Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Truyện Cổ Tích: Cậu Bé Ngôi Sao

04/01/201500:00:00(Xem: 1459)
blank
Tác giả Oscar Wilde. Dịch giả: Út Hương

Tóm tắt: Ngày xưa có hai người tiều phu đi băng qua một cánh rừng trong một ngày lạnh nhất của năm. Họ thấy một vì sao xẹt xuống, rơi sau một gốc cây liễu, cạnh bãi chăn cừu. Đến nơi họ nhìn thấy một đứa trẻ bọc trong chăn thêu bằng chỉ vàng. Một trong hai người tiều phu bế cậu bé đem về nuôi. Cậu bé lớn nhanh và xinh đẹp lạ thường, nhưng tính tình ác độc, coi thường kẻ xấu xí, nghèo đói và sát hại súc vật. Một hôm có một bà lão ăn xin vào làng, cậu bé cùng các bạn chọc ghẹo bà lão xấu xí, còn ném đá vào người bà lão. Người tiều phu can thiệp, đem bà lão về nhà cho vợ chăm sóc. Khi hỏi ra mới biết bà lão ăn mày đi tìm đứa con trai bị cướp bắt bỏ vào rừng, thất lạc đã 10 năm. Cậu bé Ngôi Sao được gọi về, nhưng cậu không nhìn bà lão ăn mày là mẹ mình, còn nói những lời hỗn xược nhục mạ bà lão. Cậu cho bà lão là người điên, làm sao cậu lại là con của bà lão ăn mày xấu xí như con cóc và ghê tởm như con rắn và đuổi bà lão đi. Sau đó, những đứa bạn trước đây tôn sùng cậu cũng quay mặt, chê bai cậu. Cậu ra giếng nhìn thì thấy mặt cậu xấu như mặt con cóc và da cậu sần sùi có vảy như da rắn. Lúc đó cậu mới hối hận, khóc lóc, muốn đi tìm mẹ…...

Kỳ 9 (tiếp theo)

Thế là cậu lên đường ngay, tiến về phía rừng, vừa đi vừa gọi mẹ, nhưng chẳng nghe tiếng trả lời. Cả ngày cậu gọi mẹ, khi mặt trời lặn, cậu nằm ngủ trên đống lá. Chim muông, cầm thú tất cả đều tránh xa cậu vì chúng nhớ đã từng bị cậu hành hạ, chỉ mỗi con cóc đứng nhìn cậu và con rắn chậm rãi bò ngang cậu.

Một buổi sáng nọ, cậu thức dậy, với tay hái mấy quả dại đắng nghét trên cây xuống ăn, rồi cất bước băng qua một cánh rừng lớn, vừa đi vừa xụt xùi khóc. Gặp bất kỳ ai, cậu cũng hỏi có nhìn thấy mẹ cậu đâu không.


Cậu hỏi bạn chuột nhũi: “Bạn làm ơn chui được xuống đất, ngó xem có mẹ tôi ở đó không?”.

Bạn chuột nhũi trả lời: “Anh làm mù mắt tôi rồi, làm sao tôi thấy được có mẹ anh ở đó không”.

Cậu nói với chim hồng tước: “Bạn bay cao trên cả những ngọn cây và thấy được cả thế giới. Làm ơn cho tôi biết bạn có thấy mẹ tôi đâu không?”.

Chim hồng tước trả lời: “Anh đã từng cắt cánh của tôi để mua vui cho anh. Bây giờ làm sao tôi bay được mà tìm mẹ dùm anh!”.

Gặp chú sóc nhỏ ở một mình trên cây linh sam, cậu hỏi: “Mẹ tôi đâu rồi?”.

Chú sóc đáp: “Anh giết mẹ tôi rồi. Bây giờ anh cũng đi kiếm mẹ của anh sao?”.

Cậu bé Ngôi Sao khóc và cúi đầu xin những người con của Thượng Đế hãy tha lỗi cho cậu và tiếp tục cuộc hành trình xuyên rừng để tìm người đàn bà ăn mày. Đến ngày thứ ba, cậu ra đến bìa rừng bên kia, đổ dốc về phía đồng bằng.

Khi cậu băng qua làng mấy đứa trẻ chọc ghẹo cậu, ném đá vào người cậu. Người dân tóc đỏ ở đây không ai cho cậu ngủ trong chuồng bò vì sợ cậu mang mầm nấm làm hại đến bắp cất trong kho. Họ còn sai người làm thuê cho họ đuổi cậu ra xa vì cậu trông quá xấu xí. Chẳng ai tỏ lòng thương hại cậu, và cậu cũng chẳng tìm thấy dấu vết người đàn bà ăn mày là mẹ mình đâu cả. Ba năm trôi qua, cậu đã lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm, nhiều lần nhìn thấy người đàn bà đi trên đường, tưởng là mẹ, cậu gọi và đuổi theo, gặp lúc đạp phải miếng sành nhọn làm chân rớm máu, nhưng khi nhìn được mặt người ấy mới biết là không phải mẹ cậu. Tất cả những người dân sống trên dọc đường cậu đi qua đều trả lời rằng họ chưa hề thấy người đàn bà nào giống người cậu tả. Họ cảm thấy thương tâm cho cậu... (còn nữa)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Viện Kiểm Soát Nhân Dân Tối Cao tại Việt Nam đã đề nghị ngưng thi hành án lệnh hành quyết với tử từ Hồ Duy Hải để điều tra lại vụ án này, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do cho biết hôm 2 tháng 12.
Tuần báo OC Weekly đã viết twitter cho biết đóng cửa sau khi chủ nhân là công ty Duncan McIntosh Company đóng cửa tuần báo giấy một ngày trước Lễ Tạ Ơn.
Cha mất rồi. Em buồn lắm, vì không về thọ tang Cha được. Em đang xin thẻ xanh. Sắp được phỏng vấn. Vợ chồng em định năm sau, khi em đã thành thường trú nhân, sẽ về thăm Cha Mẹ. Ngày tạm biệt Cha lên đường đi Mỹ du học bốn năm trước, đã thành vĩnh biệt.
Tôi khẳng định những việc tôi làm là đúng đắn và cần thiết để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Những gì tôi làm không liên can đến vợ con và gia đình tôi. Vì thế, tôi yêu cầu công an Hồ Chí Minh chấm dứt ngay việc sách nhiễu, khủng bố gia đình tôi.
Brilliant Nguyễn là một thanh niên theo trường phái cấp tiến và chủ thuyết Vô Thần (*). Chàng ta không tin ma quỷ đã đành mà cũng chẳng tin rằng có thần linh, thượng đế. Để giảm bớt căng thẳng của cuộc sống, theo lời khuyên của các nhà tâm lý và bạn bè, chàng ta đến Thiền Đường Vipassana ở Thành Phố Berkeley, California để thực hành “buông bỏ” trong đó có rất nhiều cô và các bà Mỹ trắng, nhưng không một ý thức về Phật Giáo
Có những câu chuyện ngày xửa ngày xưa mà chẳng xưa chút nào. Có những chuyện hôm nay mà sao nó xa xưa vời vợi. Chuyện ngày xưa... Có một ngôi chùa ở vùng quê thanh bình, trước mặt là đồng lúarì rào, cánh cò chao trắng đồng xanh. Trong chuà có vị hoà thượng già hiền như ông Phật, lông mày dài bạc trắng rớt che cả mắt...
Ông Gavin Newsom, Thống đốc tiểu bang California, đã tuyên bố ân xá cho hai người đàn ông từng dính vào hai vụ hình sự khác nhau khi họ mới 19 tuổi và đang mong muốn không bị trục xuất về Việt Nam.
Hoang Nguyen, 43 tuổi, bị bắt và bị truy tố về tội trộm sau khi bị cho là đổi nhãn giá trên hơn ba mươi chai rượu vang tuần trước, theo hồ sơ tòa.
Bé ngọc ngà của Mẹ cố thở chút không khí ít oi còn trong buồng phổi. Giây phút cuối. Để ngàn sau dân Hong Kong sống xứng đáng Con Người.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.