Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 1055

16/06/201900:00:00(Xem: 1730)
Giới thiệu: Đây là bài dự thi của Esther Thụy Vy Huỳnh,

Em đã học xong chương trình tiếng Việt, hiện là phụ giáo cho Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng.

Bai viet Esther Thuy Vy Huynh

Em Là Học Sinh Mỹ Gốc Việt

Em là một người học sinh Mỹ gốc Việt. Em đã sinh ra và lớn lên ở tại hải ngoại và chưa bao giờ được về thăm quê hương. Trong 17 năm qua, em cũng từng đi học tiếng Việt mỗi cuối tuần. Khi em còn nhỏ, em không hiểu vì sao em nên hãnh diện về nguồn gốc của em trong khi em là công dân Mỹ. Trong sự suy nghĩ của em, em là người Mỹ vậy tại sao em phải học tiếng Việt? Nếu nói về những ngôn ngữ được dùng nhiều nhất trong thế giới, thì học tiếng Việt không có thực tế lắm. Những cộng đồng người Việt ở hải ngoại là tương đối nhỏ nếu so sánh với những cộng đồng khác. Vì vậy có nhiều học sinh người Mỹ gốc Việt không ham học tiếng Việt. Vậy thì lý do gì mà em thay đổi sự suy nghĩ của em?

Là một người Mỹ gốc Việt từ một gia đình tị nạn của chiến tranh Việt Nam, cuộc chiến dường như là một câu chuyện xa xưa đối với em. Em không có thể hiểu tại sao ba má em nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học của em tại một trường học Việt ngữ cho hơn 10 năm. Em thường than phiền rằng đi học tiếng Việt chỉ thêm vào bài tập về nhà của em và cố gắng hết sức để tìm đủ mọi lý do để bỏ học lớp tiếng Việt. Em nghĩ rằng nếu em đi chúc Tết mỗi năm, nếu em nói tiếng Việt ở nhà, nếu em ăn đồ ăn Việt Nam mỗi ngày, là nhiêu đó là đủ rồi. Em nghĩ rằng chuyện học viết và đọc tiếng Việt không có cần thiết.

Nhưng tất cả quan niệm sai lầm này đã được chứng minh là sai khi  mà em đọc một bài văn trên mạng tựa là “ Of Shame and Pride: Confronting My Vietnamese Identity” của Olivia Hoàng. Trong bài viết này, Hoàng phản ảnh về chuyến đi của cô đến Việt Nam và bày tỏ ý tưởng rằng chúng ta có thể giống như người nước ngoài trong cách chúng ta nói chuyện, cách chúng ta viết, ngay cả cách chúng ta sống; chúng ta có thể làm tất cả mọi thứ để hòa nhập với người nước ngoài xung quanh, nhưng “ thế giới bên ngoài sẽ luôn xem (chúng ta) là người châu Á... từ cái nhìn đầu tiên”. Những quan sát này khiến em nhận ra rằng em học tiếng Việt không phải vì em có mục đích để kiếm thêm tiền nếu em biết sử dụng hai ngôn ngữ hoặc vì em có thể sử dụng nó để giao tiếp với gia đình mà vì nó là một phần bản sắc của em.

Sau khi đọc bài viết này, cuối cùng em mới hiểu câu nói “Tiếng Việt còn, người Việt còn” và từ ngày đó, em sẵn sàng tìm hiểu thêm về tiếng Việt, văn hóa, lịch sử, truyền thống vân vân... Em tự hào em là một người Mỹ gốc Việt và khi hiểu được điều này, lòng em hát theo bài hát “Hello Vietnam” của ca sĩ Phạm Quỳnh Anh: “Mong ước đến ngày trở về. Lòng tôi yêu mến Việt Nam”.

Esther Thùy Vy Huỳnh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Con xin kính chào các thầy cô, ban giám hiệu, các phụ huynh, các vị quan khách và tất cả các học sinh trường Hồng Bàng. Con tên là Hồ Nhã Uyên Mina, con xin chào mừng tất cả mọi người đến dự lễ bế giảng và lễ tốt nghiệp năm học 2018-2019 của trường Hồng Bàng.
Là một học sinh Mỹ gốc Việt, học hành, đỗ đạt là mục đích mà chúng ta ai cũng mong muốn. Đi học có rất nhiều ích lợi cho cuộc sống của chúng ta bây giờ cũng như sau này.
Lời mở đầu: Con tên là Nguyễn Khoa Alan. Con là học sinh lớp 5A của trường Việt Ngữ Hồng Bàng. Nhân dịp lễ Mother’s Day, con muốn viết về bà ngoại của con.
Từ lúc em còn nhỏ, em đã rất muốn học tiếng Việt. Ở nhà em nói chuyện bằng tiếng Việt với cha mẹ. Khi em còn bé, mẹ em đã mua sách tiếng Việt cho em và em trai học vì em luôn muốn được đọc và viết tiếng Việt.
Sau một tuần làm việc và học hành, chỉ có hai ngày cả nhà em được nghỉ ngơi. Mỗi sáng thứ Bảy em đi bơi, ba mẹ đi tập thể dục. Sau đó tất cả mọi người trở về nhà rồi chuẩn bị đi ăn, đến 2 giờ em có một tiếng để đi học đàn ghi ta. Học xong, cả nhà đi dạo phố, mua sắm. Những ngày nóng nực thì đi biển, có khi gia đình đi thăm họ hàng ở xa.
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Mẹ của em năm nay đã ngoài 50 tuổi rồi. Hằng ngày mẹ vẫn đi làm kiếm tiền để nuôi gia đình và các anh em ăn học. Với ba, mẹ là một người vợ đảm đang cùng gánh vác với ba trong những việc khó nhọc. Còn với các em, mẹ là một người mẹ dịu hiền luôn giúp đỡ và yêu thương con cái.
Bài Dự Thi Của Em Aspen Vân, trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng, gồm có bài tập làm ở nhà và bài viết về câu tục ngữ: “Lá Lành Đùm Lá Rách”.
Chủ nhật vừa rồi là ngày sinh nhật của bà ngoại em. Năm nay bà đúng 70 tuổi, bà vẫn còn khỏe mạnh và còn lái xe được.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 50732)
Rất nhiều khách trở lại tiệm làm móng tay, than phiền vì móng bị tróc, hở , thường gọi là lift.
(Xem: 44429)
Đây là kinh nghiệm đi thi của một thí sinh thi đậu về kể lại. Xin chia xẻ với quí bạn.
(Xem: 38861)
Hội đồng Thẩm mỹ (HĐTM) sẽ gởi thơ báo trong thời gian hai tháng rưỡi
(Xem: 34690)
Chào quí anh chị trang Thẩm mỹ, Cho em hỏi là vợ em có bằng thẩm mỹ ở tiểu bang Florida, chuyển qua Michigan. Ở trên nầy họ bắt phải thi lại