Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ý Kiến Gia Đình: Quá Bận Để Yêu Nhau

15/06/201900:00:00(Xem: 1450)
Lần kỷ niệm ngày cưới gần đây, mình ghi trên facebook của chồng bốn câu thơ:

“Họ đã từng mơ chuyện viển vông,
Vác gàu cùng tát cạn biển Đông.
Nhưng vì cuộc sống, vì sinh kế
Cưới về toàn nói chuyện tiền nong”.

Bạn bè của cả hai bên vào cười hả họng, ha hả, ha hả. Mình nghĩ không phải họ cười vì mấy câu thơ có gì hài hước, mà cười vì thấy nó... đúng.

Xe của mình ngoài mấy kênh radio thì chỉ toàn CD hoà tấu, hoặc nhạc cổ điển. Mình không thích nghe nhạc có lời, nhất là lời Việt khi lái xe vì nó dễ làm mình phân tâm. Một lần, mình đi chung trên xe chồng, không phải lái xe, vừa ngắm phố phường, vừa nghe nhạc Việt, thấy có lý ghê. Không nhớ mình đã nói gì, nhưng mấy hôm sau trên xe mình thấy có cắm cái usb chép đầy nhạc Việt. Từ Thái Thanh, Tuấn Ngọc, Ngọc Lan,... cho đến LCTL, Nguyên Thảo, Hà Anh Tuấn,... Và nhạc có lời thiệt sự làm mình phân tâm, vừa lái xe vừa lo đổi bài khác, chuyển CD kế tiếp để nghe xem trong usb có những ai hát và những bài nào?

Có một lần đang lái xe, bỗng nhiên nghe Lệ Quyên hát bài gì mà có “yêu, yêu” trong đó. Mình không nhớ hết lời, cũng chưa tìm xem bài đó tựa gì? Chỉ nhớ hôm đó là một ngày bắt đầu mùa Xuân, hai hàng cây bên đường nảy chồi xanh biêng biếc, một cơn mưa phùn của mùa Xuân đang lất phất bay, hắt từng giọt ngắn, giọt dài vào mặt kiếng xe. Bỗng dưng làm lòng mình chùng lại, nhớ những lúc mới yêu đương, hẹn hò.

Lúc đó lòng lúc nào cũng nôn nao, chờ đợi, hồi hộp. Sáng mở mắt dậy, đọc được tin nhắn bâng quơ mỉm cười. Trưa nhận cuộc gọi thì thà thì thầm, nhỏ to tâm sự. Chờ đợi chiều tối tan sở hoặc cuối tuần hẹn hò đâu đó, gặp nhau vui mừng hớn hở, ríu ra ríu rít. Có nhiều bữa trễ hẹn, mình ngồi ôm đống hồ sơ, giấy tờ mà trong dạ cứ nôn nao.

Lâu lắm rồi, mình không còn cái cảm giác nôn nao yêu đương đó nữa. Từ khi chồng là người dưng chuyển sang thành người nhà thì cái tình cũng khác đi ít nhiều. Thêm con cái vào nữa thì lại càng khác thêm. Dù tụi mình cũng thuộc loại lãng mạn, cũng nến cũng hoa cũng bữa tối cho hai người vào những dịp đặc biệt, cũng quà cáp qua lại thú vị, bất ngờ, nhưng rõ ràng cái cảm giác hồi hộp không còn nữa. Có bữa tự nhiên nhận được tin nhắn của chồng với hình trái tim, và gương mặt có đôi mắt trái tim ❤️😍, cái ý tưởng đầu tiên xuất hiện trong đầu mình khi xem tin nhắn là “hôm nay quởn dữ”.


Bây giờ sáng mở mắt là đương nhiên thấy mặt nhau, trưa thì cả nhà mỗi người một ngã, chiều về cho tụi nhỏ ăn uống, tắm gội, dọn dẹp xong là mệt đứt hơi. Lúc nào cũng vội vội vàng vàng, sáng sáng tạm biệt nhau bằng những nụ hôn qua quít. Có khi vừa chia tay nhau ra xe lái đi rồi, mình vừa lái xe vừa nghĩ: “lúc nãy chồng mình mặc áo gì nhỉ?”, rồi lắc đầu không thể nhớ nỗi. Có khi chồng mình đi cắt tóc về mà phải hai ba ngày sau mình mới nhận ra, mặc dù bữa tối nào cũng ngồi đối diện với nhau ở bàn ăn, cũng nhìn nhau nói chuyện nọ chuyện kia, nhưng hai đứa con chia trí mình quá, khiến cho mình chỉ nhìn mà không thấy.

Hồi hai đứa con còn ẵm ngữa, chồng mình than thở: “trời ơi, đợi hai đứa lớn chút thì phải sắp xếp lại cuộc sống của mình, chứ cứ quay cuồng như vầy sao mà chịu nỗi”. Giờ hai đứa đã vững vàng, cứng cáp hơn, sắp xếp lại cuộc sống đâu chưa thấy mà đã thấy hè này phải chở đi học bơi, học đàn, học võ thì lại càng tối tăm mặt mũi hơn nữa.

Cuộc sống bận rộn, yêu đương lãng mạn không còn, lời êm ái dịu dàng cũng hiếm hoi. Người xưa hay nói: “vợ chồng tương kính như tân”, mà ông chồng mình ổng than thở: “em bớt lý thuyết đi cho anh nhờ”. Rồi thân quá hoá quen, quen quá hoá lờn. Lắm lúc ổng đứng trước mặt mình, thản nhiên thò tay vào... trong quần để... gãi đít. Có khi ngồi bên cạnh mình, ổng... địt to thiệt to, rồi lấy tay xua xua cho cái mùi bay về phía mình rồi cười ha hả, nói: “địt mà phát ra âm thanh nó... đã gì đâu, ở ngoài đường phải kiềm nén ém hơi nó không sướng bằng địt ở nhà”. Mình thẳng chân đạp ổng mấy phát vừa bực, vừa tức cười. Trời ơi là cái sự yêu đương, thơ mộng, lãng mạn của tui. Bây giờ đã quá bận để yêu mà còn bị mấy cú “lãng xẹt” như vậy nữa, thiệt là bó tay.

Mà thôi, dù sao chăng nữa thì cứ để ông chồng sống đúng, sống thật với con người của ổng. Chúng ta đã đóng quá nhiều vai, diễn quá nhiều tuồng ở cuộc đời ngoài kia rồi. Sau cánh cửa của ngôi nhà chỉ cần:

“Mình yêu nhau yêu nhau bình yên thôi
Mình nói với nhau bao điều rồi.”

Ngọc Minh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Theo văn chương vỉa hè thì “thợ lặn” là từ để ám chỉ những tay tổ nào khôn mánh quá Trời. Mỗi khi có người nào cần mượn hay nhờ vả họ làm cái gì đó là họ né liền, trốn biền biệt hoặc phịa ra đủ thứ lý do để khỏi làm…đúng theo câu “ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau”. Hình như số nầy hơi nhiều. Mà cũng ngộ, ngày xưa bên nhà, cái bếp là vùng bất khả xâm phạm, một thứ no man’s land đối với đàn ông con trai. Lỡ rũi có láng cháng xuống đó là bị mấy bà, biểu đi lên nhà trên đi, đi chổ khác chơi. Đây là chổ của đàn bà con gái, xuống đây làm gì.
Kính mời quý độc giả góp vào mục Góc Ảnh Gia Đình mọi loại ảnh gia đình hay ảnh của "chàng và nàng" như ảnh sinh hoạt gia đình, cảnh thiên nhiên, ảnh ông bà & cháu, cha, mẹ & con, ảnh bé bi, ảnh các bé dự thi, đám cưới, trăng mật, sinh nhật, họp mặt, du ngoạn, đủ loại...
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
1. Tháng Mười Hai, tháng cuối năm, gợi nhớ đến những cơn gió chiều se lạnh và mùa Noel lại về. Người ta hay bảo “Xuân về nhớ Mẹ”, còn Noel về thì nhớ ai, dạ thưa nhớ bạn (khi chưa có…người yêu).
Đây là cách tính những khoản thu chi và để dành để có được “một lối sống cân bằng” theo như kinh nghiệm sống của tác giả Eker sau khi ông đã tạo được hàng triệu đô la và đi diễn thuyết về cách tổ chức tài chánh trong cuộc sống cá nhân cũng như việc quản trị tài chánh trong các xí nghiệp lớn ở khắp nơi như sau:
Vậy là tôi đã sống ở Mỹ mười năm, kể từ mùa Thanksgiving bão tuyết 2009. Tôi vẫn không quên cô chiêu đãi viên hàng không hãng American Airlines, người Mỹ tử tế đầu tiên tôi gặp trong chuyến du lịch từ Mỹ quốc sang Anh quốc, đã để lại một hình ảnh đẹp của người Mỹ.
Nhà nghiên cứu Phật Học Nguyên Giác Phan Tấn Hải đứng bên này biên giới Nam Hàn nhìn qua bên kia Bắc Hàn. Cảm ơn Cư Sĩ Nguyên Giác đã gửi hình.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
Bánh bông lan không những được trẻ con đặc biệt yêu thích mà cả người lớn cũng rất thích.
Trên đời này và hiện nay không có gì thiếu thốn bằng Tình yêu. Người đời chèn ép nhau, dẫm đạp nhau, xô lấn không nương tay.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.