Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mỗi Tuần Một Chuyện Ma: Người Mang Hy Vọng - Nguyên Tác: “the Last Smile” Của Henry Slesar

26/07/200400:00:00(Xem: 4768)
Trong xà lim tử tội, khuôn mặt non choẹt của Phiên lạnh lùng và cứng rắn không khác gì những bức tường xi măng dầy đặc bao quanh khám đường.
Phiên không ăn, không nói và cũng không chịu gặp vị tu sĩ tuyên úy. Hắn gầm gừ với vị luật sư được chỉ định biện hộ cho hắn, hắn không thèm nhìn những người cai ngục và hắn chỉ biết có mình hắn.
Một tuần lễ trước ngày hành quyết, hắn bắt đầu khóc trong giấc ngủ.
Phiên mới hai mươi mốt. Cùng một đồng lõa, hắn đã đánh đập không thương tiếc một người thủ kho già nua trước khi hạ sát nạn nhân.
Vào buổi sáng ngày thứ năm, hắn giật mình bừng mắt, mồ hôi đổ ra như tắm sau khi thấy hắn bị tuyên án tử hình trong một cơn ác mộng. Nhưng khi thấy cơn ác mộng chỉ là sự thực, hắn gào thét dữ dội và lao mình vào song sắt.
Hắn bị người cai tù chạy tới đe dọa trừng phạt nhưng hắn không thèm để ý.
Một tiếng đồng hồ sau, vị tuyên úy khám đường, với mái tóc bạc và khuôn mặt hồng hào tới gặp hắn và nhắc lại những gì ông từng nói với hắn, chỉ khác một điều là lần này ông năn nỉ hắn hãy lắng nghe những gì ông nói:
- Con hãy cho ta vào gặp con vì ta có điều này rất quan trọng cần nói với con. Quan trọng tới sự sống và cái chết của con.
Phiên nghiến răng cay đắng:
- Hừ! Đối với kẻ sắp chết như tôi không có gì là quan trọng cả. Tôi không muốn ông cầu nguyện cho tôi.
Vị tuyên úy vẫn năn nỉ bằng một giọng thật dịu dàng:
- Con hãy làm ơn cho ta vào với con vì ta có một việc rất quan trọng mà con không thể không biết.
Liếc nhìn thấy hai người cai tù đang nói chuyện với nhau, vị tuyên úy nói nho nhỏ:
- Con sẽ không chết đâu!
Hơi ngạc nhiên, tên tử tù đồng ý cho vị tuyên úy bước vào xà lin của hắn nhưng khi vị tuyên úy vừa móc túi áo lấy ra quyển Thánh Kinh thì hắn gào lên:
- Không, không, tôi không cần quyển sách đó.
Vị tuyên úy vừa đưa quyển Thánh Kinh mở rộng cho hắn vừa thầm thì:
- Con hãy nhìn đây.
Không cầm quyển Thánh Kinh, Phiên chỉ liếc nhìn vào trang sách mở sẵn và nhận thấy có một mảnh giấy nho nhỏ với hàng chữ “Hãy tin tưởng ở ta”. Hắn ngỡ ngàng nhìn vị tuyên úy với khuôn mặt hồng hào như đặt câu hỏi.
Vị tuyên úy vui vẻ:
- Bây giờ mình nói chuyện được rồi phải không"
Phiên đáp lại một cách mơ hồ:
- Dạ, nhưng...
Vị tuyên úy đưa một ngón tay lên môi:
- Suÿt! Mình đừng nói bây giờ. Hãy cầu nguyện trước đã.
Rồi ông chắp hai tay, nhắm mắt. Không biết phải làm sao, Phiên cũng làm theo vị tuyên úy, và lắng tai nghe giọng nói đều đều của ông ta về sự cứu rỗi và chuộc tội.
Khi vị tuyên úy kết thúc, Phiên mở choàng mắt nhìn ông dò hỏi. Vị tuyên úy đưa tay lấy lại quyển Kinh Thánh, nhìn Phiên nháy mắt, gật đầu trước khi bước ra.
Mãi tới buổi chiều hôm đó Phiên mới gặp lại vị tuyên úy. Lần này, hắn cho vị tuyên úy vào xà lim của hắn ngay.
Khi cửa xà lim vừa khép lại, Phiên hỏi:
- Ông nghe đây, tôi cần biết việc này. Có phải ông là người của Đại Ca Tám Hổ hay không"
Vị tuyên úy hình như biến sắc, liếc nhìn hai người gác bên ngoài xà lim trước khi nói nho nhỏ với hắn:
- Suÿt! Đừng nói những chuyện trần gian nữa...
Phiên thở phào:
- Đúng là Đại Ca Tám Hổ. Tôi biết Đại Ca sẽ không bỏ rơi tôi.
Khi vị tuyên úy vừa mở quyển sách màu đen, Phiên hăng hái:
- Mình cầu nguyện chứ"
Vị tuyên úy thầm thì đầy ý nghĩa:
- Kinh Thánh dạy chúng ta phải can đảm. Kinh Thánh dạy chúng ta phải giữ niềm tin, tin vào chính chúng ta, tin ở bè bạn và tin Thượng Đế. Con hiểu ta nói gì không"
Phiên nháy mắt:
- Hiểu, hiểu! Dĩ nhiên, dĩ nhiên!

Đêm hôm đó, lần đầu tiên Phiên ngủ một giấc ngon lành kể từ ngày bị giam giữ. Trong giấc mơ, hắn thấy vị tuyên úy đưa Tám Hổ tới gặp hắn và Tám Hổ đưa tay bẻ song sắt xà lim như bẻ một cành củi khô, và hắn bước ra ngoài ánh sáng chan hòa...
Sáng hôm sau vừa thức giấc, hắn yêu cầu được gặp vị tuyên úy khiến người gác chau mày với vẻ nghi ngờ.
Khi vị tuyên úy tới nơi, Phiên mỉm cười vui vẻ:
- Sáng nay Kinh Thánh nói cái gì"
Vị tuyên úy trịnh trọng:
- Thánh Kinh nói về niềm hi vọng. Sao, mình cùng đọc chứ"
- Dĩ nhiên, dĩ nhiên.
Lần này vị tuyên úy đọc hơi dài khiến Phiên hơi nóng ruột. Đúng lúc hắn toan bùng nổ thì vị tuyên úy đưa quyển sách nhỏ cho hắn. Hắn nhìn thật nhanh hàng chữ “Mọi việc đã sẵn sàng” và cảm thấy cơn nóng giận nguội ngay.
Vị tuyên úy nháy mắt mỉm cười, vỗ vai hắn trước khi gọi người cai ngục mở cửa xà lim.
Ngày cuối cùng trong cuộc đời của Phiên, vị luật sư tới thăm hắn và không có gì để nói về việc xin hoán cải án tử hình của hắn.
Phiên nghĩ rằng ông ta tới nơi vì đó là việc làm của ông ta “không làm thì không có tiền”.
Vị luật sư thì tỏ vẻ rất ngạc nhiên trước sự bình thản của hắn.
Khoảng sau buổi trưa, một người giám thị tới yêu cầu Phiên cho biết tên kẻ đồng lõa. Phiên chỉ nhún vai mỉm cười không đáp và yêu cầu được gặp vị tuyên úy.
Viên giám thị liếm môi thở dài.
Sáu giờ chiều, vị tuyên úy tới. Phiên hỏi nhỏ:
- Sao, mọi việc ra sao" Tôi phóng ra khỏi nơi đây, hay...
Vị tuyên úy ngắt lời:
- Suÿt! Chúng ta phải tin tưởng ở đấng quyền năng cao cả.
Phiên gật đầu và cả hai cùng đọc Kinh Thánh.
Đúng mười rưỡi tối, hai người cai tù tới mở cửa xà lim và làm công việc cạo đầu cho hắn. Việc này khiến Phiên cảm thấy bồn chồn và khởi sự nghi ngờ kế hoạch của vị tuyên úy, hay nói đúng hơn, của Đại Ca Tám Hổ. Phiên đòi gặp ngay vị tuyên úy.
Chỉ mấy phút sau, vị tuyên úy tới nơi, yêu cầu hai người cai tù, vừa làm xong phận sự, ra ngoài trước khi nói với Phiên về sự can đảm và niềm tin. Trong khi nói, ông len lén đặt một mảnh giấy nhỏ vào tay Phiên mà hắn dấu ngay vào lưng quần.
Khi chỉ còn lại một mình trong xà lim, Phiên mở mảnh giấy ra và đọc được những chữ “Cuộc vượt thoát vào giờ chót”.
Thở phào nhẹ nhõm, Phiên xé vụn mảnh giấy trải trên mặt xà lim.
Mười một giờ kém năm, hai người cai ngục và viên giám thị tới nơi đưa hắn tới phòng hành quyết.
Trong khi hai người cai ngục đi kèm hai bên thì người giám thị đi sau lưng tử tội.
Vị tuyên úy được phép đi cạnh hắn trên suốt đoạn đường tới cánh cửa sắt màu xanh ở cuối hành lang.
Ngay trước khi bước vào căn phòng hành quyết, nơi một vài quan sát viên và phóng viên đang ngồi yên lặng, vị tuyên úy cúi xuống nói nhỏ vào tai Phiên:
- Chỉ mấy phút nữa là con sẽ gặp Tám Hổ.
Phiên nháy mắt và để yên cho hai người cai ngục đưa tới cái ghế điện.
Khi họ đặt đồ dẫn điện lên đỉnh đầu hắn và cột hai tay hắn vào thành ghế, Phiên có vẻ hết sức bình thản. Thực ra, những người hiện diện còn thấy hắn mỉm cười.
Sau khi vụ hành quyết kết thúc, viên giám thị mời vị tuyên úy tới văn phòng ông ta:
- Tôi chắc ngài biết là kẻ đồng loã với tên Phiên đã bị bắn chết hồi chiều"
- Dạ! Cầu cho linh hồn hắn được bình an.
Viên giám thị nhìn vị tuyên úy với ánh mắt dò hỏi:
- Lạ thật! Tên Phiên chấp nhận việc hành quyết một cách thật bình thản! Trước khi hắn chịu tiếp ngài, hắn là một tên tù bất trị. Ngài làm sao mà hay thế"
Vị tuyên úy chắp tay, nét mặt và giọng nói thật hiền hòa:
- Tôi là người cho hắn niềm hi vọng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Viện Kiểm Soát Nhân Dân Tối Cao tại Việt Nam đã đề nghị ngưng thi hành án lệnh hành quyết với tử từ Hồ Duy Hải để điều tra lại vụ án này, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do cho biết hôm 2 tháng 12.
Tuần báo OC Weekly đã viết twitter cho biết đóng cửa sau khi chủ nhân là công ty Duncan McIntosh Company đóng cửa tuần báo giấy một ngày trước Lễ Tạ Ơn.
Cha mất rồi. Em buồn lắm, vì không về thọ tang Cha được. Em đang xin thẻ xanh. Sắp được phỏng vấn. Vợ chồng em định năm sau, khi em đã thành thường trú nhân, sẽ về thăm Cha Mẹ. Ngày tạm biệt Cha lên đường đi Mỹ du học bốn năm trước, đã thành vĩnh biệt.
Tôi khẳng định những việc tôi làm là đúng đắn và cần thiết để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Những gì tôi làm không liên can đến vợ con và gia đình tôi. Vì thế, tôi yêu cầu công an Hồ Chí Minh chấm dứt ngay việc sách nhiễu, khủng bố gia đình tôi.
Brilliant Nguyễn là một thanh niên theo trường phái cấp tiến và chủ thuyết Vô Thần (*). Chàng ta không tin ma quỷ đã đành mà cũng chẳng tin rằng có thần linh, thượng đế. Để giảm bớt căng thẳng của cuộc sống, theo lời khuyên của các nhà tâm lý và bạn bè, chàng ta đến Thiền Đường Vipassana ở Thành Phố Berkeley, California để thực hành “buông bỏ” trong đó có rất nhiều cô và các bà Mỹ trắng, nhưng không một ý thức về Phật Giáo
Có những câu chuyện ngày xửa ngày xưa mà chẳng xưa chút nào. Có những chuyện hôm nay mà sao nó xa xưa vời vợi. Chuyện ngày xưa... Có một ngôi chùa ở vùng quê thanh bình, trước mặt là đồng lúarì rào, cánh cò chao trắng đồng xanh. Trong chuà có vị hoà thượng già hiền như ông Phật, lông mày dài bạc trắng rớt che cả mắt...
Ông Gavin Newsom, Thống đốc tiểu bang California, đã tuyên bố ân xá cho hai người đàn ông từng dính vào hai vụ hình sự khác nhau khi họ mới 19 tuổi và đang mong muốn không bị trục xuất về Việt Nam.
Hoang Nguyen, 43 tuổi, bị bắt và bị truy tố về tội trộm sau khi bị cho là đổi nhãn giá trên hơn ba mươi chai rượu vang tuần trước, theo hồ sơ tòa.
Bé ngọc ngà của Mẹ cố thở chút không khí ít oi còn trong buồng phổi. Giây phút cuối. Để ngàn sau dân Hong Kong sống xứng đáng Con Người.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.