Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Quân Tử Nhất Ngôn…

22/04/200000:00:00(Xem: 4828)
Nhớ hồi còn đi học, có lần thầy dạy đám học sinh về chữ Tín. Về trách nhiệm những gì mình vui miệng thốt ra. Về những lời hứa trong lúc trà dư tửu hậu, và thầy kể cho đám học trò còn tí híu câu chuyện cổ như sau: Vợ thầy Tăng Tử đi chợ. Con khóc, đòi đi theo. Mẹ bảo:
- Con ở nhà rồi mẹ về, mẹ làm thịt lợn cho con ăn.
Lúc vợ về, thầy Tăng Tử đi bắt lợn làm thịt. Vợ nói:
- Tôi nói đùa nó đấy mà!
Thầy Tăng Tử bảo:
- Nói đùa là thế nào" Đừng khinh trẻ thơ không biết gì. Cha mẹ làm gì, nó thường hay bắt chước. Nay mình nói dối nó, chẳng là mình dạy nó nói dối ư!
Tăng Tử nói xong, làm thịt lợn cho con ăn thật. Các con ơi! Cha ông mình ngày xưa có nói: Một sự bất tín vạn sự không tin. Mình chỉ thất hứa một lời thôi thì cần phải nói ngàn lời khác để biện minh cho điều mình không làm được đó. Vậy mà thiên hạ vẫn hổng tin. Vẫn cho rằng mình... cuội! Đó là chưa nói đến lòng tin cậy của người đặt vô mình lung lay dữ lắm, nên nói phải trách nhiệm với lời thì mới Sống được đó các con ơi!
Chừng lớn thêm một chút Mõ mới thấy điều thầy dạy dỗ năm xưa khó thực hành quá trời quá đất, bởi nói cái gì y boong cái đó coi mòi nuốt hổng muốn trôi. Mà nói chi cho xa chứ Mõ cũng chết lên chết xuống với bao điều đã hứa, rồi hổng hiểu Cậu Bà xúi giục thế nào để lúc mở lời thì trong lòng hăng hái khoẻ re. Chừng bắt tay dzô dziệc mới thấy ông bà ông vãi! Lúc í chợt hiểu được thà lỡ chân hơn lỡ miệng quả là chí lý, thì còn gì thân xác của nam nhi" Chẳng vậy mà thiên hạ cứ một hai: Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Quân tử nói đi nói lại là quân tử khôn. Quân tử ngậm miệng ăn tiền mới là quân tử thiệt. Mà nói hổng phải chứ cõi nhân sinh này hổng thiếu người bỏ quên chữ Tín. Vậy mà thiên hạ đón nhận bình thường chứ có gì khó chịu lắm đâu" Tỉ như người ta đi dự đám cưới. Thiệp ghi rõ rành rành là: 6.30 chiều bắt đầu đón khách đó à nghen! Rồi khai mạc chính thức đúng 7.30 tối. Chừng thiên hạ... tin lời tới sớm bèn hoan hỉ ngồi chờ cũng chẳng thấy rục rịch chi. Cũng chẳng ai hưỡn đâu mà lên lời đính chính, đến khi... bằm được món khai vị đã đợi mút mù khơi. Đã nghe trong bụng sôi lên sùng sục, thành ra không thiếu kẻ đi ăn đám cưới phải dzô vài gói mì để ngăn ngừa bệnh hoạn về sau. Để yên tâm yên trí ngồi chờ thiên hạ. Mà giả như ngứa miệng nêu lên vài ý kiến, thì bà con vội vàng vác tủ dộng dzô:
- Mấy ông chưa tới phiên nên nói thần nói tướng. Chứ thử dính dzô rồi coi có còn thắc mắc nữa hay thôi" Nói chi cho mất công chứ mấy ông chỉ cần mở mắt ra nhìn tối ngày thứ Bảy, sẽ thấy đám cưới tưng bừng khui rượu ở rét-tô-răng. Vậy mà đám nào đám nấy xỉu xỉu cũng vài trăm người tham dự. Thử hỏi được mấy lần khai mạc đúng giờ đâu" Thế nhưng thiên hạ vẫn láng o ì xèo góp mặt, thì rõ ràng chẳng mấy ai cần chi chữ... Tín! Đó là chưa nói đến mạng nào mạng nấy đều hả hê rót rượu mừng cô dâu chú rể. Chúc duyên lành duyên thắm tận mãi đến trăm năm, thì mấy ông còn đòi hỏi đúng ngay boong làm chi nữa" Vả lại, có bao giờ ông nghĩ: Một bàn thời buổi này ăn được cũng phải sáu trăm đô. Mà rủi khách chưa tới thì có sanh tuổi... Rồng cũng làm sao dám khai mạc" Lạng quạng là tiêu tùng xí quách. Tiêu luôn niềm hy vọng thì làm sao sống được đây" Nhất là thấy đám người ta lời đống này qua đống khác, mà đám nhà mình sao lại... hẻo thế ni" Rồi tuần trăng mật thay vì ngọt ngào sâu lắng. Cuối cùng chỉ thấy... nợ với nợ mà thôi, thì Hạnh phúc kia khác gì bóng chim tăm cá. Khác chi sợi chỉ mành treo nguyên một cục chuông. Nên ở cõi nhân sinh lòng dzòng đang sống, cái gì cũng phiên phiến mà thôi. Chứ đòi hỏi đúng ngay boong làm sao người ta thở được" Ngay chữ Tín cũng là y như thế. Lúc nào giữ đặng thì lúc í hẵng hay. Còn nhắm hổng xong... vờ giả lơ rồi cho vào dĩ vãng, mà lỡ như lơ không được thì cười mĩm chi chờ khi khác. Chứ nói cho cùng dù sắp... chết cũng làm gì được nhau!
Mà nói hổng phải chứ chữ Tín thiệt là khó giữ, nhất là đụng vào tí quyền lợi của bản thân. Tỉ như bảo lãnh mẹ cha qua đây đoàn tụ, thì Bộ Di trú muốn tờ cam kết - là chăm lo ông bà cho đủ trọn hai năm - rồi sau đó mới nói chuyện xin tiền trợ cấp. Thế là ì đùng rủ nhau đi ký. Còn cẩn thận mượn đỡ số tiền bỏ đại trong... băng, để ông nhà nước thấy ta dư sức qua cầu cái rẹt. Chừng mọi chuyện đã xuôi chèo mát mái, mới bày binh bố trận để kiếm chút tiền trả nợ áo cơm. Chứ chẳng lẽ của khơi khơi không bắt lấy cũng hoài cũng phí:
- Cuối tuần này con sẽ dọn dẹp ga-ra, để tía má ra ngoài đó nghỉ ngơi cho người ta thấy. Thêm phần thời tiết đang Hạ trở... dạ sang Thu, thì lại dễ thôi thúc đèn Trời soi xét, rồi được đâu năm ngày mười bữa, tía má mới chạy ra Phòng Xã hội la lên: Là con cái đối xử với vợ chồng tui quá chời tệ bạc! Suốt ngày dzô mì gói tối lại ngủ ga-ra, thì bệnh thấp khớp làm sao không thêm nặng" Đó là chưa nói đến tuổi già thích con cháu chạy quanh, để bớt đi nỗi cô đơn trong lòng đang lạnh, mà sấp nhỏ rụt rè hông dám tới, bởi nghĩ rằng chẳng mấy vệ sinh, chứ ngủ nghê ở nhà xe lấy gì làm sạch. Đã vậy mùi rêu phong có từ bao đời bao thuở trước, phả tới tấp vào... hồn thì mũi họng coi mòi hổng mấy được yên! Rồi nhỡ ra Chính phủ lại tốn thêm tiền bệnh viện, thì e rằng cái lợi tí híu bằng cây tăm chiếc đũa, chẳng bù được cái hại to đùng đứng sẵn ở đàng sau... Lại nữa, từ nào tới giờ má có một điểm hay, là hổng có chuyện chi vẫn... khóc mùi khóc mẫn, thì lúc í nhớ nhỏ thêm vài giọt nước mắt. Bảo đảm hai tuần tiền sẽ hội ngộ ở sổ băng, rồi khéo ra lại ưu tiên thuê nhà Chính phủ, thì lúc í quả là Trời đang sáng. Quả là cỏ ngoài đồng bỗng chạy tới miệng... voi!

Mà thói thường ở hiền có gặp... cái mẹ gì đâu, nên phải mánh mung mới ra người hiểu biết. Mới hổng sợ thua kém người hay bị thiên hạ chê bai, thành thử chữ Tín kia chỉ... ký chơi rồi bỏ. Chứ dại gì một lòng một dạ tuân theo, rồi kết quả xảy ra trăm phần khích lệ, khiến con cái mẹ cha chao ôi là thoải mái, bởi mấy thằng Xã hội coi vậy hổng mấy được khôn, mà có biết đâu nước... đục từ đầu sông đục xuống! Việc làm của mình như dzầy thì hổng biết gương lành gương sáng ở đâu ra, đặng để lại cho đám cháu tuổi đang còn thơ dại! Đó là chưa nói đến mấy ông thần làm thống kê sổ sách - sẽ công bố tỉ lệ người mình ngược đãi lẫn nhau - thì có khác chi tự vấy bùn vào bức tranh đã nhiều lần hoen uá, bởi một ít người chẳng thích gì ngoài... cái lợi mà thôi!
Chợt Mõ nhớ hồi ở dưới quê, cứ mỗi lần bắt rể rước dâu là cả cặp lạy muốn sứt đầu bể trán, mà cuối cùng cũng chỉ là lời hứa sống trọn đến trăm năm. Chứ không thể vì chuyện nọ chuyện kia mà tan đàn xẻ nghé được. Chừng gặp lại người hùng trên đất Úc, mới biết được lời hứa hôm nào đã... gửi gió cho mây ngàn bay. Đã vậy còn tỉ tê nghe đã đời đã điếu:
- Mày thấy hông! Đời người như bóng câu qua cửa sổ. Chớp một cái là tóc đã muối tiêu. Chớp thêm cái nữa là tiêu lặn mất... tiêu chỉ còn mái đầu bạc. Vậy tại sao không sống đời thoải mái" Thích cái gì cứ làm túi bụi hạt sen. Chứ kỷ cương cho lắm cũng xuôi tay giã từ nhân thế. Đó là chưa nói đến thiên hạ thầm thì thủ thỉ với tao: Niết bàn chính là cõi hiện tiền mình đang sống. Chẳng phải xa vời đến tận chốn hư vô. Mà nếu mình không hưởng thì uổng phí quá chừng quá đỗi, bởi như thế có khác gì đang cầm cờ chạy hiệu dưới cõi âm, thì Hạnh phúc vĩnh cữu kia bao giờ mới nếm được" Thành ra tao xả láng cho bình sinh thỏa chí. Chứ lỡ hết... hơi bình đỡ phải nuối tiếc đó mày ơi!
Mõ nghe như có gì không ổn, bèn vội vàng thắc mắc:
- Vậy chứ hồi đó ông hứa với chỉ trước bàn thờ tổ tiên hai họ thì sao"
Người hùng mới nhìn Mõ như từ miền thượng du xuống. Vỗ vai, rồi nói với Mõ như dzầy:
- Mày phải biết nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc. Đã định cư ở đất này mày phải tuân theo luật lệ của xứ người ta, chứ không thể nhận trợ cấp an sinh mà khư khư giữ lề thói quê mình cho được. Hồi đó, ổng bả muốn cháu bồng phần tao muốn... vợ, nên bắt hứa tràn lan cóc tía, mà thiệt trong lòng có nghĩ ngợi gì đâu! Rồi bảo tao rót trà dâng rượu, tao cũng y đó mà làm. Bảo tao lạy ông bà đi con, tao cũng chắp tay cứ thế mà... cuốc. Bảo tao hứa thương nhau suốt đời, tao cũng a-lê-hấp lập lại không bỏ sót một câu. Chừng qua được đến đây tao mới... thành tâm phát giác: Là lời hứa kiểu đó hổng phải lòng ước muốn của tao, thì tại sao phải giữ những điều tao không tự chọn" Thành ra mạnh ai nấy... thăng là thuận theo trời theo đất, chứ có gì lớn chuyện lắm đâu. Bởi ở xứ Kăng-gu-ru hễ hạp nhãn là nhào dzô cái rụp. Còn hổng hạp thì mỗi đứa một... phom. Mà thiệt ra sống cho mình chứ chẳng lẽ sống cho ai" Thành thử đừng để đến ngày mai những gì hôm nay mình nhận được. Chứ oang oác giữ chữ Tín làm chi cho khổ! Đã vậy có đem lại chút tình chút bạc nào đâu!
Thiệt là qua được bên sông chợt quên chiếc thuyền đưa mình sang bến. Vậy mà từ nào tới giờ Mõ cứ nhớ lời mấy bà già trầu dạy dỗ: Được ăn đừng quên đũa, được ở chớ quên nơi. Hoá ra thiên hạ quên tuốt luốt mà vẫn sống hùng sống mạnh. Vẫn cảm thấy cõi đời đẹp tít tắp mù khơi. Mà thiệt ra chữ Tín thời nay coi mòi xuống dốc dữ lắm. Xuống đến độ khó lòng tìm lại cái... đinh đóng cột của thời xưa. Cái thời mẹ cha hai bên khoái nhau bèn đính ước chuyện trăm năm cho đôi trẻ còn nằm yên trong bụng, và lời hứa khơi khơi đó vẫn thành sự thật chứ chẳng cần chạy đến luật sư, bởi thiên hạ coi chữ Tín nặng bằng trời bằng biển. Còn bây giờ người ta dựa vào giấy trắng mực đen là phải lắm, bởi rõ ràng ràng mà vẫn trớt hướt trớt he, huống chi hổng có chữ mô thì sống thế nào cho được" Chứ làm gì dám dựa dẫm vào lời như hồi đi... chân đất. Mặc áo bốn năm tà, răng chỉ thấy một màu đen. Vậy mà thế nhân lúc tán gẫu với nhau cứ một hai ngày xưa là lạc hậu. Là hổng được văn minh như thời mình đang sống, nên cái gì thuộc về đồ cổ là chê hết biết trời trăng. Chứ thiệt ra niềm tin giữa người với nhau bị xoi mòn hết biết. Bằng chứng là những văn kiện hòa bình chưa ráo mực đã bắn biếc tùm lum, rồi hôn thú ký chưa hết tuần trăng đã kéo nhau ra tòa muốn xé! Lại còn kẻ hổng dám chi tiêu để dành chơi hụi, hy vọng có chút tiền mua cái nhà đặng lấy vợ nuôi con, nào dè thiên hạ bán chữ Tín ngang xương bèn chốc ngốc như hồi mới đến, liền hả họng kêu: Trời! Sao lại dại thế ni" Rồi từ đó về sau như con chim bị cung nhìn cây cong là sợ. Đúng ngay kiểu, mất của dễ tìm mất lòng khó kiếm. Thiệt là hổng biết nói sao"
Thế nhưng, dù có gì gì đi nữa thì chuyện không vừa ý đó cũng chỉ ảnh hưởng đến một ít người liên hệ, chứ không sao chết chùm cả đống được đâu. Ngoại trừ có người tham gia hội nọ hội kia rồi đưa tay tuyên hứa tùm lum tá lả. Nào là phải bảo vệ những gì quan yếu ở bên trong. Nào là thủ khẩu miệng bưng dù một mai không còn... hơi theo nữa! Vậy mà chỉ một phút không hài lòng đẹp ý - bèn đem chữ Tín dìm xuống tận bùn đen - rồi mặc sức phun ra những điều trước đây mình hứa luôn gìn giữ, để tai họa ập xuống không chỉ một người mà phủ chụp lung tung, thì việc làm tắc trách trên khó lòng yên đặng. Bởi đến lúc chồn chân mõi gối, nhìn lại lời hứa của mình sẽ cảm nghĩ mần răng" Khi hậu quả của sự ghét ghen mang đến nhiều khổ lụy - thì cái nghiệp kiếp này đang gieo đó - hổng biết phải làm gì để-gặt-cho-hết-ở-mùa-sau"
Mõ Sàigòn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.
DB Rick Miller thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Sugar Land, đã bị phản ứng gay gắt sau khi ông chụp mũ các đối thủ tranh ghế ông chỉ vì họ là người Mỹ gốc Á trong địa hạt đông ngưởi gốc Á.
Ai quyết tâm đi tìm chân lý và hướng thượng cuộc đời trong tinh thần – Tu là cõi phúc – đều hưởng được sự bình an trong tâm hồn, tức là hưởng được hạnh phúc, Thiên đàng, Niết bàn, Cõi phúc ở trần gian
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.