Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 1055

16/06/201900:00:00(Xem: 1577)
Giới thiệu: Đây là bài dự thi của Esther Thụy Vy Huỳnh,

Em đã học xong chương trình tiếng Việt, hiện là phụ giáo cho Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng.

Bai viet Esther Thuy Vy Huynh

Em Là Học Sinh Mỹ Gốc Việt

Em là một người học sinh Mỹ gốc Việt. Em đã sinh ra và lớn lên ở tại hải ngoại và chưa bao giờ được về thăm quê hương. Trong 17 năm qua, em cũng từng đi học tiếng Việt mỗi cuối tuần. Khi em còn nhỏ, em không hiểu vì sao em nên hãnh diện về nguồn gốc của em trong khi em là công dân Mỹ. Trong sự suy nghĩ của em, em là người Mỹ vậy tại sao em phải học tiếng Việt? Nếu nói về những ngôn ngữ được dùng nhiều nhất trong thế giới, thì học tiếng Việt không có thực tế lắm. Những cộng đồng người Việt ở hải ngoại là tương đối nhỏ nếu so sánh với những cộng đồng khác. Vì vậy có nhiều học sinh người Mỹ gốc Việt không ham học tiếng Việt. Vậy thì lý do gì mà em thay đổi sự suy nghĩ của em?

Là một người Mỹ gốc Việt từ một gia đình tị nạn của chiến tranh Việt Nam, cuộc chiến dường như là một câu chuyện xa xưa đối với em. Em không có thể hiểu tại sao ba má em nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học của em tại một trường học Việt ngữ cho hơn 10 năm. Em thường than phiền rằng đi học tiếng Việt chỉ thêm vào bài tập về nhà của em và cố gắng hết sức để tìm đủ mọi lý do để bỏ học lớp tiếng Việt. Em nghĩ rằng nếu em đi chúc Tết mỗi năm, nếu em nói tiếng Việt ở nhà, nếu em ăn đồ ăn Việt Nam mỗi ngày, là nhiêu đó là đủ rồi. Em nghĩ rằng chuyện học viết và đọc tiếng Việt không có cần thiết.

Nhưng tất cả quan niệm sai lầm này đã được chứng minh là sai khi  mà em đọc một bài văn trên mạng tựa là “ Of Shame and Pride: Confronting My Vietnamese Identity” của Olivia Hoàng. Trong bài viết này, Hoàng phản ảnh về chuyến đi của cô đến Việt Nam và bày tỏ ý tưởng rằng chúng ta có thể giống như người nước ngoài trong cách chúng ta nói chuyện, cách chúng ta viết, ngay cả cách chúng ta sống; chúng ta có thể làm tất cả mọi thứ để hòa nhập với người nước ngoài xung quanh, nhưng “ thế giới bên ngoài sẽ luôn xem (chúng ta) là người châu Á... từ cái nhìn đầu tiên”. Những quan sát này khiến em nhận ra rằng em học tiếng Việt không phải vì em có mục đích để kiếm thêm tiền nếu em biết sử dụng hai ngôn ngữ hoặc vì em có thể sử dụng nó để giao tiếp với gia đình mà vì nó là một phần bản sắc của em.

Sau khi đọc bài viết này, cuối cùng em mới hiểu câu nói “Tiếng Việt còn, người Việt còn” và từ ngày đó, em sẵn sàng tìm hiểu thêm về tiếng Việt, văn hóa, lịch sử, truyền thống vân vân... Em tự hào em là một người Mỹ gốc Việt và khi hiểu được điều này, lòng em hát theo bài hát “Hello Vietnam” của ca sĩ Phạm Quỳnh Anh: “Mong ước đến ngày trở về. Lòng tôi yêu mến Việt Nam”.

Esther Thùy Vy Huỳnh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bài của Tạ Phương Kathy, lớp 4 A, trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, do cô Nguyễn thị Đoan Trang phụ trách)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 1067
Giải Thưởng “BÉ VIẾT VĂN VIỆT”
Năm học ở trường Việt Ngữ sắp kết thúc.
Tập Làm Câu Với các chữ: khúc gỗ, lực sĩ, đau nhức, thức dậy, sức khỏe, oi bức, tin tức, chim cút, nút áo, ngập lụt, ngón tay út, bút mực, ba đút bé ăn, cá nục, tập thể dục, múc kem.
Với đề tài thầy cô đưa ra: Lớn lên em sẽ chọn nghề gì? Lần trước đã có bạn chọn nghề bác sĩ, luật sư, và hôm nay mục “Bé Viết Văn Việt” sẽ đăng những nghề nghiệp mà các bạn khác chọn.
Hằng năm, cứ vào tháng tư âm lịch, phật tử khắp nơi nô nức chào đón ngày Đức Phật Đản Sanh. Lễ Phật Khánh Đản là một mùa lễ rất vui, nhất là ở các chùa. Vào tháng tư âm lịch vừa qua, mỗi cuối tuần em được cùng bố mẹ đi lễ các chùa dâng hương cúng Phật.
Em Được Làm Phụ Giáo Em tên là Catlin Trần, học sinh của Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng từ lớp mẫu giáo đến hết lớp 7. Năm nay em trở lại làm phụ giáo cho lớp 2 của Trung Tâm.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 1108)
Một chương trình ca nhạc đánh dấu 30 năm ngày thành lập ban hợp xướng vốn được xem là nổi bật nhất của cộng đồng người Việt hải ngoại, với những khúc nhạc bất hủ của bảy, tám mươi năm tân nhạc VN, trình diễn bởi những ca sĩ tên tuổi hiện thời, cùng hàng trăm nhạc sĩ, ca viên, dưới tài điều khiển của những nhạc trưởng đầy khả năng và giàu kinh nghiệm, hiển nhiên phải là một chương trình đặc sắc, để lại dư âm trong lòng người nghe một thời gian thật dài, nếu không muốn nói là mãi mãi…
(Xem: 1806)
Một viên chức tại một thành phố vùng Vịnh San Francisco Bay Area đưa ra độc chiêu để xóa sổ nạn vô gia cư: một tàu du thuyền khổng lồ có thể chứa tới 1,000 người vô gia cư, trong thời kỳ này giữa lúc chi phí đời sống tăng vọt đắt đỏ và nhà cửa không có đủ.
(Xem: 1611)
WASHINGTON (VB) -- Sở Hàng Không Liên Bang (FAA) nói rằng ngành hàng không rất là may mắn vì suýt nữa là có thể rớt thêm 15 chuyến bay trên phi cơ Boeing 737 MAX.
(Xem: 1277)
Nhà văn Nhã Ca vừa bước vào tuổi 80, cái tuổi mà hầu hết từ lâu đã đi tìm thú vui an nhàn cho những ngày còn lại đời người. Nhưng với nhà văn thì bà vẫn tiếp tục sinh hoạt với văn chương, báo chí, như những gì bà đã từng làm suốt hơn 60 năm qua từ trong nước ra đến hải ngoại. Bà là tác giả nhiều bộ tiểu thuyết giá trị, có bộ được dịch sang Anh ngữ, như cuốn Giải Khăn Sô Cho Huế
(Xem: 1146)
Năm 1890, sau một chiến dịch ở Wounded Knee, 20 chiến binh Hoa Kỳ được tặng thưởng Huy Chương Danh Dự (Medal of Honor) vì đã “can đảm” thảm sát hàng trăm người bản xứ (chúng ta thường gọi là dân da đỏ) hầu hết là không vũ khí trong tay, và đa số là phụ nữ và trẻ em.