Hôm nay,  

Trang Thơ Thứ Bẩy

22/07/202308:14:00(Xem: 1547)
DTChinh_5
Tranh Đinh Trường Chinh.



Những người đàn ông tỉnh táo và lý trí

Những người đàn ông tỉnh táo và lý trí
Rũ bỏ nàng
Như rũ bỏ một cọng rơm khô
Vàng héo hắt điểm trang kiệt quệ

Người nuôi ảo tưởng nàng
Thích xây dựng tưởng tượng tình ái lâu đài
Thích nghĩ đàn ông yêu mình
Hai mươi ba năm vẫn còn đếm nhầm
số hạt trai
trong chuỗi ngọc
hay chuỗi hạt mù u xấu xí
Xỏ nhầm
Mũi chỉ tương lai tưởng tin vụng dại
Giữa tiếng ngày trúc trắc thoi đưa

Những ngón tay dan díu tách rời dưới mưa
Vị máu mặn phả tràn mặt mũi


Tưởng đã yêu kiệt cùng lý trí
Trăn trở lại qua chỉ một trò đùa

Trái tim đàn ông sâu hơn biển
Không còn nước mắt để khóc
Không còn nước mắt để buồn

Những người đàn ông tỉnh táo và lý trí
Cược vô cùng
Nát bấy
một hình dung
Nát bấy
Những hình dung


*
 

Bến tình

Bàn tay
mấy đốt còn gầy
Chở chiều ve vuốt đong đầy mắt em

Bờ ngà
trắng mịn êm êm
Chiều khêu trái lửa nõn mềm môi ai

Hõm xanh
vướng nụ hôn dài
Hôn khao khát lấp hôn dài dại lên

Thuyền tình
nửa chiếc cong vênh
Bến tình lai láng nổi nênh cuộc mình...

— Trần Hạ Vi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trại Sikiew, đêm văn nghệ mừng Năm Mới diễn ra trên Bãi Đá năm ấy có vài giọng ca gây bất ngờ. Đầu tiên phải kể đến Vân Đại Bàng với bài hát Đường Xưa Lối Cũ hay thần sầu, bà con vỗ tay rần rần...
Từ mấy hôm nay Thi nôn nóng chờ đợi ngày về quê thăm nhà. Nàng cứ loay hoay tính toán mãi không biết phải mua quà gì về cho mấy đứa em. Con gái đi học xa nhà, thật sung sướng và hạnh phúc biết bao mỗi khi có dịp nghỉ lễ dài để trở về sống với gia đình thân yêu...
Tôi dần dà để ý đến một cặp vợ chồng Á Châu. Không hiểu tại sao, tôi đoan chắc họ là vợ chồng, chứ không thể là tình nhân, hay hàng xóm. Họ đến mua hàng hầu như mỗi ngày ở siêu thị tôi đang làm việc...
Cuối đời Đông Hán nước Tàu, tại quận Cự Lộc có nhà cự phú họ Trương sinh được ba anh em là Trương Giốc, Trương Bảo, Trương Lương. Khi ông bà Trương mất thì Bảo và Lương hãy còn nhỏ, Trương Giốc thay quyền cha mẹ nuôi dạy hai em...
Tuy Hòa, nơi tôi ở cách nay gần bẩy chục năm, là một thành phố nhỏ hiền hòa nằm sát bờ biển, giống như nàng “Mỹ Nhân Ngư” phơi tấm thân kiều diễm trên bãi cát trắng tinh. Nàng dựa đầu trên núi Chóp Chài, đôi mắt mơ màng nhìn ra biển Đông, nghe gió thổi vi vu qua những bãi thùy dương dày đặc trên bãi biển Đại Lãnh, đầu đội vương miện hình Tháp...
Chắc bạn đọc nghĩ là tôi đang ở Hà Nội, hay Sài Gòn. Không. Chúng tôi đang du lịch châu Âu. Chuyến nghỉ hè năm nay, cùng với đôi bạn từ Quận Cam, tưởng đã không thành vì Delta Airlines huỷ chuyến bay vào giờ chót, sau khi đã có thẻ lên tầu. Lên mạng tìm vé khác và bên Turkish Airlines còn chỗ để đưa chúng tôi đến Barcelona, Tây Ban Nha là thành phố đầu tiên của chuyến du lịch...
Buổi sáng bến xe Tây Ninh đông đúc và ồn ào. Tiếng rao hàng của đám bán hàng rong vang lên inh ỏi, từ bán bánh mì, bán nước trà đá, nước ngọt bỏ bao, đến bọn người bán sách báo dạo, cứ gặp ai cũng chìa hàng đến trước mặt, giọng mời gọi...
Cái cối xay bột nước lắp ráp xong chị Bông đã xay thử đậu nành rồi xay gạo thấy cả hai đều thành bột mềm nhuyễn đúng ý. Coi như chị đã “khai trương” cái cối xay bột nước của mình mặc dù khi lắp cối xong ông thợ cối đã xay thử bột nọ bột kia rồi. Hôm ấy cả nhà chị được ăn món bánh xèo chiên giòn và uống sữa đậu nành nấu với lá dứa vừa thơm vừa béo thật ngon...
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu… được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn...
Thơ của hai thi sĩ Huỳnh Liễu Ngạn & Thy An...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.