhưng thấy con mình đau đớn quá tôi cũng muốn nhưng luôn. Khi ông lăn rồi bẻ đôi quả trứng cho tôi xem. Tôi thấy thật lạ: lòng đỏ quả trứng đen như bùn và có mùi hôi. Ông cho nghỉ 15 phút, rồi ông lấy bột mì hòa với nước dấm làm thành 1 thỏi dài như cây cán bột và bắt đầu lăn lưng và khắp mình mẩy con tôi. Con tôi cũng đau rên rỉ, nhưng không lớn tiếng như khi lăn trứng gà. Trước khi về ông bảo: "Cô về không cho ăn gì hết. Mua bắp non và khoai lang luộc lấy nước cho cháu uống. Đói thì ăn bắp và khoai. Tuyệt đối không cho ăn cơm cháo gì hết. Bao giờ tôi bảo ăn hãy ăn."
Đưa con ra về, trong lòng tôi bán tín bán nghi, vì ở bệnh viện bác sĩ dặn chỉ ăn chất loãng không có xác, còn ông Thầy này lại bảo cho ăn bắp. Bắp là loại rất khó tiêu. Trong lúc bị sốt cao lại ăn bắp, nhưng lỡ theo Thầy thì phải nghe Thầy vậy. Đêm hôm đó con tôi rất khó ngủ như lời Thầy báo trước.
Sáng hôm sau đến 11 giờ trưa, tôi lấy nhiệt độ cho con thấy sốt 38 độ. Tôi vội vàng mua trứng gà, bột mì và dấm theo lời Thầy dặn, đưa con lên cho ông trị bịnh. Ngày hôm sau là ngày Chủ Nhật, ông đưa tôi một gói thuốc bột lớn bằng 2 ngón tay. Ông bảo tôi về pha chung một lít nước bắp, và cho uống dần trong ngày. Ngày thứ Hai, tức là 3 ngày sau tôi bỏ nhà thương luôn. Con tôi đã giảm sốt, và nước tiểu bớt đục. Lực ăn bắp cũng tăng cao. Mỗi ngày tôi phải đi làm. Chiều tan sở, tôi đi thẳng xuống chợ Cầu Ông Lãnh mua bắp sỉ sộ 100 trái. Tôi lựa toàn bắp non, hột rất nhỏ cho con tôi để ăn và mau tiêu.
Tôi đưa con tôi lên Thầy để lăn trứng đến ngày thứ Năm, chiều tôi đi làm về thấy con tôi ngồi dậy ăn chứ không nằm nữa. Và nhiệt độ đã hạ bình thường. Đến ngày thứ Bảy là đúng 1 tuần tôi đưa con tôi đi chữa thuốc ta. Và cũng là một ngày tôi mừng không thể tả sao cho hết. Nước tiểu con tôi trở lại trong như xưa. Mỗi ngày con tôi ăn ít nhất 25 trái bắp. Đến ngày thứ 12 ông Thầy cho thêm một gói thuốc, phân ra làm 3 ngày để uống, và ông bảo tôi cho ăn cháo chút đỉnh được, và tiếp tục ăn bắp uống nước bắp, bao giờ con tôi ngán là hết bịnh.
Thật may 10 ngày sau, con tôi đã khỏe. Đi ra chơi với các bạn trong xóm được. Và kịp lúc nhập học đầu năm vài ngày sau đó.
Nếu còn nằm ở bệnh viện Bình Dân thì con tôi không biết đã khỏe chưa, hay đã chết do sự mổ xẻ. Năm may con tôi đã 50 tuổi và sống khỏe mạnh.
Câu chuyện thứ 3
Một cô bé 13 tuổi phải nghỉ học vì chứng viêm xoan. Nước mũi chảy liên tục không ngừng. Rất là tanh hôi.
Người cha đem con đi chữa trị nhiều nơi, nhiều bác sĩ. Thuốc trụ sinh uống cũng khá nhiều. Cháu càng ngày càng xanh xao. Cuối cùng bác sĩ đề nghị mổ nạo xoang. Cha cô bé rất buồn và lo lắng. Nhà nghèo chạy ăn từng bữa, kiếm đâu ra tiền để dm con đi mổ. Ông đành nhìn con ông đau xót mà thôi. Khi ông đi làm thuê gặp một ông cụ già, ông mới than thở về bệnh của con ông. Ông già bảo dẫn ông về xem con ông như thế nào. Khi vào nhà trông cháu bé vẫn mũi dải lòng thòng, ông cụ nhìn bên hông nhà, thấy có một ao nhỏ đầy cây sen đang nở hoa. Ông bảo với cha cháu bé: "Thuốc ngay trong nhà không chữa trị, đi chạy bên ngoài cho tốn tiền." Ông bảo cắt 3 cây sen. Một cây cắt ra bằng điếu thuốc rồi đem phơi thật khô cho cháu bé hút. Ông bảo hút vào bằng miệng, thở khói ra bằng mũi. Hút liên tục. Bao giờ giảm chảy mũi thì mỗi ngày hút 3-4 lần. Bao giờ dứt hẳn thì ngưng. Cha cô bé làm theo ông già chỉ. Cháu bé hút cũng khốn khổ, vì sen rất đắng, lại không biết làm sao để thở ra mũi. Nhờ ông hàng xóm qua chỉ cách hút vào và thở ra bằng mũi. Tập cả tuần cháu mới thở khói ra mũi được. Nhưng cọng sen quá đắng, nên ba cháu cho hút kèm với thuốc Salem có chất the để giảm bớt chất đắng. Một tuần sau cháu cũng ra mũi, nhưng không nhiều và tanh hôi như khi chưa hút sen. Tiếp tục kéo dài gần 2 tháng cháu hết hẳn. Khổ nổi cháu hết bệnh chảy mũi, lại sanh ra ghiền thuốc salem. Cha cháu đành phải chấp nhận để cho con hút dù nó là con gái. Từ đó cháu học đến trung học. Và sau đó cháu lập gia đình, bên chồng nghe chuyện cháu bị mũi lúc nhỏ, nên họ không cấm cản cháu hút thuốc.
Năm nay cháu 48 tuổi đang làm việc cho một cơ sở ở Nam Cali này. Trải qua 35 năm cô không hề bị tái lại chứng chảy mũi, và bây giờ cô vẫn hút thuốc không bỏ được.
Riêng tôi nghĩ: nếu mổ nạo xoang chưa chắc đã lành hẳn. Nó vẫn tái đi tái lại nhiều lần.
Như vậy Tây y chưa hẳn 100% chữa lành bịnh. Và dược thảo xem tầm thường, nhưng nó lại có khả năng cứu người một cách hữu hiệu, tùy theo căn bệnh và cách chữa của các Thầy thuốc ta.
Phụ thêm cho phần dược thảo đó là lá dừa và nước dừa. Lá dừa là loại thuốc cầm máu rất nhanh hơn cả Vitamin K. Còn nước dừa nếu uống nhiều có thể bị băng huyết khi đang có kinh, hoặc sanh chưa đầy tháng. Người nhờ lá dừa cầm máu khi bị băng kinh cũng hiện đang ở Mỹ.
Tôi có chút suy nghĩ về dược thảo, nên gởi quý báo để tường.
Kính chúc quý Báo và tập thể anh chị em tòa soạn luôn mạnh khỏe để đem nhiều tin tức VN và thế giới cho cộng đồng người Việt ở Mỹ.
Trân trọng kính chào quý Báo.
Độc giả
Đinh Thanh Trang

23/04/2010(Xem: 17328)
(Fasting For Physical Rejuvenation)       Mặc dù sự cần thiết của Nhịn Ăn đã được chúng tôi nói đến từ nhiều năm qua.Nhưng cho đến nay vẫn còn nhiều người chưa biết Nhịn Ăn cách nào"Có lợi ích gì"Có hại gì không"
24/03/2010(Xem: 17929)
1- “Sữa Ong Chúa” là gì" Giá trị dinh dưỡng và trị bệnh ra sao" Tiếng Anh của Sữa Ong Chúa là “Royal Jelly”.
23/03/2010(Xem: 20431)
Nói đến thịt thỏ, cần phân biệt 2 loại thịt thỏ nhà hay rabbit (lapin, theo tiếng Pháp) và thịt thỏ rừng hay hare (lièvre).
02/08/2008(Xem: 21137)
Trong lúc các nhà lập pháp liên bang bắt đầu nghỉ hè, chưa thấy phe nào thắng trong cuộc tranh cãi về nhu cầu khoan dầu tại thềm lục địa Hoa Kỳ
26/12/2006(Xem: 47970)
Ăn chay (còn được gọi là ăn lạt) không phải là vấn đề mới mẻ gì đối với người VN mình. Ngược lại, các dân tộc Tây phương, từ vài chục năm nay đã xem việc không ăn thịt, không ăn cá là
26/12/2006(Xem: 29160)
Football của Mỹ có người gọi là môn bóng bầu dục hay banh cà-na, tôi thích gọi đó là môn bóng chổng mông vì khi chuẩn bị giao banh hay đá, vận động viên cứ chổng mông lên chờ và khi chạy
25/12/2006(Xem: 37613)
Tất cả những dân cử gốc Việt đều thuộc thế hệ thứ hai của người Việt tại Hoa kỳ, có cả nam
25/12/2006(Xem: 27703)
Tại sao Đức Thế Tôn sẽ giảng pháp lớn mà 5000 ngàn người lại bỏ đi" Đây là thời điểm khai hội Pháp Hoa
25/12/2006(Xem: 34318)
Tôi phải tập Thiền Minh Sát (Vipassana) như thế nào" -- Ngồi thẳng lưng. Nhắm mắt lại và theo dõi sự phồng lên và sự xẹp xuống của bụng, trong khi bạn
25/12/2006(Xem: 31015)
Khi khoa học đến với thiền, các nhà nghiên cứu muốn tìm hiểu kết quả cụ thể về sự thực hành này trong phạm vi y tế và giáo dục
Tin công nghệ
Nằm giữa quầng thiên thể yên bình đẹp đẽ, vdB 9 màu xanh xinh đẹp là đối tượng thứ 9 trong danh mục tinh vân phản chiếu năm 1966 của Sidney van den Bergh. Nó phân chia trường quan sát trong ảnh thiên văn, có kích thước gấp đôi trăng tròn, với những ngôi sao và đám mây bụi tối tăm che khuất trong chòm sao Cassiopeia phía bắc.
Hiện nay, hầu như toàn bộ hệ thống tự lái trên xe hơi đều chưa hoàn thiện và mang tính hỗ trợ cho lái xe, chưa hoàn toàn thay thế được cho lái xe. Tuy nhiên, theo nhà sáng lập kiêm CEO của hãng xe điện tự lái Tesla, điều này có thể thay đổi trong tương lai gần.
Khoảng giữa tháng 02/2019, cuối sự kiện Unpacked, Samsung đã giới thiệu cả chiếc S10 5G - chiếc smartphone 5G đầu tiên của hãng. S10 5G sẽ có pin lớn hơn, màn hình lớn hơn so với S10 Plus. Máy sẽ được bán ra từ nửa đầu năm 2019 và chưa có giá bán chính thức.
Lần đầu được nhá hàng hồi tháng 11/2018 tại sự kiện dành cho lập trình viên, ngày hôm nay tại sự kiện Galaxy Unpacked 2019, Samsung đã chính thức trình làng smartphone màn hình gập đầu tiên mang tên Galaxy Fold.
Đã từ lâu phím Bixby (nằm dưới phím tăng giảm âm lượng) vốn chỉ có một chức năng là kích hoạt trợ lý ảo Bixby của Samsung mà không hề có thêm bất kỳ tính năng nào khác. Tuy nhiên, với Galaxy S10, người dùng đã có thể gán các ứng dụng vào phím bấm Bixby.
Tháng 01/2019, Bộ Tư pháp Mỹ buộc tội Huawei đánh cắp bí mật thương mại, gian lận ngân hàng. Khoảng giữa tháng 02/2019, trang The Information đã đăng tải bài viết hé lộ các chiêu trò đánh cắp bí mật thương mại của Huawei, một số nhằm vào Apple.
Khoảng giữa tháng 02/2019, Qualcomm đã ra mắt modem Snapdragon X55 hỗ trợ 5G hoàn toàn mới với hiệu năng tốt hơn thế hệ trước. X55 có thể đạt tốc độ download lên tới 7 Gbps và tốc độ upload lên tới 3 Gbps
Eta Carinae có thể sắp sửa nổ tung. Nhưng không ai biết khi nào - có thể là năm sau, cũng có thể là một triệu năm nữa. Khối lượng của Eta Carinae - lớn hơn Mặt trời khoảng 100 lần - khiến nó trở thành một ứng cử viên xuất sắc cho siêu tân tinh toàn diện. Các ghi chép lịch sử cho thấy khoảng 170 năm trước, Eta Carinae đã trải qua một vụ nổ bất thường, khiến nó trở thành một trong những ngôi sao sáng nhất trên bầu trời phía nam.
Trong thời gian qua, giới công nghệ đã liên tục được thấy những hình ảnh và thông tin đồn đoán của bộ ba Galaxy S10 sắp được Samsung ra mắt. Tuy nhiên, có một thiết bị bí ẩn mà chúng ta chưa một lần được thấy hình ảnh thật sự - chiếc smartphone màn hình gập Galaxy Fold.
Khoảng giữa tháng 02/2019, GlobalFoundries, hãng gia công chip bán dẫn lớn thứ 3 thế giới sau TSMC và Samsung, đang được rao bán bởi các nhà đầu tư. GlobalFoundries đã thất bại trong việc phát triển dây chuyền sản xuất 7 nm và đang bị bỏ rơi bởi chính đối tác lớn nhất của họ là AMD.
Khoảng giữa tháng 02/2019, một số nguồn tin cho biết, những công nghệ như theo dõi dây đeo tay, giám sát video và robot phát hiện ma túy đang được sử dụng thử nghiệm trong nhà tù tại Hồng Kông.
Khoảng giữa tháng 02/2019, trong một cuộc phỏng vấn công khai đầu tiên kể từ khi con gái ông – CFO của Huawei - Meng Wanzhou (Mạnh Vãn Châu) bị bắt vào tháng 12/2018. Ông Nhậm chia sẻ với BBC rằng các cáo buộc và cáo trạng hình sự của chính phủ Mỹ bao gồm gian lận và ăn cắp bí mật thương mại sẽ chẳng bao giờ có thể “đè bẹp” Huawei.
Razer là một hãng sản xuất gaming gear nổi tiếng, nhưng lại có tham vọng lấn sân sang mảng smartphone với dòng sản phẩm Razer Phone. Được quảng bá là smartphone chơi game hàng đầu, nhưng Razer Phone vẫn vấp phải sự cạnh tranh gay gắt từ những chiếc smartphone flagship cao cấp
Các công cụ điều hướng trong Android 9 Pie đã loại bỏ sự cần thiết của nút bấm gọi lên “các ứng dụng gần đây” (Recent Apps). Do đó, cấu hình điều hướng mặc định của Android Q được giảm xuống chỉ còn hai nút: biểu tượng Home và nút Back, chỉ hiện lên khi cần thiết.
Việc những chiếc điện thoại phát nổ không còn là thông tin quá xa lạ, nhưng không có nghĩa là các công ty có thể quên đi những tai nạn đã từng xảy ra trước đây. Apple là một ví dụ điển hình, công ty đang bị một người phụ nữ khởi kiện vì chiếc iPad bốc cháy và gây nên cái chết của người chồng.