Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Kể Hành Trình Biển Đông: Cảm Ơn Những Ai Đã Cứu Giúp Tôi

15/06/200900:00:00(Xem: 1960)

Chuyện kể hành trình Biển Đông: Cảm ơn những ai đã cứu giúp tôi – Thuyền Nhân VN

LTS: Trong suốt 8 thập niên kể từ khi thành lập vào năm 1930, CSVN đã gieo rắc không biết bao nhiêu tội ác trên quê hương Việt Nam. Có thể nói, trên từng tấc đất, ngọn cỏ, lá cây, hòn đá... của quê hương Việt Nam, dưới mỗi mái gia đình, trong mỗi thân phận người Việt, đều có những dấu ấn ghi lại những tội ác kinh tâm động phách do người cộng sản gây ra. Đặc biệt, sau khi ngang nhiên vi phạm Hiệp Định Geneva, xâm lăng và chiếm đóng Miền Nam kể từ 30 tháng 4 năm 1975, CSVN đã thực hiện hàng loạt chiến dịch đàn áp, khủng bố, thủ tiêu, bắt bớ... dã man trên khắp lãnh thổ Miền Nam, để một mặt ăn cướp trắng trợn tài sản của người dân, mặt khác nghiền nát mọi sức đề kháng, chống đối của những người yêu nước, khiến hàng triệu người dân Miền Nam phải vượt biển, vượt biên tìm tự do. Hậu quả, trong thời gian hơn hai thập niên kể từ sau 1975, hàng trăm ngàn người Việt, trong đó phần lớn là phụ nữ, trẻ em, ông bà già,... đã bị thảm tử trên biển cả, trong rừng sâu, ngoài hoang đảo.... sau khi phải trải qua những bi kịch kinh tâm động phách, muôn vạn phần đau đớn. Không những thế, ngay cả với những người sống sót, những bi kịch kinh tâm động phách đó vẫn còn mãi mãi tiếp tục ám ảnh, giầy vò, tra tấn họ, cho dù họ có sống trong bất cứ hoàn cảnh nào, có đi đến bất cứ chân trời góc biển nào... Để có thể tái tạo một trong muôn vàn tội ác của cộng sản Việt Nam đối với người vượt biên tìm tự do, Sàigòn Times trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả những đoạn hồi ký trích trong "Chuyện Kể Hành Trình Biển Đông". Hy vọng, qua những dòng chữ được viết bằng máu và nước mắt của chính những người trong cuộc, qúy độc giả, với tấm lòng xót xa và những giọt nước mắt đau đớn của những người tỵ nạn cộng sản cùng cảnh ngộ, sẽ hiểu được, tội ác của chánh phạm CSVN đằng sau muôn ngàn bi kịch rùng rợn của người vượt biển. Qua đó, chúng ta sẽ thức ngộ được, lần đầu tiên trong lịch sử bốn ngàn năm của dân tộc VN, và có thể nói lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, tội ác của một chế độ đối với chính người dân của chế độ, như chế độ CSVN, quả thực đã vượt khỏi biên cương quốc gia, tung hoành trong mỗi gia đình, mỗi cuộc đời, để rồi tiếp tục tràn lan trên khắp bề mặt địa cầu...

*

Cho dù cha tôi không bao giờ muốn dính líu đến chính trị và cũng muốn mọi người trong gia đình chúng tôi, từ các cô chú đến anh em chúng tôi, hãy lo học để có một nghề nuôi thân và phục vụ xứ sở như chính bản thân ông nhưng cuối cùng ông vẫn phải vào trại cải tạo và vĩnh viễn an nghỉ tại đó, trên quê hương Việt Nam sau 5 năm tù. Tôi thật sự không hiểu nổi tại sao một người chỉ biết đem nguồn nước ngọt trong lành đến cho người dân mà phải “cải tạo” rồi chết tức tưởi trong thân phận một "ngụy quân - ngụy quyền", lôi kéo theo hậu quả dây chuyền cho đàn con của ông" Như một ly nước tràn, vì thế, sau khi ba tôi mất, tôi đã quyết định ra đi.
Sau 3 lần thất bại vì bị gài, bị gạt thì chuyến vượt biên cuối cùng đã đưa tôi và 2 cậu học trò đến được Mã Lai sau 23 ngày trên biển, vừa đói khát, vừa bị bão, bị hải tặc Thái Lan cướp đến 2 lần, 5 người bạn đồng hành đã vĩnh viễn ra đi. Tôi sẽ mãi mãi nhớ ơn một chiếc tàu đánh cá Singapore đã cứu vớt chiếc ghe chúng tôi từ vùng biển Thái - Mã để đưa chúng tôi về tận bờ biển làng Endau trước khi Hội Lưỡi Liềm Đỏ Mã đưa chúng tôi từ Johor về Trenganu rồi đến Pulau-Bidong vào một chiều mưa bão tháng 11 năm 1986.
Từ ngày đặt chân lên đất liền, tôi đã tự nguyện với lòng mình là từ nay tôi sẽ đền đáp Trời Phật và Ba tôi linh thiêng đã phù hộ cho tôi được sống sót sau 23 ngày hải hùng, đói khát trên biển Đông - đó cũng chính là động lực thúc đẩy tôi phải cố gắng phấn đấu để học hỏi, sinh tồn và vươn lên trên xứ người, đã tham gia nhiều công việc thiện nguyện & xã hội như một bổn phận, một sự đền ơn, không hề vì một tham vọng hay là một sự tự tư tự lợi cho bản thân!
Suốt hơn 3 tháng ở Pulau-Bidong cộng thêm 2 tháng ở Sungei-Besi rồi sau đó gần 6 tháng ở Bataan, Philippines, tôi cũng đã học thêm nhiều bài học cho trường đời của mình. Thành thật mà nói cuộc sống ở Pulau-Bidong thật phức tạp và người tị nạn đã trải qua những khó khăn về vật chất lẫn tinh thần mà khó có ai ngờ trước được. Trong thời gian sống ở “ngưỡng cửa tự do” mà tôi không biết nên gọi là “địa ngục” hay “thiên đàng” này, tôi đã may mắn tìm thấy chút ít tình người rất quý báu ở những người bạn mới quen biết trong trại tị nạn này, như Ẩn (hiện sống ở Kingston, Canada), chú Phan Xuân Hiệp, 2 cô bé Huyền - Thư (Mỹ), Cửu Thơm và Hoàng Phượng (Úc)....
Tôi sẽ không bao giờ quên những buổi đi dạy ở trường Anh Văn khu B, trường Pháp Văn khu F, những buổi đi đốn củi trên núi rồi xuống tắm suối hay tắm biển ở khu D, tối đến rủ nhau lên chùa Từ Bi cúng Phật, cầu nguyện cho những người bạn đã bỏ mình trên biển sớm siêu thoát. Tôi đã cố gắng làm nhiều công việc thiện nguyện bận rộn suốt ngày để tránh bớt những phức tạp của một trại tị nạn, đồng thời cũng muốn giúp đồng bào tôi như là một việc thiện nhằm bù lại cái Ơn Trời Phật đã phù hộ cho tôi được sống còn sau 23 ngày lênh đênh trên biển với biết bao nguy hiểm, đói khát...
Đến khi có danh sách rời đảo, tôi vừa vui mừng, vừa bùi ngùi từ biệt những người bạn tốt vừa mới quen trên đảo nhưng thân thiết như anh em ruột thịt. Nghe bài “Biển Nhớ” và “Nghìn Trùng Xa Cách” mà chúng tôi không cầm được những giọt nước mắt! Trong thời gian ở Sungei-Besi, tôi vẫn phải lên chùa, sinh hoạt hướng đạo hay đi dạy để xa lánh những phức tạp ở dãy long house mà tôi bị xếp vào ở chung. Khi đến Bataan, tôi cũng đã phải di chuyển từ vùng 7 qua vùng 9 rồi về vùng 8 với anh Hiền (cựu phi công, có lẽ đã về California") trước khi đi định cư ở Mỹ.


Những ngày ở trại tị nạn, tôi đã thấy rõ hậu quả của một xã hội “bế môn tỏa cảng”: Khi người ta vượt thoát khỏi “nhà tù lớn” Việt Nam để đến một nơi tự do hơn thì lẽ ra người ta phải biết quý tự do, phải biết thương nhau hơn nhưng tôi chỉ thấy người ta lại tự do buông thả, ăn chơi sa ngã, sẳn sàng hại nhau để rồi không ít người phải vào tù, vào bệnh viện, thậm chí vĩnh viễn ở lại Phi. Ở các trại tị nạn còn có những chuyện buồn, chẳng hạn: cùng là dân “tị nạn” nhưng một anh có thể hà hiếp, ăn chận khẩu phần của một anh tị nạn khác chỉ vì anh khéo nịnh bợ một tên cảnh sát Mã Lai hay Phi. Một anh cùng nằm tù với tôi dạo nào vốn bị bạn tù ghét vô cùng vì luôn khúm núm trước tên quản giáo đáng tuổi con cháu của anh, lên ghe vượt biên thì nói láo là sĩ quan hải quân từng làm hạm trưởng nhưng lại chẳng biết sử dụng hải bàn, hải đồ mà cũng chẳng biết lái tàu, tiếng Anh cũng không biết nhưng khi đến trại tị nạn được phong làm “trưởng ban trật tự” rồi “trưởng trại” thì anh ta cứ như một cấp chỉ huy chống Cộng số 1, tuyên bố nảy lửa ...nhưng lai cứ phải “chôm” ít thực phẩm của đồng bào đem về nhà để nấu cơm và chìu chuộng cô vợ bé, mặc kệ 2 đứa con lăn lóc. Cô vợ bé vốn là ca-ve bị hải tặc Thái hãm hiếp mấy trận rồi lại cặp bồ với cảnh sát Mã nhưng vẫn còn nỏn nà đã khiến ông mê mệt và ông mới cặp khi ông lên làm “chúa đảo” vì xa vợ đã lâu mà chưa được đi định cư. Sau này, khi đến Mỹ, tôi mới biết được anh ta còn bê bối hơn tôi tưởng khi anh nhảy ra sinh hoạt cộng đồng với nhiều trò bát nháo. Những chuyện “cười ra nước mắt” lẽ ra nên viết thành truyện dài nhiều tập mới tạm coi là đủ về trại tị nạn.
Một lần nữa, tôi nghiệm được rằng 12 năm ở trường học đã hình thành một con người khó có thể hội nhập vào một môi trường khác biệt nên tôi đâm ra khó khăn, xung khắc và trở nên dễ bị cô lập với loại trường đời như vậy. Tôi không biết là mình nên tự trách bản thân đã không chịu “linh động” thay đổi để hòa đồng với mọi người, hay là trách trường học đã không dạy cho tôi rất nhiều điều cần thiết phải biết để thích nghi với trường đời đầy cạm bẫy, dối trá, thử thách rất khắc nghiệt này. Cuối cùng, tôi cũng đến Mỹ với thân phận tị nạn và có trợ cấp ban đầu.
Sau 23 ngày khủng khiếp lênh đênh trên biển mà tôi vẫn còn sống sót, trải qua những ngày căng thẳng trong trại tị nạn ở Mã Lai và Phi Luật Tân, khi đặt chân xuống phi trường LAX, tôi mới thấy được cái giá quá đắt của sự Tự Do, mới tin là có số mệnh, biết ăn chay và niệm Phật, không còn tính chủ quan tự mãn mà thật sự muốn sám hối và cố gắng thay đổi con người mình sao cho có thể thích nghi với môi trường mới một cách tốt đẹp nhất cho bản thân, đồng thời có thể giúp đỡ phần nào cho Mẹ & các em tôi còn kẹt lại ở Việt Nam, các bạn còn kẹt lại ở trại tị nạn và mong rằng tôi sẽ có thể vào được đại học như bấy lâu nay vẫn mơ ước.
Tôi đến phi trường LAX vào trưa ngày14 tháng 9 năm 1997; sau khi làm thủ tục nhập cảnh thì tôi lên xe để về Orange County, nơi có người chú ruột của tôi sẽ đón. Tới phi trường John Wayne rồi đợi trên 2 giờ đồng hồ mới thấy chú tôi đến đón, tôi lại một phen lo sợ, hồi hộp.
Chú đưa tôi về khu Bolsa để ăn phở. Sau gần 1 năm, tôi mới được thưởng thức lại mùi vị quen thuộc của một tô phở nên vừa ăn, vừa cảm thấy sung sướng làm sao khi đã đến “bến bờ tự do” thật sự. Hoa Kỳ- từ nay sẽ là quê hương thứ hai của tôi. Bấy giờ tôi chỉ còn 2 bàn tay trắng và 2 bộ quần áo cùng với vài giấy tờ tùy thân, chẳng có đồng xu dính túi. Hôm sau, tôi đi gặp World Relief để làm thủ tục rồi sau đó đến văn phòng tìm việc và cũng là trường dạy ESL. Khổ nỗi, tôi lại ngây thơ khai thật về vốn liếng Anh Văn ít ỏi nên chỉ lãnh vỏn vẹn $250 USD rồi phải lê gót đi tìm việc ngay chứ không được vừa đi học ESL., vừa ăn trợ cấp như đa số tị nạn khác.
Chú tôi mắng tôi một trận về cái tội ngu này. Buổi sáng đầu tiên đi xin việc, tôi đã phải thức dậy từ 4 giờ sáng, chuẩn bị kỹ lưỡng theo như văn phòng tìm việc đã dặn dò rồi bước ra trạm xe bus cách nhà chừng nửa dặm. Lần đầu tiên đi xe bus, tôi lại gặp một tài xế Mỹ đen nói khó nghe mà ông ấy cũng tỏ ra khó chịu khi phải cố gắng để hiểu được điều tôi muốn nói. Cuối cùng tôi cũng đến được nơi tôi phải đến: một hãng chuyên lo thủ tục xuất nhập cảng chỉ cách nhà tôi ở khoảng 5 miles. Công việc làm đơn giản nên lương cũng thấp. Do đó, chú tôi khuyên tôi bỏ job để theo chú học nghề xây dựng. Tôi làm theo lời chú nhưng sau 3 năm, tôi quyết định đi học cho xong để có một mảnh bằng đại học vì rõ ràng là tôi không thích hợp với công việc thầu xây cất. Muốn vậy, tôi phải kiếm một job khác đủ nuôi sống bản thân, trả tiền nhà, tiền xăng và xe, tiền học.
Tôi là một "thuyền nhân - tị nạn" đã từng may mắn sống sót sau 23 ngày lênh đênh trên biển Đông, đã nếm qua "mùi vị" ở trại tị nạn nên đó sẽ là những kỷ niệm khó quên trong đời mình và chắc chắn sẽ phải ghi lại để con cháu sau này hiểu được phần nào cái giá mà tôi phải trả cho tự do và cuộc sống hôm nay. Đọc những bài viết hay xem vài phim nói về "thuyền nhân", bất giác hình ảnh ngày xưa lại hiện về... Xin thắp một nén nhang cầu nguyện cho những người không may mắn trên đường vượt biển.
Thuyền nhân Việt Nam là nhân chứng cho một giai đoạn đen tối của lịch sử với những kỷ niệm vui - buồn, dẫu phải bỏ nước ra đi nhưng mãi mãi không quên quê hương... Cám ơn những người tốt bụng Singapore, Malaysia, Phiippines và Hoa Kỳ, cám ơn cao uỷ LHQ và những thiện nguyện viên ở các trại tị nạn, cám ơn những ai đã từng cứu giúp chúng tôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.