Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Viết Nhân Dịp Mother’s Day: Mẹ Là Dòng Suối Tắm Mát…

15/05/200700:00:00(Xem: 2043)

  Từ sau những cuộc thử nghiệm y khoa và bác sĩ xác nhận Thu bị ung thư máu, nàng  cảm thấy mình vừa bị  án tử hình. Thật khó có thể tưởng tuợng được một thiếu nữ trẻ, đẹp, giàu có, mới hai mươi lăm tuổi  đầu với một mái gia đình hạnh phúc.. sắp phải lìa bỏ tất cả lại cõi đời này trong vòng hai năm nữa  thôi.

Làm sao Thu có thể thích ứng với hoàn cảnh mới này được" Nàng bắt đầu đọc sách  tìm hiểu đời sống bên kia cõi chết, sau khi bỏ thân xác này lại trần gian thì hồn phách sẽ đi đâu, thế giới bên kia có giống như cõi trần gian này không, có thiên đàng, có địa ngục hay chết là hết"  Tới giờ phút sắp lìa đời này Thu mới nghỉ tới chuyện  tu thân,  học Phật  để ngày ra đi  linh hồn  được thanh thản về cõi an lành thế  giới bên kia. Qua những bài giảng ở chùa và những câu kinh, Thu bắt đầu  thấm đạo. Nàng ân hận đến rơi nước mắt sao mình không đến với đạo sớm hơn để trước đây có đời sống thanh thản  cho mình và đem hạnh phúc an vui đến cho nhiều người chung quanh. Bây giờ ân hận thì đã muộn rồi.

Dạo trước nàng cũng có nghe nói đến luật “Nhân - Quả”, gieo nhân nào gặt quả nấy, nhưng làm sao nàng có thể tưởng tượng được  một cô gái trẻ đẹp, đài cát,  con một chủ tiệm vàng nổi tiếng nhất Châu thành tỉnh Bình Dương mà phải lãnh lấy một nghiệp báo khắc nghiệt như nàng đang thọ lãnh bây giờ" 

Thu xuất thân là con nhà nghèo, cha của nàng là một  Địa Phương Quân đóng ở  một tiền đồn  xa xôi thuộc tỉnh  Phước Long.  Sau đợt tấn công Mùa Hè cha nàng bị tử thương. Lúc đó mẹ nàng có mang ba tháng.  Nàng sinh ra đời là đứa con không cha. Sau đó mẹ con về sống ở quê ngoại ở Bưng Cầu,  Bình Dương. Đời sống rất cơ cực, ngày ngày mẹ nàng chiên bánh cam bán trong xóm, kiếm sống qua ngày. 

Năm nàng được hai tuổi, mới chập chững bước đi, trong lúc mẹ đang chiên bánh  thì nàng một mình  lần mò ra bờ ao. Vừa chợt thấy con sắp rơi xuống nước, phản ứng tự nhiên mẹ nàng chạy vụt theo con, vấp bó cũi té xấp vô chảo dầu sôi, phực cháy cả người. Ở vùng quê không có phương tiện di chuyển cấp cứu nhanh, nên khi  mẹ nàng đến bệnh viện thì một cánh tay phải đã dính vào thân thể, mặt mũi phỏng nặng, biến dạng trông rất ghê sợ. Tai nạn này đã làm cho đời sống của mẹ con nàng bi đát hơn, vì không thể buôn bán  như trước nữa. Cùng lúc đó hai vợ chồng một chủ tiệm vàng lớn ở Châu Thành Bình Dương không con,  nhờ người ở vùng quê tìm xin một đứa con nuôi. Bà hàng xóm cứ khuyên mẹ nàng cho con đi để sau này nó có tương lai tươi sáng hơn.

Trước đề nghị của bà hàng xóm mẹ nàng suy nghỉ nhiều. Nếu cho con, nó  sẽ được đem ra phố chợ, được nuôi ăn học nên người, còn không cho thì chẳng những nó chịu cảnh  nghèo khổ hiện tại mà tương lai cũng rất đen tối. 

Thương con thì phải hy sinh, phải nghỉ xa hơn, nghỉ đến tương lai của con. Thế là sau một thời gian đắn đo suy nghĩ mẹ nàng bằng lòng cho con, nhưng với điều kiện là bà được theo làm “vú em” vài năm để  quen dần với cảm giác sẽ xa con.

Mẹ của Thu  tin là với thời gian vài ba năm nữa,  khi bé Thu  lớn hơn Bà sẽ có đủ can đảm rời xa con. Nhưng Bà đã nhầm,  tình mẹ thương là tình thiên thu bất tận, dù con bao nhiêu tuổi già thì trước mắt  mẹ, con vẫn là  đứa con bé nhỏ và mẹ sẽ thương con cho đến giây phút cuối cùng của đời mẹ.

Thế là sau đó mẹ con Thu dọn ra Châu Thành tỉnh Bình Dương, sống trong một căn phố lầu ba từng, từng dưới là tiệm vàng,  hai từng trên  thì để ở. Bà mẹ nuôi  suốt ngày tiếp khách, buôn bán,  ông chồng  làm thợ bạc. Trong nhà có một người giúp việc để nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Mẹ nàng là  vú em chỉ lo cho đứa bé gái thôi.

Lúc nhỏ  Thu không biết phân biệt đẹp, xấu  bề ngoài, thấy bà vú thương yêu, ôm ấp hun hít hoài thì Thu cũng mến thương bà vú nhiều lắm. Bà dạy cho Thu hát nhiều câu ca dao  về tình mẹ thương con và hằng ngày ru em vào  giấc ngủ với những bài hát về tình mẹ thật nồng nàn.   Một năm sau, có lần Bà Vú  hỏi Thu có biết mẹ  là ai không" Thu  trả lời  là Má nuôi. Bà Vú  nói không phải, mẹ  ruột của con là Vú nè. Cô bé khóc, đòi mét mẹ nó, thế là từ đó Bà Vú không dám nói  cho con biết mình là mẹ của nó nữa.

Khi Thu được sáu tuổi,  biết xấu biết đẹp, Thu xa Bà Vú dần. Lúc đó  một Hội Từ Thiện bên Hoa Kỳ  có thể  bảo lãnh  Bà Vú sang chữa bệnh tại một bệnh viện phỏng ở Boston, Massachusetts, Hoa Kỳ. Bác sĩ ở đây  có thể  tách cánh tay ra khỏi thân thể  và lấy da non ở đùi ghép lên mặt,  nhưng cũng mất vài năm,  vì phải chờ chỗ  này lành  rồi  mới tiếp tục ghép chỗ khác. Nghe phải đi Mỹ vài năm, bỏ con ở nhà một mình thì  Bà Vú  chùn bước, không muốn xa rời con. Bà có ý định vài ba  năm nữa khi cô bé lớn hơn một chút thì bà mới  yên lòng  xa con. 

Nhưng chẳng may chỉ hai năm sau Hội Từ Thiện này tan rã nên sau đó Bà Vú có đổi ý cũng không thể đi Mỹ được. Vì thương con, bà đã để mất đi một cơ hội bằng vàng  làm lại cuộc đời.

 Tới tuổi dậy thì Thu thay đổi tính tình, trở nên kiêu kỳ,  phân chia giai cấp, coi  Bà  Vú là người làm, còn nàng là chủ, ăn nói rất hổn hào trịch thượng. Nhiều lúc Bà Vú tũi thân ứa nước mắt nhưng Thu không coi sự khổ đau của người nghèo ra gì cả. Thu muốn  đổi cách xưng hô,  gọi Bà Vú là Dì Hai và Dì Hai gọi nàng là Cô Thu cho ra chủ,  tớ.  

Bà Vú mỗi sáng đi mua thức ăn,  khi thì quên bỏ tiêu, khi thì quên bỏ hành, chỉ có ba cái nhỏ nhặt đó mà Thu  nặng lời. Lớn tuổi rồi mà cứ lóc thóc chạy lên chạy xuống ba từng lầu  cả ngày cho Thu sai vặt, còn bị rầy la , Dì Hai cũng quá mệt mỏi và buồn tũi. Nhiều lần Dì muốn trở về quê,   yên  lành với liếp cải vườn rau, chăm sóc mồ mã cha mẹ ông bà, nhưng tình mẹ thương con cứ  lôi  kéo Dì ở lại  gần con.

Mỗi lần sinh nhật hay khi Thu lên lớp  thì cha mẹ nàng đãi tiệc,  khách khứa một nhà, Dì Hai mệt ngất ngư, nhưng chỉ được phép đứng nép trong màn cữa  nhìn ra. Hôm Thu đậu Tú Tài hai, nhà đãi tiệc lớn lắm. Dì Hai đứng bên trong màn cửa  lén nhìn con cắt bánh thật to trước những lời chúc tụng của bạn bè,  bà con,  lòng Dì tràn ngập niềm vui.  Đời sống của Dì Hai hai mươi năm qua  chịu đựng nhiều hy sinh và tũi nhục cũng chỉ để đổi lấy giờ phút huy hoàng này của con thôi. Nếu Thu  còn là con của Dì trong  vùng quê  thì giờ này nàng  dốt nát,  không bán bánh cam, bánh kẹp thì cũng cắt cỏ thuê cho những người  nuôi ngựa, nuôi trâu  hay cày thuê, cấy mướn duới nắng lửa, mưa dầm trên đồng cạn, dưới đồng sâu.  

Bao nhiêu năm trong đau thương buồn tũi, Dì Hai vẫn kiên nhẫn với lòng tin rằng rồi  một ngày nào đó con Dì sẽ thấu hiểu sự hy sinh vô bờ của mình mà thương bà như những đứa con khác thuơng yêu mẹ cha của họ.

Sau khi học xong Tú Tài, Thu chưa biết mình sẽ học gì thì có người  làm may mối, hai vợ chồng thương gia giàu có  ở  Saigon đến coi mắt Thu  cho con trai họ.  Hai  bên rất hài  lòng  với trai tài gái sắc và môn đăng hộ đối,  nên nhà trai muốn làm lễ hỏi ngay rồi sáu tháng sau làm lễ cưới. Cô dâu sẽ về nhà chồng ở Saigon rồi tiếp tục đi học ở Saigon. 

Thế là vài tháng sau hai bên tổ chức đám cưới cho con.  Có thể nói đám cưới Thu là đám cưới lớn nhất Châu Thành Bình Dương. Xe hơi rước dâu từ Saigon  về rất nhiều, người  nào cũng ăn mặc sang trọng, cha mẹ nàng hãnh diện với lối xóm làng giềng biết bao nhiêu. Pháo nổ rền trời. Cảm động nhất là lúc cô dâu chú rể  đứng trước bàn thờ ông bà khói hương nghi ngút , bà mẹ chồng trang trọng nói vài lời với nhà gái rồi  mở họp nữ trang, đeo vào tai cô dâu đôi bông hột xoàn thật to, rồi đeo lên cổ  cô dâu một chuỗi  kim cương thật lộng lẫy và chú rể đeo vô ngón tay cô dâu chiếc nhẫn kim cương  chiếu sáng rực.

Mấy người bà con đứng sau màn chỉ chỏ, trầm trồ  nhỏ to, khen cô dâu có  phước quá.  Rồi cô dâu chú rể quỳ lạy tạ ơn  cha mẹ hai bên trong một khung cảnh vô cùng trang nghiêm. Dì Hai đứng sau màn nhìn con, Dì sung sướng, nước mắt trào tuôn  thành  dòng. Dì cũng muốn ôm hôn con như bao nhiêu bà mẹ khác trong ngày trọng đại nhất đời con, nhưng hoàn cảnh oan nghiệt trớ trêu thay, Dì chỉ được nép bên màn cửa  nhìn ra…. Dì khóc trong lúc mọi người cười vui, chia sẻ hạnh phúc với Cô dâu.

Sau lễ rước dâu về Saigon,  Dì Hai cũng sửa soạn khăn gói trở về quê, trở lại căn nhà cũ ở Bưng Cầu, nơi mà hai mươi năm trước đây  mẹ con bà đã cháu rau đạm bạc vui sống bên nhau. Bây giờ cái giàu, cái nghèo trong xã hội đã  chia cách hai mẹ con Dì.

 Đằng nào  Dì Hai cũng phải xa con,  trong khi Thu trở về nhà thu xếp quần áo để dọn về Saigon sống với bên chồng thì  Dì  Hai đã mạnh dạn nói cho Thu biết Bà là mẹ ruột của nàng. Dì Hai đưa cho Thu xem giấy khai sinh cùng vài hình ảnh lúc nàng chưa đầy hai tuổi,  trong vòng tay thương yêu của mẹ ở quê ngoại.

Trước những bằng chứng như vậy Thu tin Dì Hai là mẹ ruột của mình,  đã vì nghèo, vì tương lai nàng mà cho con.  Thu tin, nhưng  không lộ vẽ xúc động mà chỉ lạnh lùng khuyên Dì Hai  về ở quê ngoại đi, lâu lâu Thu sẽ gởi tiền cho. Nếu cần gì thì Dì Hai viết thư cho biết chứ đừng tìm đến nhà . Nếu chồng nàng biết Dì Hai là mẹ ruột  cũng như bên chồng biết mẹ  của Thu là người ở đợ  thì sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc của Thu sau này.

Dì Hai trở về quê ngoại. Trước đây Dì đã có bệnh  gan,  nhưng nó tiềm ẩn,  khi buồn rầu, sức khỏe suy kém thì bệnh  bộc phát nhanh. Chỉ hơn ba năm sau Dì gầy ốm khác thường, bác sĩ cho biết  tới thời kỳ  chót  rồi, không thể chữa trị được nữa, chỉ còn nước  ăn uống bổ dưỡng, giữ tinh thần an vui  để kéo dài sự sống được thêm chút nào hay chút ấy thôi.

Kiếp người ai sinh ra  rồi cũng một lần chết,  Dì Hai không nuối tiếc gì cuộc  sống bất hạnh, đầy đau thương  này, Dì  chỉ có một  mơ ước là  muốn gặp lại con một lần trước khi vĩnh viễn ra đi. Mỗi lần nhớ  lời con dặn dò, Dì Hai cần tiền hay cần gì thì viết thư cho  biết chứ dừng tìm đến nhà…  Dì Hai vì tự ái , muốn dừng lại, nhưng tình mẹ thuơng con thật vô bờ vô bến,  cứ thôi thúc Dì muốn tìm đến thăm con một lần cuối. Cuối cùng Dì Hai  đã tìm đến nhà Thu, một căn nhà thật sang trọng ở Saigon.

Ngần ngừ một lúc Dì Hai bấm chuông,  đứa bé con của Thu chạy  ra xem ai, nó hốt hoảng chạy vào kêu mẹ ”Mẹ ơi! mặt quỷ! mặt quỷ!” Thu bước ra thì thấy Dì Hai , nàng cau có, hỏi;

- Dì đến đây để làm gì"

Dì Hai nhỏ nhẹ trả lời :

- Dì bịnh  nặng lắm, bác sĩ nói hết cách chữa trị, Dì sẽ theo ông bà  bất cứ lúc nào. Dì Hai muốn tới thăm Thu một lần cuối, một lần cuối …con không còn dịp gặp lại má nữa  đâu…! Nói tới đây Dì nghẹn ngào, không  nói được nữa,  nước mắt  cứ  lặng lẽ trào tuôn thành dòng trên đôi gò má nhăn nheo đầy vết xẹo.

Lúc đó chồng Thu trong nhà đi ra. Thu bối rối vội nói với chồng:

- Bà ăn xin. 

Thu thúc hối  Dì Hai:

-   Bây giờ không có tiền lẻ, bà đi đi, một chút  rồi trở lại.

Dì Hai đưa hai bàn tay ra làm  như người ăn xin. Nhưng Dì không xin tiền mà xin tình thuơng của một đứa con  với một bà mẹ bất hạnh trước khi vĩnh  viễn ra đi. Dì tự hỏi, sao đời mình  phải chịu đựng nhiều cảnh nghiệt  ngã,oan khiên như thế này" Dì lẩn thẩn bước đi,  đầu óc  quay cuồn với ý nghỉ…  con có biết ngày nay con có được nhà cao cửa rộng, được giàu sang hạnh phúc như vầy là nhờ ở sự hy sinh vô bờ  của má không" Con có con, rồi con sẽ hiểu thế  nào tình mẹ thương con…

Dì lảo đảo bước đi như người không hồn, lang thang giữa đường. Chiếc xe honda  phóng tới, tránh không kịp đã hất Dì té xấp xuống đất…cho đời thêm đớn đau.  Cơn bệnh dằn vật Dì một thời gian rồi Dì  ra đi  như lời bác sĩ đã cho biết trước.

Khi mồ Dì Hai chưa xanh cỏ thì Thu được bác sĩ của nàng cho biết nàng đang bị ung thư máu. Đạo  Phật không phải là đạo của người chết, mà phần đông người đời cho mãi đến khi gần chết  mới tìm đến đạo. Giờ này những trang kinh Phật đã giúp Thu tĩnh ngộ để hiểu rằng… vạn vật ở trên đời này là hư ão, là vô thường, đổi thay, sắc tức thị không, không tức thị sắc, có đó rồi không đó, như  hư vân, như mây trời, tụ đó rồi tan đó, mà sao mình cứ mãi lặn hụp chìm đắm mãi trong khổ đau, sân hận, si mê của cõi trần tục.

Sau khi lo xong ba giấy tờ di chúc,  việc kế tiếp Thu phải làm là đi về Bưng Cầu tìm mẹ ruột của nàng. Thu đã quá ân hận  về thái độ của mình đối với một  bà mẹ bất hạnh, đã nghèo khổ  lại thêm tàn tật, còn bị con đối xử quá  tàn tệ. Giờ này nàng mới  hiểu đựợc tấm lòng của mẹ đã hy sinh.

Từ Quốc Lộ 13 vô nhà Dì Hai phải đi bộ khá xa. Phải vất vả lắm Thu mới  tìm đuợc nhà của mẹ nàng. Tới nơi thì một bà già ở trong căn nhà đó  cho biết mẹ nàng đã mất một năm nay. Bà nói,  mẹ  nàng có gởi lại cái thư nhờ chuyển lại cho con, nhưng bà đâu có dịp nào đi Thành Phố Saigon đâu mà đưa thư lại .  Sẳn đây để  tôi đi tìm đưa cho cô.

Ngồi bên mộ mẹ Thu đọc thư, mẹ  Thu  kể  tình mẹ  thương con như trời cao biển rộng, sẳn sàng hy sinh tất cả, chỉ mong sao con mình được an vui, hạnh phúc. Mẹ nàng nhắc lại trạng huống quá đau thương khi bị con đuổi  đi,  nhưng cho dù con đối xử tệ với mẹ thế nào đi nữa mẹ cũng thương con, mẹ lúc nào cũng  tha thứ cho con. Trước mắt mẹ con luôn khờ dại.  Mẹ   thương con…  cho đến giây  phút cuối cùng của đời mẹ... Đọc đến đây những giọt nước mắt của Thu tiếp tục trào tuôn làm uớt cả cái thư,  nàng không còn đọc được nữa… chỉ nhớ  mấy câu  thơ…

“Mẹ là dòng suối tắm mát

Mẹ là dòng sông êm đềm

Mẹ là vòng tay ấm áp che chở cuộc đời con

Con có mẹ con còn tất cả

Mẹ đi rồi tất cả cùng đi

Trong huyệt  lạnh mẹ có nghe con khóc

Khóc bây giờ và mãi mãi ngàn sau…”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bộ trưởng quốc phòng Nam Han, Jeong Kyeong-doo và đồng nhiệm Trung Quốc, Ngụy Phượng Hòa đã đồng ý thiết lập thêm những đường dây nóng quân sự giữa hai nước và chuẩn bị cho chuyến công du của bộ trưởng Jeong đến Trung Quốc vào năm 2020.
Ánh nắng chiều đã tắt nhưng tôi vẫn như cảm nhận được cái nóng hừng hực qua cung cách vén ống tay áo để lau mồ hôi trán của người tưới cỏ.
Công Ty Disneyland sẽ chính thức tham dự cuộc Diễn Hành Tết tại Westminster với sự góp mặt của nhiều nhân vật trong đó có Mickey và Mini Mouse.
Thương vụ bán hàng trên mạng tại Hoa Kỳ Ngày Lễ Tạ Ơn đã tăng vọt 17$ tới 4.1 tỉ đôla, theo Salesforce cho biết. Doanh thu bán hàng mạng trên toàn cầu đã tăng còn nhanh hơn.
2 du khách của chiếc du thuyền Carnival Cruise Line đã chdết trong một xe buýt trong thời gian một tua độc lập tại Belize hôm Thứ Tư.
Thủ Tướng Iraq Adel Abdul-Mahdi cho biết hôm Thứ Sáu rằng ông sẽ từ chức theo sau nhiều tuần lễ biểu tình bạo động và lời kêu gọi ông ra đi bởi nhà lãnh đạo tôn giáo hàng đầu quốc gia của phái Hồi Giáo Shia.
2 phi đạn được Bắc Hàn phóng đi hôm Thứ Năm “được cho là bắn từ một bệ phóng phi đạn nòng siêu lớn,” theo các viên chức quân sự Nam Hàn cho biết.
Cảnh sát Anh đã bắn chết một người tấn công khủng bố hôm Thứ Sáu tại Cầu London -- một sự kiện đau lòng đã khiến ít nhất một người vô tội thiệt mạng và một số người khác bị thương xung quanh con đường trọng yếu là nơi xảy ra vụ tấn công Hồi Giáo chết người chỉ hơn hai năm trước.
Trấn Cảnh Đồng nằm bên bờ sông Liễu Hạ, xinh đẹp như cảnh thiên thai ở chốn trần gian. Khách thương hồ đến đi mua bán quanh năm. Khách du thanh tú lịch lãm cũng dập dìu trẩy hội…
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát …... Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.