Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đạo Học: Dứt Tuyệt Ao Vọng Và Tham Vọng

14/07/200700:00:00(Xem: 32809)
Điều kiện tiên quyết để được giải thoát là phải Thấy và phải có đủ tâm lực, nghị lực, và sáng suốt để lựa chọn con đường giải thoát trong nhiều con đường.

Nếu sáng suốt ta sẽ thấy mọi tư tưởng và hành động của con người đều nằm trong một công thức sẵn có của nhân-quả. Nhân nào thì quả đó. Cuộc đời sẽ vô cùng giản dị khi ta nhìn rõ tham sân si hỉ nộ ái ố của chính mình và mình không để nó điều khiển mình.

Chỉ một tíc tắc để cho tâm lắng đọng, nhìn rõ mình, tức rõ người, thì sự giao động của các lục giác chấm dứt hay nói khác hơn, dù cho lục giác có giao động, tâm ta cũng vẫn định. Biết nhưng không chuyển tâm thức theo nó để trở nên hành động.
Cái Biết trực tiếp với Cái Thấy. Ta không hành động nhưng ta biết rõ, nếu ta hành động theo sự thúc đẩy của lục căn lục trần thì hậu quả gì sẽ xảy ra.

Ta nhìn thấy hết tất cả mọi hành động và phản ứng giữa ta và người. Nếu ta làm, nói điều gì thì việc gì sẽ xảy ra. Nếu ta làm, nói điều kia thì việc gì sẽ xảy ra. Do đó, ta có thể quyết định lời nói và việc làm nào cho phù hợp.

Một chứng nhân của thời đại, một hiền triết, một minh sư, là người Thấy, Biết. Họ nhìn rõ sự vận hành, phối hợp giữa con người và vũ trụ. Họ sống với con người để nhìn, thấy, biết mọi cảm tưởng và cảm giác, mọi phản ứng.

Họ phải thấy như không thấy, và biết như không biết, để không bị thất vọng hay hy vọng khi nhìn thấy những sự sai lầm hay thành công của con đường đi của các phần tử cộng đồng hay quốc gia, nhân loại.

Có bao bậc hiền triết, Thấy, Biết rồi đi đến thất vọng tìm cái chết cho chính mình vì cảm thấy bất lực.

Càng Thấy, Biết, ta càng phải nên tịnh tâm quán chiếu, diệt trừ cái tham vọng cứu đời, cứu người nếu có. Ta chỉ nên làm hết sức mình trong hiện kiếp và dứt tuyệt ảo vọng và tham vọng cho chính mình.

26-4-2006

PHẢI LUÔN LÀ TA CỦA HIỆN TẠI

Người có sứ mạng tự quyết định việc làm của mình hay đợi lúc nào thuận tiện theo
Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa"

Thiên thời địa lợi nhân hòa tạo hoàn cảnh và thời điểm cho người có sứ mạng hay người có sứ mạng tạo ra thiên thời địa lợi nhân hòa"

Khi nào mình biết là thiên thời địa lợi nhân hòa" Dựa vào yếu tố nào" Làm sao biết chắc đó là thời điểm thiên thời địa lợi nhân hòa"

Thiên thời địa lợi nhân hòa của mỗi người đều khác nhau mà phần lớn là do chủ quan của cái muốn của họ. Nếu họ muốn làm ăn, làm chánh trị, họ sẽ nhìn mọi việc theo nhu cầu và nhãn quan, với óc phán đoán và định giá hoàn cảnh và các việc xảy ra theo ý của họ.

Phần nhiều những kẻ thời cơ chánh trị hay làm ăn buôn bán chụp giựt thường chộp ngay những cơ hội mà họ cho là có đủ yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa trên.

Khi nhìn một việc với lòng ham muốn tiền của danh lợi quyền lực, người ta hay lầm ba yếu tố trên và tưởng đã đến thời, đến lúc, nên họ tranh nhau chụp lấy cơ hội sợ trễ thì sẽ vào tay kẻ khác.

Người thực tâm lo cho Đạo, cho Đất nước, thì không bao giờ làm việc theo lối Cơ Hội Chủ Nghĩa, mà mọi sự suy nghĩ, quán chiếu, quyết định đều đặt quyền lợi của Đạo hay Dân tộc trước tiên. Vì vậy không ai có thể mua chuộc họ được bằng tiền của, quyền lợi, hay chức vụ.

Nếu là một kẻ giúp đời giúp đạo một cách bất vụ lợi thì phải luôn mạnh tay cắt bỏ ngay “cái Muốn.” Bất cứ cái Muốn nào. Phải dứt khoát với chính mình thì tâm thức ta không còn luyến lưu, không còn sống trong nguồn hy vọng ảo tưởng nào cả. Có như thế ta mới có thể Định Tâm tiến bước không còn nao núng hay sợ hãi.

Tuy nhiên ta cần ở thể định một cách sáng suốt và linh hoạt, để xem xét kỹ và quán chiếu với tâm không khách quan những biến chuyển nội và ngoại tại của ta cùng những người và cảnh xung quanh.

Phải ở thể định với một nội lực sâu dầy không còn bị ý của ta và ý của người lôi kéo, thúc đẩy. Rất cần thiết để nhìn mọi sự vật NHƯ LÀ thì ta đoạn tuyệt với óc tưởng tượng và ảo tưởng trong hiện tại và ngay trong tương lai.

Ta luôn là ta của hiện tại. Không ngoái đầu lại để làm dơ ký ức đã được thanh lọc chùi lau trong sạch, mất cả tì vết. Vậy nếu muốn thực hiện lý tưởng phục vụ đời đạo, ta phải cố gắng giúp ta vượt thoát mọi trở ngại để đẩy con tàu ra khơi, không chểnh mảng trì kéo vì ảo tưởng sợ hãi.

10-6-2006 (http://nguyenhuynhmai.com)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Muốn giữ vẹn đạo làm con thì bất cứ ai hễ là con người thì cũng phải lo tròn chữ HIẾU. Đặc biệt, trong nền luân lý Đông phương nói chung và Việt nam nói riêng, chữ Hiếu được xem là trọng yếu. Như chúng ta đều biết, Hiếu là tình cảm yêu thương tha thiết đậm đà, thiêng liêng cao quý của con cái
Những sự xúc động, những tình cảm vui buồn bởi cách cư xử đối với nhau khó mà cảm nhận rõ ràng trong những lúc bình thường chưa có biến cố gì, hoặc nếu có thì chỉ sơ sơ thôi, thì cái tình thương yêu, lòng hiếu thảo, điều ân nghĩa, cùng mọi sự ăn năn, hối hận đối với người thân như cha mẹ, vợ chồng, con cháu, họ hàng, bạn bè v...v… ít
Khu vực tôi ở có một con đường hai hàng thông cổ thụ, tàn lá giao nhau như lọng che, vừa tạo nét đặc thù, vừa luôn luôn cho bóng mát. Tôi lò dò mua căn nhà ở đây cũng vì cái lọng che lồng lộng giữa không gian, thoảng hương thông ngan ngát này. Có lẽ cũng vì con đường đẹp và râm mát nên rất nhiều người đi bộ chọn đi ngang đây. Tôi nghĩ
Tháng bảy hằng năm là ngày giổ của mẹ và năm nào cũng vậy, cứ đến ngày này ở Phan Thiết, cả gia đình xa gần tụ họp về căn nhà cũ, để cùng ôn lại quảng đời cơ cực của mẹ mà khóc. Riêng tôi, đời tên lính già biệt xứ, không nhà, mất nước, từ lâu chỉ còn biết rửa mặt bằng lệ mắt, để thay cho lòng hối hận của một đứa con
Ni-sư Chân Phước, vị nữ tu mà tôi yêu quý như mẫu thân, là một người tài hoa nhưng rất khiêm nhường, trầm lặng. Ni-sư là tác giả tập thơ “Đường Về”,
Đây là câu kết bài thơ không đề của Liên Ẩn Thiền Sư. Nội dung bài thơ rất đơn giản, ngôn từ mộc mạc, thân thương như những lời nhắc nhở của thầy với trò, của cha mẹ với con cái, của bằng hữu với thân quen .... tùy người đọc đứng ở góc độ nào cũng cảm nhận được năng lượng truyền từ đối tượng mình. Bài thơ chỉ có thế
Suốt chặng đường đời, trong chúng ta, biết bao lần đã cất bước đi về   Đông, tạt qua Tây, xuống Nam, lên Bắc; chúng ta đi vì đủ mọi lý do, vì nhu cầu, vì hoàn cảnh, vì sự đẩy đưa của tình thế, vì cả sự tò mò, mạo hiểm ...... Nhưng chúng ta được sinh ra, rồi đến và đi như mơ, cõi ta-bà là một giấc mơ dài, là một cơn đại mộng
- Thời còn cắp sách đến trường trung học, tôi mê nhất cuốn tiểu thuyết dã sử Tiêu Sơn Tráng Sĩ của Khái Hưng
Có một vấn đề vô cùng quan trọng và cũng hết sức gần gủi với nếp sống đạo đức luân lý
Là truyền nhân dòng Thiền Vân Môn Trung Hoa từ Thiền Sư Phật Nguyên, Thầy Trí Châu hiện đang hoằng pháp ở Quận Cam
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.