Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vui Buồn Thẩm Mỹ: Cho Có Tình Hàng Xóm

09/11/201900:00:00(Xem: 334)

Hôm nay con dâu bà Ba bán “Garage sale”.

Hôm qua trời mưa tầm tã cả ngày, hôm nay nắng lên sáng ngời. Tin tức cho biết ngày mai sẽ lại đổ mưa từ sáng tới tối. Thời tiết ở Cali thiệt là ngộ, làm bà nhớ hồi nhỏ cùng đám bạn tắm mưa” hàng xóm hay rống lên ca: “Mùa nầy đi đâu cũng nhớ mang theo cây dù, dầu cho mưa nắng nhớ mang theo cây dù”.…”

Vụ bán buôn này, cứ cách vài tháng vợ chồng nó với vợ chồng thằng bạn thân hợp nhau cho đỡ tay đỡ chân. Mỗi lần như vậy vợ chồng tụi nó vui lắm vì tống bớt một mớ đồ, trống bớt nhà cửa và có chút đỉnh tiền để ra tiệm rinh về món khác!

Thử hỏi, làm sao mà không bán đắt cho được, những thứ gì của tụi nó mua toàn là đồ xịn, mua cả trăm chừng bán thì giỏi lắm vài đồng. Trời trời, thấy bán như đồ bỏ mà bà tiếc của xót ruột, trời trời, vậy mà tụi nó mừng hỉ hả! Trời còn tối hù, nằm trong giường bà Ba đã nghe văng vẳng tiếng nói chuyện ríu rít. Chợt tỉnh, bà lồm cồm ngồi dậy vén màn cửa nhìn ra sân trước thì thấy lố nhố người. À, đã có khách tới coi đồ sale.

Mấy lần trước thấy chuyện bán buôn này vui quá chừng, kỳ này bà Ba cũng hợp tác làm ăn với con dâu. Cả tuần lễ đi làm về, cơm nước xong xuôi bà bắt đầu tảo thanh những thùng những hộp những tủ, những đồ đạc cả chục năm bà không mó tới chứa trong nhà để xe. Gọi là nhà để xe nhưng xe đâu được để trong nhà mà dầm mưa giải nắng ngoài sân vì trong nhà đầy đồ chồng chồng lên tới nóc. Trời đất ơi, đâu mà lòi ra dữ thần đồ vầy nè, bà mua sắm điên khùng gì hay sao, có thua gì con dâu đâu nà, nhìn choáng váng phát ngán.

Quần áo, giày dép, mấy đôi giày cao gót bằng da, bây giờ mang có mà té chỏng gọng, có đôi bà nhớ chưa từng mang đi đâu, thấy đẹp thì mua, mua về để đó, hoặc quà tặng hay quà trao đổi vào dịp lễ Giáng Sinh, để dành kỷ niệm, có quần có áo còn nguyên cái hiệu đính chưa tháo ra. Bộ trang điểm còn nguyên trong hộp, đồ xài, đồ chưng, hầm bà lằng, chén dĩa nồi niu ôi thôi thấy mà chóng mặt. Sao bà cũng phí tiền dữ vậy ta, vậy mà cứ than phiền con dâu.

Kỳ này, bà hỏi, thì nghe nó sốt sắng lanh lợi truyền nghề:

-Má cứ soạn đồ ra để sẵn, sáng năm giờ tụi con đem ra bày ngoài sân. Món gì muốn bán cũng có thể có người mua mà Má. Thường thường những người chuyên lùng đồ “Garage sale” để mua đi bán lại chợ trời nên họ rảo sớm lắm, phải bày hàng ra cho xong trước sáu giờ sáng đó má.

Nhìn ra sân cảnh nhộn nhịp, bà thấy có người mẹ dắt đứa con, thằng bé thấy đống đồ chơi là ngồi thụp xuống đưa tay ra cầm ngay món nó thích rồi hí hoáy tìm cách chơi. Cảnh này làm bà chợt nhớ kỷ niệm xưa. Hồi mười mấy năm trước, khi con út mới mấy tuổi, lần đầu tiên bà mở bán như vầy. Đó là do nơi khúc đường bà ở họ cùng tổ chức ngày buôn bán có giấy phép của sở thành phố nên cũng bắt chước họ vừa bán vừa nhìn ông đi qua bà đi lại chơi luôn cho có tình hàng xóm đoàn kết. Buôn có bạn bán có phường mà. Cả buổi sáng cũng bán lai rai được vài món, con út bà thức dậy chạy ra cầm cái bánh nướng vừa ăn vừa nhõng nhẽo với mẹ. Khi có một thằng bé kia vừa cầm một món đồ chơi trong đống đồ chơi của con bà, thằng con òa ra khóc, đòi lại. Người mẹ thấy con bà khóc quá, cô ta liền giựt món đồ chơi trên tay con mình, đưa trả lại con bà. Thế là thằng bé con cô ta òa ra khóc. Vậy là cả hai đứa bé cùng khóc rùm trời. Đứa thì sắp mất món đồ chơi mà nó bỏ bù lăn bù lốc nên bà mới gom lại đem ra bán, ai mà dè nó nhìn được, chắc là món đồ nó ưa thích nên mới khóc dữ thần! Thằng bé kia khóc vì không mua được món đồ chơi nó chíp” trong bụng. Mọi người đang lựa đồ ai cũng ngừng lại, cười cười, nhìn hai đứa trẻ đang sướt mướt, mỗi người góp một câu, ra điều chuyện này thường xảy ra. Ông chồng bà thấy cậu quí tử nước mắt lả chả, nóng ruột, liền biểu bà thôi thôi dẹp dẹp hổng buôn bán gì hết.

Từ đó về sau, năm nào bà cũng soạn đồ đạc dư không xài nữa đem cho goodwill, trước làm nghĩa sau để trừ vô thuế lợi tức khai hằng năm. Trước khi vô thùng vô bao bà luôn luôn kêu hết mấy đứa con cho nó soạn lại coi có món nào quí báu của tụi nó không. Nhớ hồi mới qua Mỹ, nhà mấy chị em bà mê tiệm bách hóa KMart. Mê cái bóng đèn màu xanh quay mòng mòng. Mỗi lần vô tiệm, bà và lũ em cứ dáo dác tìm cây đèn xanh ở hướng nào vì quầy hàng nào bán hạ giá là máy phóng thanh rao ầm lên, rồi nhân viên bật bóng đèn xanh lên là thấy khách hàng chạy tới, tranh nhau mà lựa vì thường thường những món hàng ấy rất là rẽ và đèn xanh chỉ bật lên có vài phút thôi, khi đèn tắt thì hết hạ giá.

Thế nhưng, mê sắm đồ rẽ, có khi mua rồi đem về để đó, có đụng tới đâu. Quần áo thì hàng vải quá tốt, đường may kỹ lưỡng, bận hoài không thấy cũ, không sờn cổ, không rách vai. Đó là thời ấy chưa có hàng Trung Cộng tràn ngập như bây giờ, mọi thứ đều mang nhãn hiệu made in USA. Bởi, ai cũng nói đồ Mỹ vừa bền vừa chắc. Về sau, bà mới mua hàng nhập từ mấy nước Ấn Độ hay Nam phi giá cả có hơi nới hơn. Khoảng mười mấy năm trước bắt đầu có hàng made in VietNam. Mà ngộ, món gì nhìn thấy hạp nhãn, xinh xắn tỉ mỉ dễ thương, quần áo thì vừa vặn từ chiều ngang lẫn chiều dài, lật nhãn hiệu ra thì thấy “Made in VietNam”. Cỡ trưa trưa, chị và ba người em của bà đem thức ăn tụ lại cùng vài bịch đồ đạc thảy ra bán luôn. Nhưng, trước khi bán thì mấy chị em xổ tung ra rồi mạnh ai nấy lựa, thích cái nào giữ lại cái đó. Ha! Thêm một mớ đồ! Chứa!

Chiều chiều khi vắng khách rồi, xúm lại dọn dẹp, khám phá ra, con dâu bị mất cái điện thoại IPod, bạn nó, cởi đôi giày đang mang ra mang đôi dép cho gọn, bị mất tiêu đôi giày. Cái điện thoại có chữ I đầu, bộn bạc, còn đôì giày cởỉ ra để đó, chắc có người hỏi mua, đứa khác bán mất, hỏng chừng tặng thêm nữa, cái gì để ở dưới đất là bán tuốt, ga-ra sale mà. Còn mấy chị em bà Ba thì lựa được vài món, chắc là cũng rinh về để đó nhìn! Cũ người mới ta mờ. Khi xúm lại đếm tiền, những món của bà Ba bán được: máy giặt máy xấy, hai tủ đựng quần áo, cái hàng rào, máy bơm nước hồ bơi, vật dụng của computer, hai phần ba quần áo cũ giày dép và linh tinh, tổng cộng tiền thu là trăm sáu mươi hai đô. Con dâu và bạn nó thì không biết bán được bao nhiêu. Điều đáng buồn cười, bạn con dâu có cái tivi để trên cái tủ, người mua chỉ muốn mua cái tủ, nằn nì qua lại, nài nỉ mua dùm luôn cái tivi 32 inchs chỉ 5 đô la thôi mà ai cũng lắc đầu, chỉ muốn cái tủ, không thèm cái tivi màu. Bà Ba nói thôi thì tụi bây khiêng lên để trong xe của bà để mai đi làm rinh vô cho văn phòng. Nhỏ bạn con dâu mừng quá vì nó khỏi phải khiêng trở về nhà.

Một ngày phải nói là vui kể gì!.

 

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Một thoáng Paris trong đôi mắt mùa thu. Quyến rũ mà không hở hang, sang trọng với bóp cầm tay, lịch sự qua chiếc khăn choàng cổ mong manh, áo khoác nhẹ nhàng và đôi giày cao gót hay giày ống cao cổ vẫn mang vẻ thanh thoát rất Paris.
Trong tuần vừa qua, có bản tin tai nạn thương tâm, tiệm Nails ở Pico Rivera bị hỏa hoạn do sự bất cẩn khi dùng hóa chất. Một nhân viên không chạy ra kịp đã bị chết cháy và 2 người bị thương.
Tiền thưởng không phải là quà tặng. Nếu một khách hàng đã được cung cấp một dịch vụ và họ đã trả nhiều hơn số tiền chính thức, thì số tiền dư đó là tiền thưởng.
Sợi tóc có đời sống từ 2 tới 6 năm, sau đó tóc sẽ rụng và ngay gốc tóc sẽ mọc ra sợi tóc mới thay thế.
Chủ nhân có vi phạm luật lao động không, khi từ chối việc làm vì người xin việc có xâm trên thân thể?
Trong tiệm. Hôm nay đắc khách dữ, thấy ham, đúng kiểu mình thích. Mấy ngày như vầy đúng là những ngày làm việc lý tưởng vì khách không ào vô một lượt, không đủ thợ làm, để khách ngồi đợi sốt ruột, thợ cũng nóng vội theo, có khi bị khách hối, thợ làm ẩu, mất uy tín!.
Vài kiểu cột khăn quàng mùa thu, đẹp, dễ làm, chỉ cần dùng sợi dây thun, hay chiếc vòng tay có thể tự sáng tạo ra rất nhiều kiểu tạo bông hoa, hay thắt thành chiếc nơ duyên dáng quanh cổ, vừa bền chắc vừa ấm áp đẹp mắt.
Phái nam nhiều người bây giờ cũng thích làm đẹp da như nữ phái. Nhũng sản phẩm dành cho phái nam cũng đơn giản hơn.
Đóng thuế lợi tức Liên lạc với IRS, luật sư cố vấn pháp lý, hoặc một kế toán thuế để biết thêm tin chi tiết về việc đóng thuế. Tóm tắt dưới đây là một hướng dẫn; không bao gồm tất cả.
Em nghe nói để chanh với muối ngay cửa trừ tà ma, có thật không chị? Và cách làm ra sao ? Em hỏi ngoài đề tài thẩm mỹ, xin chị đừng cười nha.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 876)
Một chương trình ca nhạc đánh dấu 30 năm ngày thành lập ban hợp xướng vốn được xem là nổi bật nhất của cộng đồng người Việt hải ngoại, với những khúc nhạc bất hủ của bảy, tám mươi năm tân nhạc VN, trình diễn bởi những ca sĩ tên tuổi hiện thời, cùng hàng trăm nhạc sĩ, ca viên, dưới tài điều khiển của những nhạc trưởng đầy khả năng và giàu kinh nghiệm, hiển nhiên phải là một chương trình đặc sắc, để lại dư âm trong lòng người nghe một thời gian thật dài, nếu không muốn nói là mãi mãi…
(Xem: 1697)
Một viên chức tại một thành phố vùng Vịnh San Francisco Bay Area đưa ra độc chiêu để xóa sổ nạn vô gia cư: một tàu du thuyền khổng lồ có thể chứa tới 1,000 người vô gia cư, trong thời kỳ này giữa lúc chi phí đời sống tăng vọt đắt đỏ và nhà cửa không có đủ.
(Xem: 1484)
WASHINGTON (VB) -- Sở Hàng Không Liên Bang (FAA) nói rằng ngành hàng không rất là may mắn vì suýt nữa là có thể rớt thêm 15 chuyến bay trên phi cơ Boeing 737 MAX.
(Xem: 1057)
Nhà văn Nhã Ca vừa bước vào tuổi 80, cái tuổi mà hầu hết từ lâu đã đi tìm thú vui an nhàn cho những ngày còn lại đời người. Nhưng với nhà văn thì bà vẫn tiếp tục sinh hoạt với văn chương, báo chí, như những gì bà đã từng làm suốt hơn 60 năm qua từ trong nước ra đến hải ngoại. Bà là tác giả nhiều bộ tiểu thuyết giá trị, có bộ được dịch sang Anh ngữ, như cuốn Giải Khăn Sô Cho Huế
(Xem: 889)
Năm 1890, sau một chiến dịch ở Wounded Knee, 20 chiến binh Hoa Kỳ được tặng thưởng Huy Chương Danh Dự (Medal of Honor) vì đã “can đảm” thảm sát hàng trăm người bản xứ (chúng ta thường gọi là dân da đỏ) hầu hết là không vũ khí trong tay, và đa số là phụ nữ và trẻ em.