Chùm thơ Lê Hưng Tiến

28/11/202220:08:00(Xem: 1345)
Crazy
Tranh Đinh Trường Chinh.



Chiếc bình thủy tinh đựng nhiều gió

(Quý tặng nhạc sĩ Trương Quang Minh Đức)

 

Thinh không động hưởng

Những giấc mơ đi cày ánh sáng

Chiếc bình thủy tinh đựng nhiều gió

Trong khoảng lặng đã vỡ

 

Ở nhiều con đường mới

Là những vết xiên sẹo thời gian

Đôi khi mặt trời mở

Là những lần đẫm mình trong kho sách

 

Nếu ước mơ có bay lên được

Thì con thuyền phải đựng nhiều gió

Nếu dòng sông không phẳng

Thì núi lại càng duỗi thẳng chân mây

 

Ai cũng đến gần mình hơn

Những con chữ đôi lúc cũng đánh mất phận mình

Làm giấc mơ đi cày ánh sáng

Trong chiếc bình thủy tinh đựng nhiều gió

 

*

 

Tôi chưa bao giờ bật khóc như thể

(Đau thương vì người con gái ra đi từ chuyến xe qua)

                       

Tôi luôn gọi sáng tạo thức dậy

Bình mình không có lý gì ửng nắng

Nhiều bài thơ ra đời khoảnh khắc ấy

Gội sạch từng cái tên làm vỡ mùa nghi thức

 

Tôi hiến dâng mình cho mỗi cái tên THƠ định danh

Sống hay chết đều trở về lòng đất

Thơ cũng vậy. Cũng có mộ phần của riêng nó

Và tôi đã khóc cho nhiều bài thơ như thể

 

Tôi luôn yêu những cái nhạy cảm

Vì tạo hóa đã cho mình cái của ngã thể

Nhưng tôi cũng khóc nhiều cái nhạy cảm ấy

Bởi đất trời là con Tạo quanh quẩn vòng thử thách chưa qua

 

Như buổi sáng nay

Tôi đã bật khóc như thể

Như thể chưa từng ra đời mỗi bình minh

Mỗi bình minh là mỗi bài thơ khác

 

Mỗi bài thơ khác là sự tồn tại cái khác

Nhưng cái khác có thể sẽ chết đi

Và có thể tồn tại trong thế giới khác

Thế giới khác cũng mất đi một phần con người

 

Như buổi sáng nay

Một cô gái không biết tung tích

Như bài thơ không biết tên mình

Đã từ cõi sống trong một chuyến xe qua

 

Một cô gái bỏ lại thế giới này

Một bài thơ bỏ lại thế giới khác

Cả hai đều bỏ lại sự khác biệt tồn tại

Như bỏ quên nghi thức để mùa chuyển kiếp đau thương

 

*

 

Cánh mỏng chao nghiêng

                     

Nắng đung đưa nụ cười

Em ngây ngô những bước cỏ mềm

Đẫm ướt vạt sương làm cánh mỏng chao nghiêng tóc xõa

 

Phố vừa lên xanh

Sân trường lụa là không khí

Tiếng thở làm gót hồng kéo mặt trời xuống thấp

 

Những đôi mắt rỗng

Va đập mùa đậu biếc

Gọi thinh không chạm hờ nhau vọng tưởng

 

Nhịp nhịp bước bước

Những suy tư chưa đến lúc mơ hồ vỗ về

Chỉ nghe lòng đất thầm thì ai đáu

 

Dẫu khoảnh khắc chưa lên ngôi

Em vẫn ngây ngô những bước cỏ mềm

Đẫm ướt vạt sương làm cánh mỏng chao nghiêng tóc xõa

 

– Lê Hưng Tiến

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tuổi học trò là tuổi mang nhiều kỷ niệm khôn nguôi. Chúng ta nghĩ về thuở xa xưa đó như nghĩ về sân đá banh, suối Đốc Học, suối Mu-ri (Maury), thác Nhà Đèn, hồ Piscine, hồ Trung Tâm hay cột đèn ba ngọn, kể cả con chim, con dế, một thứ keo dính chặt trong trí nhớ học trò...
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Hàn Chung, Vĩnh Ngộ...
Trực thăng vừa đáp, cánh quạt thổi cát bụi tung mịt trời, cỏ tranh bên dưới ngã rạp, thân dập dềnh như sóng. Thăng nhảy xuống trước tiên, đảo mắt quan sát chung quanh rồi quay người lại giơ tay cho Chinh bám lấy để bước xuống. Cũng chiếc máy truyền tin cũ đeo sau lưng, nhưng hôm nay có vẻ nặng hơn vì gương mặt Chinh đanh lại chứ không nhìn Thăng cười và khẽ gật đầu như những lần đổ bộ trực thăng trước. Chinh mang máy cho Thăng đã ba năm, đeo hạ sĩ gần một năm. Thầy trò đã kề cận, cùng vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, chưa bao giờ Chinh biểu lộ sợ hãi kể cả những lúc nguy khốn nhất, bị địch vây hãm phải mở đường máu để triệt thoái...
Chiều hôm ấy, một buổi chiều cuối mùa Hè năm 1956, trước cổng trường Võ Tánh Nha Trang, Trọng nhìn theo mái tóc dài thả sau hai bờ vai và tà áo dài trắng, và gọi lớn tên nàng nhưng Thu Nguyệt vẫn lặng lẽ tiếp tục đạp xe đạp, không đáp lại lời kêu gọi của Trọng, ngay cả ngoái đầu nhìn lại nhau lần cuối...
Sau khi đưa được gia quyến sang Tàu, Trần Ích Tắc đã được Nguyên chủ Hốt Tất Liệt cấp một dinh thự tại Ngạc Châu để ở. Nguyên chủ cũng ban cho ông nhiều bổng lộc nên gia đình ông vẫn có một cuộc sống sung túc...
Chị Bông gởi tâm sự cho chị Ngân Bình phụ trách mục “Tình Chàng Ý Thiếp” của một tuần báo. Chị than thở chuyện tình cảm hai vợ chồng già nhà chị lúc nào cũng xung khắc cãi nhau. Ông ấy lát gạch vườn sau chỗ cao chỗ thấp làm chị Bông vấp ngã mấy lần đã không biết điều xin lỗi còn mắng vợ xớn xác. Chị Bông tiết kiệm ngân quỹ gia đình, ở nhà chuyên mặc đồ thừa của con gái thì ông ấy nói quần áo ngắn cũn cỡn, váy màu mè xanh đỏ như bà đồng bóng...
Hình như có cái gì đó cần phải suy nghĩ cho trọn vẹn kỹ càng? Tôi dừng lại. Bắt gặp ánh mắt của tôi, người đàn bà tấp xe vào lề, mời mua vé số. Tôi lục tìm tất cả những đồng bạc lẻ. Xác suất rất nhỏ cho hạnh phúc rất lớn, thậm chí có thể đổi đời. Xác suất rất lớn cho nỗi thất vọng rất nhỏ – nhỏ đến độ thường bị lãng quên đâu đó ở ngăn ngoài chiếc ví, trong túi áo quần…
Con gái của tôi, làm Registered Nurse trong một bệnh viện. Bữa đó, nó bước vào phòng thăm một bệnh nhân nam, cỡ tuổi gần 70, đang truyền đạm truyền nước vì gặp vấn đề tiêu hoá, đúng lúc bác ấy đang facetime nói chuyện với người ở nhà bằng Tiếng Việt. Nó sinh ra ở Canada, nhưng có khiếu Tiếng Việt, nghe và nói khá rành rẽ, chỉ có đọc và viết thì nó không biết...
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An & Trần Hạ Vi...
Năm 1972 là quãng thời gian với nhiều lo âu cho tôi và các bạn nam sinh cùng lớp vì hết niên học chúng tôi phải qua kỳ thi Tú tài I, đậu hay rớt tương lai sẽ là những khúc rẽ cuộc đời...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.