Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tâm Tình Thầy Trò Lớp Học Mới

28/09/201900:00:00(Xem: 456)

9.29.19TN. TAM TINH THAY TRO
Năm nay, tôi không dạy lớp cũ mà cũng được lên lớp theo các em. Có nghĩa là lớp mới mà học sinh của tôi vẫn là các em cũ.

Ngày tựu trường, lúc tôi bước chân vào lớp dạy, các em đã reo hò mừng rỡ chào đón cô giáo. Tôi nhìn từng khuôn mặt thân quen, vẫn những ánh mắt đó, những nụ cười đó, những lời chào hỏi dễ thương đó:

“Cô ơi, mừng quá, lại được học với cô!”

“Chào cô, gặp lại cô, vui ơi là vui?”

“ Cô ơi, mình phải ăn mừng. Tuần tới ha cô. Chúng em đem bánh đến, còn cô, hi hi, cô nấu chè là ngon nhất”.

“Mà phải thêm nhiều đường mới ngọt, em thích ăn ngọt”.

Tôi nghiêm mặt:

“Tại sao lại đòi ăn. Mình đến đây để học mà!”

Em Ngân, trưởng lớp năm cũ, nay lại được bầu làm trưởng lớp, đứng lên:

“Dạ, mình vừa học vừa chơi. Cô hay nói vậy mà! Mình mừng là thầy trò lại được chung lớp. Năm nay nếu học với cô giáo mới, chúng em lại nhớ cô.”

“Thiệt không đó”

“Dạ thiệt. Thiệt.”

Tất cả các em đều nói cùng một lúc, lao xao. Tôi thật cảm động nhưng cố không để lộ vẻ trên mặt.

“Đủ rồi! Bây giờ học. Mở sách ra, trang...”

“Dạ, vậy tuần sau, ha cô, cô...”

“Chuyện của tuần sau để tuần sau. Bắt đầu giờ học nè.”

Tiếng dạ của các em rất ngoan. Tôi nhớ lại một năm học cũ đã qua, các em rất cố gắng học tiếng Việt. Tôi bắt đầu bằng bài viết chính tả. Tôi đọc lớn và các em chép theo. Nhìn xuống lớp, thấy vắng bóng một vài học sinh cũ, cũng có thể có em ở lại lớp, cũng có thể các em theo gia đình đến một tiểu bang khác, nhưng tôi khó quên hình ảnh các em, nhất là các em mới bắt đầu học tiếng Việt. Tôi thầm mong, dù các em có đổi chỗ ở, có chuyển trường, các em vẫn đến lớp tiếng Việt để học tiếp.

Còn các em của tôi hôm nay, nhìn xem, các em đang say mê viết từng chữ tiếng Việt lên trang giấy, tiếng của cội nguồn, của mẹ, vẫn trong giòng máu đỏ của các em.

Huyền Trúc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chị Bảo Ngọc thân mến, Ở trường, từ lớp một lên tới lớp 5, em có hai người bạn rất thân. Chúng em cùng học, cùng lên lớp và chơi với nhau thật lâu ngày. Wendy là người da trắng, còn Meralyn là người da đen.
Lần đầu tiên em biết một loại chim rất đẹp, tên nó là chim công.
Tóm tắt: Ngày xưa trong gia đình nọ có bảy chị em. Sáu cô chị lớn thì sắc sảo, khôn lanh, chỉ có cô Út hiền lành, thật thà, thường bị bỏ quên nên cô có tên là Lãng Quên.
Thiếu nhi Việt Nam đi học...!
Chào bà chẻ Útt! Mùa xuân đã tới Sydney của con rồi. Ban ngày nắng rực rỡ nhưng về đêm hãy còn hơi lạnh một chút.
Các bạn thân mến, Tết Trung Thu không chỉ dành cho thiếu nhi chúng mình thôi đâu các bạn, mà là của tất cả mọi tầng lớp thiếu nhi và cả người lớn!
Vừa Tết Trung Thu xong, cô giáo ra bài là kể lại ngày Tết Nhi Đồng của em. Thưa cô, đây là bài của em.
Tóm tắt: Ngày xưa có một nhà nọ sanh bảy người con gái. Sáu cô chị lớn xinh đẹp, khôn ngoan, còn cô Út hiền lành, thường bị bỏ quên nên mọi người gọi cô là Lãng Quên
Các bạn thân mến, Trung Thu năm nay vui quá phải không các bạn. Mỗi tháng đều có một ngày Rằm, trăng tròn vo nhưng tại sao người xưa lại chọn ngày Rằm tháng 8 mới là Tết Trung Thu?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.