Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Món Quà Nhân Quyền

15/05/200700:00:00(Xem: 3373)

Thường khi các vị nguyên thủ qúôc gia khi gặp nhau vẫn có những thứ để sẵn trong túi để làm quà. Bởi vì không lẽ tới gặp nhau, chỉ ngồi uống trà, nói vài câu nhạt nhẽo, bắt tay rồi về. Đó là thông lệ, đã xảy ra và muôn đời xảy ra, dù với nứớc nào cũng thế.

Khi Chủ Tịch Nứơc Nguyễn Minh Triết sang Hoa Kỳ, gặp TT Bush vào mùa hè naỳ, những món quà nào sẽ được hai bên trao đổi"

Có thể nhớ lại rằng trong chuyến đi thăm của Thủ Tướng Phan Văn Khải taị Hoa Kỳ hồi tháng 6-2005, ông Khải mang tới vài hợp đồng mua phi cơ Boeing khổng lồ rồi lại tới Đaị Học Harvard chiêu dụ, thế là Hoa Kỳ hứa hẹn giúp nền giaó dục VN, giúp tăng tốc đầu tư và hứa vận động TT Bush gỡ bỏ tên VN ra khỏi danh sách các nước đáng quan ngại CPC và hứa hỗ trợ VN vào Tổ Chức Thương mại Thế Giới WTO.

Dễ hiểu, bởi vì không lẽ ông Bush gặp ông Khải lại bàn chuyện nhảm, chuyện không đẻ ra tiền, hay là ngâm thơ cho nhau nghe...

Lần naỳ, ông Nguyễn Minh Triết gặp TT Bush sẽ bàn những gì" Có phải là sẽ mang theo vài nhà ngoaị cảm tới Bạch Ốc biểu diễn màn gọi hồn ông Hồ Chí Minh lên đọc văn Trần Dân Tiên cho ông Bush nghe"

Thực tế, ông Triết đã thủ sẵn một số món quà trong túi để sẽ làm cho ông Bush đỡ lúng túng trứơc các áp lực từ các hội đoàn nhân quyền.

Mà những món quà này thì chính phủ CSVN không hề tốn kém gì vẫn có. Và có một cách thô bạo, chẳng cần luật qúôc tế gì cả.

Nhà báo lão thành Bùi Tín mới đây trong bàì viết nhan đề  “Đổ vỡ to chỉ vì sai Thời và Thế...” đã ghi nhận sự kinh ngạc của ông, một nhà báo lâu năm, và của một nhà báo trẻ từ VN về chuyện nhà nứớc thô bạo dàn dựng các vụ án gần đây, trích:

“...Họ ngang nhiên chà đạp lên luật pháp của chính họ sau khi leo lẻo cam kết xây dựng một chế độ tuân thủ luật pháp nghiêm minh, bình đẳng cho mọi người.

Họ còng tay bị cáo, coi bị cáo là tội phạm, bắt mặc áo tù, bất chấp nguyên tắc ‘’mọi  bị cáo phải được coi là vô tội cho đến khi tòa tuyên án là có tội‘’.

Họ xét xử qua loa, không nghe bị cáo trình bày hết ý, không nghe luật sư tranh cãi và phản biện hết lời, không để ý gì đến nhân chứng, vật chứng,  không hướng dẫn tranh biện trước tòa; chánh án chuyên cắt ngang lời bị cáo và luật sư, tự giành thời gian để buộc tội một cách cưỡng bức, tuyên án một cách độc đoán theo chỉ  thị cấp trên,  hoàn toàn không có luận tội, tranh biện, biểu quyết trong hội đồng xét xử, vi phạm hoàn toàn quy trình tố tụng do chính họ đặt ra.

Theo luật pháp Việt nam, xét xử như thế là phạm luật, trái luật, là hoàn toàn vô giá trị.

Theo Công ước Nhân quyền Quốc tế mà Việt nam tự nguyện tham gia từ năm 1982, 3 vụ xét xử vừa qua ở Huế, Sàigòn và Hànội cũng hoàn toàn vô giá trị.

Mọi người tự hỏi vì sao một chính quyền tự cho là đổi mới, có những người lãnh đạo cao nhất vừa mới nhận nhiệm vụ mới, cai trị một đất nước vừa mới hân hoan được đón nhận vào sân chơi bình đẳng, tiến bộ của cộng đồng quốc tế, vừa mở hội đăng cai Thượng đỉnh APEC với sự có mặt của những nhà lãnh đạo cao nhất của thế giới, lại bỗng nhiên dở quẻ, trương ra bộ mặt tàn bạo gớm ghiếc đến vậy, biểu diễn những pha khủng bố đàn áp quái đản  và trưng ra những phiên tòa ‘’bịt miệng” thời trung cổ, trái thời đại đến  thế "

‘’Có họa là điên!” một bạn viết báo trẻ từ Hànội gọi điện sang cho tôi thốt lên như thế. Vậy mà họ không điên. Đó mới là điều lạ, cực kỳ nghiêm trọng, cực kỳ tệ hại cho đất nước...”  (hết trích)

Thế đấy, người ngoaì nứơc kinh ngạc, người trong nứớc kinh ngạc, quốc tế kinh ngạc, nhà báo laõ thành kinh ngạc, nhà báo trẻ kinh ngạc... Nhưng có vẻ như mọi chuyện đã được nhà nứớc CSVN tiên liệu cả rồi. Phaỉ làm cho thật căng thẳng, để khi nới một chút, thì quốc tế sẽ cho đó là tiến bộ...

Và có thể là, ông Triết đang sửa soạn vài món quà cho TT Bush vào tháng 6-2007 khi hai người gặp nhau.

Có thể đoán theo tiền lệ rằng: Những hồ sơ nhân quyền chưa bị truy tố, chưa có án, hoặc có án nhẹ, hoặc liên hệ tới qúôc tế... sẽ được trao làm quà dễ dàng.

Thí dụ, hồi tháng 9-2006, nhà nứớc CSVN thả ông Đỗ Thành Công; và đầu tháng 11-2006 thả thêm ba công dân Mỹ -- Thuong Nguyen ‘Cuc' Foshee, Linda Huynh Bich Lien, và Le Van Phu Binh.

Thế là, vào cuối tháng 11-2006, TT Bush bay tới Hà Nội mà lòng phơi phới, tin rằng Hà Nội đã nhượng bộ nhân quyền. Bât1 kể lúc đó, các nhà dân chủ bị công an vây đầu hẽm, chận cuối phố...

Dễ dàng thấy rằng, các hồ sơ trên đã không bị xử án, hay có thể là đã xử trong phiên tòa vài giờ để có cớ trục xuất về Mỹ. Nhưng họ là các công dân Mỹ,

Tuần naỳ, nhà nứớc CSVN sau khi bắt hàng loạt các nhà dân chủ, xử án thô bạo trong một hình thức biểu diễn “chuyên chính ưu việt” đã liền thả tù nhân lương tâm Phan Văn Bàn sau 22 năm tù giam, và đưa sang Mỹ liền... Cụ Phan Văn Bàn năm nay 70 tuổi, trong danh sách Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ liên tục đòi thả tự do từ lâu.

Còn ai có thể cho CSVN làm quà tặng Mỹ nữa"

Có thể thấy các trường hợp dễ nghĩ ra nhất là nhà báo Nguyễn Vũ Bình, người bị giam vì nộp đơn xin lập Đảng chính trị. Thêm nữa, ông Bình cũng sắp mãn hạn tù.

Còn trường hợp dễ nhất là các hồ sơ chưa truy tố, đó là luật sư Lê Quốc Quân và người phụ tá là luật sư Nguyễn Thùy Trang.

Trước khi ông Nguyễn Minh Triết thăm Hoa Kỳ, có thể sẽ trả tự do cho Nguyễn Vũ Bình, Lê Quốc Quân và Nguyễn Thùy Trang. Và như thế, sẽ vuốt ve được TT Bush.

Ít nhất, ông Triết cũng có quà tặng. Thế cũng còn hơn là tới tay không.

Có phải nhà nứớc CSVN biết cách tặng quà nhân quyền, bên cạnh các hợp đồng kinh tế"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.