Thơ của hai người...

20/11/202220:24:00(Xem: 1311)

full-moon

THY AN

 

Trăng tháng mười một  

 

trăng thật tròn đêm nay

ở bên trái lồng ngực ta

mây đen trên đầu đứng yên như quái vật

chỉ thấy con đường thật vắng ngoằn ngoèo

chân đi run run

tay nắm tay em

bóng đổ trên những viên gạch ẩm ướt

 

suốt bốn mươi năm ta tiếm danh mặt trời

sưởi ấm tim em bằng bao nhiêu lời nói

của người và của đời

núi đồi cũng chứa đầy lời nói

rót vào lòng bao thanh âm chân thật

đến lúc nào sẽ phải vỡ tung

như tuổi thơ, tuổi mới lớn, tuổi trưởng thành, tuổi xế chiều

nỗi buồn và những trắc ẩn nổ bung như trời hoa

rơi xuống vực thẳm

 

khởi thủy là lời nói

kết thúc cũng là lời nói

lời nói cô đơn hằn sâu ký ức

ngày nắng đêm mưa

sáng thu chiều hạ

nhìn giọt nước bỗng thấy mình nhỏ bé và hạnh phúc

tần số của rung động và cộng hưởng âm thanh

những giấc mơ rối rắm và những cào xước của thủy chung

ướt mãi trái tim da vàng

hai mái đầu ngồi im quán vắng

bạn bè đã đi qua nằm yên bên vệ đường

cuộc chơi đứt đoạn

sợi tóc bạc rụng theo câu thơ vất vưởng

 

tiếng à ơi trôi trên cánh đồng

cũng là lời nói từ một nơi thật xa

quạnh hiu và lặng lẽ

lời nói xuất phát từ im lặng

rồi cũng trở về im lặng

giữa những tượng đài rong rêu

phơi mình dưới ánh trăng tháng mười một

nhắm mắt nhận ra dòng chảy

của lịch sử thiên thu …

 

-- thy an

11-2022

 

***

 

TRẦN HOÀNG VY

 

Mùa đông trên cánh đng mùa xuân

 

 

Mùa đông buồn như bầy quạ lang thang

đàn sóc dễ thương trốn vào basement tìm hơi ấm

hóa thành những chú chuột với cái đuôi to

ta bắt gặp mùa lau quê nhà một thuở!

 

những mùa đông phong phanh áo mỏng, cõng trên lưng sách vở học trò

nghe thèm mùi cơm mới,

giọt mồ hôi suốt quãng đường mong đợi

ta đưa người qua bờ chữ nghĩa mà lo...

 

mùa đông buồn, ủ trong những ướt lạnh của tuyết bay

con chim sẻ tìm mồi, lân la tận cổng

cái lon rỗng,

lăn dưới chân khách bộ hành...

khô như tiếng sủa của chú chó rong chơi cùng chủ,

buổi sáng tập thể dục làm nóng người bằng cách đếm... one, two...

 

giấc mơ trên cánh đồng mùa xuân... giọt nắng

mồ hôi nồng nã rạ rơm

mùa vàng thơm

nhẹ nhàng những con cò trắng.

 

quê nhà báo tin trên messenger,

mùa đông vừa qua cửa sổ

chạm mùa xuân vàng nắng

lúa được mùa,

mất giá...

giọt mồ hôi hoen trên mắt kính nhạt nhòa...

 

ta đang ở cuối đông trên cánh đồng mùa xuân lan man tuyết

tiếng quạ rơi buồn

ai cúi nhặt

hạt xuân?...

 

*

 

Ni đàn ông ngm tuyết qua khung ca

 

Gã, người đàn ông vô công rỗi nghề

Buổi trưa ngồi ngắm tuyết rơi bên cửa sổ

Trên bàn lộn xộn sách của Victor Hugo, Jean Paul Sartre, Camus và Nguyễn Du

Tờ lịch rơi ngày Valentine chữ đỏ...

 

Gã, người đàn ông vừa qua thời hào hoa phong nhã

Nụ hôn tình yêu không mượn đóa hoa hồng,

Chân phiêu bạt mòn gót giày sinh lộ

Một kiểng đôi quê cách trở bụi hồng!

 

Tuyết có trắng trong mà giá băng làm vậy?

Sao gió làm tan chảy...

Những vu vơ bay mãi không về

Cây trơ trụi, mầm xuân tê tái?

 

Gã, người đàn ông nghe tuyết rớt xuống vai mình

Những móng vuốt thuở em mười chín

Cào trái tim rướm máu

Đêm tình yêu âm thanh lặng thinh!

 

Gã, người đàn ông muốn quơ tay nắm tuyết

Biết làm sao nắm chặt trong chiều

Nghe mình liêu xiêu

Với tuyết?

 

Ừ cứ ngắm muôn ánh hào quang rạn vỡ

Tuyết mềm thế da thịt em

Một vòi sen tóe lạnh

Sợi tóc nào rơi bạc lúc yêu em?

 

Gã, người đàn ông ngồi... ngó tuyết

Quay vào viết câu thơ

Bắt gặp Nguyễn Du ngồi khóc

Trước ly rượu đầy của Vitor Hugo!

 

– Trần Hoàng Vy

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hôm thứ Ba vừa rồi, vợ chồng tôi đến ga NTG đón hai mẹ con người bạn vào chơi trên chuyến tàu Bắc-Nam SE7 dự kiến sẽ đến ga lúc 9h15 AM, Chúng tôi ngồi ở phòng đợi cùng với những hành khách đón tàu xuôi các ga phía Nam...
Tôi đạp xe về nhà với cõi lòng lâng lâng. Chẳng biết từ lúc nào tôi đã thương mến thầm anh Phượng hàng xóm, anh hơn tôi chừng 7, 8 tuổi, hát hay đàn giỏi, thỉnh thoảng buổi tối anh ngồi trước cửa nhà đàn hát, tiếng hát ngọt ngào của anh đã rót vào trái tim 16 tuổi trăng tròn của tôi những tình cảm bâng khuâng. Anh đi lính, xóm vắng anh, vắng cả những đêm khuya tiếng hát tiếng đàn...
Ở vùng quê người ta vẫn dùng một vài thứ lá như lá vối, lá "ngấy" (không phải lá ngái), lá bò bò, dây lá nhãn lồng (có nơi gọi lá mắm nêm) kiếm từ rừng rẫy về xắt ra, phơi khô trữ từng bao để nấu uống dần thay lá chè (trà). Nước các thứ lá ấy ai cũng dùng được, cả nhà sẽ uống suốt ngày...
Tuổi học trò là tuổi mang nhiều kỷ niệm khôn nguôi. Chúng ta nghĩ về thuở xa xưa đó như nghĩ về sân đá banh, suối Đốc Học, suối Mu-ri (Maury), thác Nhà Đèn, hồ Piscine, hồ Trung Tâm hay cột đèn ba ngọn, kể cả con chim, con dế, một thứ keo dính chặt trong trí nhớ học trò...
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Hàn Chung, Vĩnh Ngộ...
Trực thăng vừa đáp, cánh quạt thổi cát bụi tung mịt trời, cỏ tranh bên dưới ngã rạp, thân dập dềnh như sóng. Thăng nhảy xuống trước tiên, đảo mắt quan sát chung quanh rồi quay người lại giơ tay cho Chinh bám lấy để bước xuống. Cũng chiếc máy truyền tin cũ đeo sau lưng, nhưng hôm nay có vẻ nặng hơn vì gương mặt Chinh đanh lại chứ không nhìn Thăng cười và khẽ gật đầu như những lần đổ bộ trực thăng trước. Chinh mang máy cho Thăng đã ba năm, đeo hạ sĩ gần một năm. Thầy trò đã kề cận, cùng vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, chưa bao giờ Chinh biểu lộ sợ hãi kể cả những lúc nguy khốn nhất, bị địch vây hãm phải mở đường máu để triệt thoái...
Chiều hôm ấy, một buổi chiều cuối mùa Hè năm 1956, trước cổng trường Võ Tánh Nha Trang, Trọng nhìn theo mái tóc dài thả sau hai bờ vai và tà áo dài trắng, và gọi lớn tên nàng nhưng Thu Nguyệt vẫn lặng lẽ tiếp tục đạp xe đạp, không đáp lại lời kêu gọi của Trọng, ngay cả ngoái đầu nhìn lại nhau lần cuối...
Sau khi đưa được gia quyến sang Tàu, Trần Ích Tắc đã được Nguyên chủ Hốt Tất Liệt cấp một dinh thự tại Ngạc Châu để ở. Nguyên chủ cũng ban cho ông nhiều bổng lộc nên gia đình ông vẫn có một cuộc sống sung túc...
Chị Bông gởi tâm sự cho chị Ngân Bình phụ trách mục “Tình Chàng Ý Thiếp” của một tuần báo. Chị than thở chuyện tình cảm hai vợ chồng già nhà chị lúc nào cũng xung khắc cãi nhau. Ông ấy lát gạch vườn sau chỗ cao chỗ thấp làm chị Bông vấp ngã mấy lần đã không biết điều xin lỗi còn mắng vợ xớn xác. Chị Bông tiết kiệm ngân quỹ gia đình, ở nhà chuyên mặc đồ thừa của con gái thì ông ấy nói quần áo ngắn cũn cỡn, váy màu mè xanh đỏ như bà đồng bóng...
Hình như có cái gì đó cần phải suy nghĩ cho trọn vẹn kỹ càng? Tôi dừng lại. Bắt gặp ánh mắt của tôi, người đàn bà tấp xe vào lề, mời mua vé số. Tôi lục tìm tất cả những đồng bạc lẻ. Xác suất rất nhỏ cho hạnh phúc rất lớn, thậm chí có thể đổi đời. Xác suất rất lớn cho nỗi thất vọng rất nhỏ – nhỏ đến độ thường bị lãng quên đâu đó ở ngăn ngoài chiếc ví, trong túi áo quần…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.