Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tháng 4 Giục Lòng Quật Khởi

20/04/200400:00:00(Xem: 4556)
Mến tặng các bạn trẻ Việt Nam trong và ngoài nước.

Thưa các bạn:
Trong lớp thanh niên chúng ta, có thể nhiều bạn chưa từng kinh qua nỗi đau thương của cuộc chiến tương tàn Nam-Bắc, nhưng nhiều bạn đã thật sự cầm súng, hi sinh những tháng năm tươi đẹp nhất để chiến đấu bảo vệ khát vọng tự do của người dân miền Nam. Thế nhưng, bao thanh niên miền Nam đã anh dũng hi sinh, đổ máu xương hay mất đi một phần thân thể trong cuộc chiến để rồi cuối cùng, người còn lại đành tức tưởi nhận chịu niềm tủi nhục cùng cực của những người lính bại trận. Thời gian luôn là liều thuốc an thần làm dịu đi mọi nỗi đau thể xác hay bầm dập tâm hồn. 29 năm trôi qua có thể làm phai mờ phần nào những hình ảnh tủi nhục của ngày chúng ta phải rời bỏ quê hương tìm tự do. Có lẽ, chúng ta đều đã nguôi ngoai nỗi đau, tha thứ những lầm lỗi nếu có, của cấp chỉ huy, bằng hữu và cả kẻ thù nghịch với chúng ta một cách dễ dàng hơn, nhưng riêng tôi... tôi khó thể quên được nhiều điều dù rằng tôi đã cố gắng quên đi.

Tôi muốn quên thảm họa mà Đảng CSVN đã mang đến cho dân tộc! Từ ngày ảm đạm mùng 3 tháng 9 năm 1945 mà người Cộng Sản gọi là ngày Cách Mạng Tháng Tám khởi đầu những tang thương khốn khổ của dân ta cho đến ngày đen tối 30 tháng Tư, họ gọi là Ngày Giải Phóng Miền Nam rồi kéo dài nỗi thống khổ thêm 29 năm cho đến bây giờ. Suốt ba phần tư thế kỷ cầm quyền, Đảng và Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam đã trở thành một trong những chế độ tham nhũng, độc tài, tàn bạo và đưa dân tộc ta xuống hàng những nước chậm tiến, nghèo khổ nhất thế giới.

Tôi muốn quên những tháng ngày đen tối của nhân dân cả nước khi CS âm mưu với thực dân Pháp chia đôi đất nước và chiếm đoạt miền Bắc, tạo lập một chế độ bất nhân, cùm kẹp, ngu dân đã tước đoạt quyền tự do, quyền làm người và giết hại hàng mấy trăm ngàn dân lành qua cuộc Cải Cách Ruộng Đất, phong trào Nhân Văn Giai Phẩm hay những cuộc thanh trừng đẫm máu tại Quỳnh Lưu, Nghệ An, Hà Tĩnh.

Tôi muốn quên đi cảnh đau lòng của 2 triệu người dân miền Bắc, có gia đình tôi trong đoàn người lũ lượt rời bỏ nơi "chôn nhau cắt rốn," vô Nam tìm tự do vì không chấp nhận chế độ phi nhân CS mà chính bộ đội Thi Sĩ Trần Dần, như nhiều thanh niên yêu nước theo Việt Minh kháng Pháp trước kia đã sớm tỉnh ngộ vì còn biết: "Bắc Nam ơi, đứt ruột chia đôi!"

Tôi muốn quên đi cảnh thịt nát xương tan của người dân di tản dưới cơn mưa pháo chập trùng của địch phủ chụp như bất tận xuống đoàn người chạy loạn trên Đại Lộ Kinh Hoàng từ An Lộc về Sài Gòn trong Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1973 hay trên Đại Lộ Nước Mắt Quốc Lộ 7 từ Pleiku về Tuy Hòa năm 1975.

Tôi muốn quên đi nỗi đắng cay, tủi nhục bị hành hạ, tra tấn hay những cái chết không nhắm mắt của bạn tù vì đói khát, bệnh tật, cực nhọc trong những trại tù cải tạo do người CS dựng nên như nấm khắp mọi miền đất nước sau năm 1975. Trong khi đó, bao nhiêu thân nhân, vợ con các cựu quân cán chính miền Nam đã bị xua đuổi ra khỏi thành phố về các vùng rừng thiêng nước độc Kinh Tế Mới khẩn hoang với đôi tay trần và nỗi cơ cực, ly tan tràn đầy nước mắt.

Tôi cũng muốn quên đi những người dân bất hạnh từ cả hai miền đã làm mồi cho cá biển, bị hãm hiếp bởi hải tặc, chết vì đói khát trên đường vượt biên tị nạn Cộng Sản.

Thưa các bạn!
Chúng ta muốn quên...Tôi muốn quên...nhưng các bạn ơi! Tôi không thể...

Tôi không thể quên thiên Anh Hùng Ca của những chiến sĩ miền Nam, dù bị trói tay, dù bị Đồng Minh bỏ rơi, trong tình huống ngặt nghèo sinh tử vẫn kiên cường chiến đấu, bắn cháy nhiều chiến xa T54, bắn hạ hàng ngàn cán binh địch đang dày xéo thành phố thân yêu khắp 3 vùng chiến thuật miền Nam những ngày cuối tháng Tư, 29 năm về trước. Những chiến sĩ can trường này đã nhất quyết không hàng giặc, bất chấp lệnh buông súng, chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi mở kíp lựu đạn nổ tan xác để "huynh đệ chi binh" cùng nhau "vị quốc vong thân."

Tôi không thể quên niềm tin bất diệt của Tướng Trần Văn Hai, người đã gieo mầm tin tưởng: "Đất nước ta sẽ có ngày sáng sủa!" trong óc nhiều thuộc cấp ông từng chỉ huy để rồi mang theo niềm tin đó về thế giới bên kia khi uống độc dược tuẫn tiết.

Tôi không thể quên Tướng Lê Nguyên Vỹ chào quốc kỳ xong rồi điềm nhiên rút súng tự sát dưới lá cờ vàng ngạo nghễ tung bay trên cao: người chiến sĩ quốc gia nhất định không chấp nhận lá cờ đỏ sao vàng của Đảng Cộng Sản Việt Nam mà chỉ ấm lòng khi thân xác ông được phủ bằng màu cờ quốc gia chính thống.

Tôi không thể quên liều thuốc đau thương kết liễu đời Tướng Phạm Văn Phú êm đềm như một giấc mơ, nhưng Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn thì không "trả nợ núi sông" một cách êm thắm như vậy. Ông cùng các chiến sĩ Chương Thiện chiến đấu tới cùng khiến xác tăng và xác địch ngổn ngang và cuối cùng, địch bắt được ông đem về Cần Thơ xử bắn và "con cọp ba đầu rằn đầu đàn" hiên ngang trước mũi súng thù, ngạo nghễ nói thẳng với bọn chúng: "Đừng bịt mắt! Tôi muốn nhìn quê hương tự do và đồng bào thân yêu của tôi."

Tôi không thể quên tiếng nấc nghẹn của Tướng Nguyễn Khoa Nam sau khi vào bệnh viện thăm các thương binh về, đứng trên hành lang lầu hai của Bộ Tư Lệnh Quân Khu IV nhìn lại non sông lần cuối trước khi bắn phát đạn định mệnh vào đầu để "giữ tròn khí tiết." Viên đạn đồng oan nghiệt khác cũng xuyên lồng ngực người chiến hữu từng sát cánh với ông, Tướng Nguyễn Văn Hưng, người hùng An Lộc mà hai câu thơ:
"An Lộc địa, sử ghi chiến tích
Biệt Cách Dù vị quốc vong thân."


đã ghi vào tâm khảm chúng ta niềm tự hào dân tộc và nét hào hùng của người lính trận miền Nam từng xả thân bảo vệ tổ quốc để cho 25 triệu dân miền Nam được hưởng không khí tự do cả 20 năm trời "thù trong giặc ngoài."

Các bạn ơi! Toàn dân Việt quên sao được nỗi uất nghẹn của một quân đội thiện chiến anh hùng bị đồng minh bức tử chẳng chút thương tiếc" Quên sao được hình ảnh hào hùng của những chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, thuộc mọi quân chủng Hải, Lục, Không Quân đã anh dũng chiến đấu "bảo quốc, an dân" giữ vững miền Nam suốt 20 năm để người dân miền Nam được sống tự do, no ấm mặc cho bao hiểm nguy rập rình từ những hành động đặc công khủng bố hay những chết chóc tình cờ từ mảnh đạn pháo kích của Cộng Sản"

Quên sao được nỗi tủi nhục của những cựu quân cán chính và gia đình họ cũng như gia đình bao người dân lành vô tội, bị chết oan do lòng tàn bạo, vô lương của những người nguyện làm tay sai cho Cộng Sản Quốc Tế Nga, Tàu đem chủ nghĩa ngoại lai áp đặt trên đầu dân ta để rồi gây nên bao cảnh tang thương, khổ ải cho cả một dân tộc hiền hòa"

Tôi không thể quên được...nên hai mươi mấy năm qua, cứ cuối tháng Tư là tôi lại mấy lần rưng rưng nước mắt, tôi tin rằng nhiều bạn cũng đã khóc, khóc cho đất nước khốn khổ, khóc cho nhân dân đã chịu quá nhiều hi sinh mất mát, khóc cho tương lai u ám đang đè nặng trên đầu con cháu chúng ta.

Nhưng thưa các bạn:
Nhà Vật Lý lừng danh thế giới Albert Einstein nói: "Cương vị chúng ta trên mặt đất này thật kỳ lạ. Mỗi người chúng ta đến thăm trái Đất trong thời gian ngắn ngủi mà chẳng hiểu vì sao, song nhiều khi hình như chúng ta mang theo mục đích thánh thiện. Qua quan niệm về đời sống thường ngày, tuy nhiên, có một điều mà chúng ta biết: người kia đến đây vì lợi ích cho kẻ khác." (1) Những người may mắn được sống trong một quốc gia tự do, dân chủ, nhân quyền được tôn trọng như chúng ta chắc hẳn được nhiều ân phước và chúng ta phải có trách nhiệm giúp đỡ đồng bào ta đang chịu khốn khổ nơi quê nhà.

Kể từ nay, chúng ta sẽ không thụ động, âu sầu khi Tháng Tư đến nữa mà tích cực hành động, biến tình cảm cá nhân thành tình yêu đồng bào, biến mất mát thành hi vọng, biến khó khăn thành niềm tin vào tương lai tươi sáng của dân Việt. Kể từ nay, mỗi tháng Tư kế tiếp phải là tháng của "Toàn Dân Quật Khởi" mà tôi muốn cùng 3 triệu người Việt hải ngoại nghỉ làm việc, nghỉ học vài ngày, hàng hàng lớp lớp tràn ra đường phố, cùng nắm tay nhau diễn hành biểu dương chính nghĩa quốc gia, nói cho thế giới biết rằng chúng ta quyết tâm đòi hỏi Đảng CS Việt Nam trả lại quyền lãnh đạo đất nước cho toàn dân Việt. Chúng ta sẽ vòng tay nối tiếp vòng tay, cùng hiên ngang ngẩng mặt, giương cao biểu ngữ, phất ngọn cờ vàng ba sọc đỏ, hô vang những khẩu hiệu nêu lên khát vọng chính đáng của cả dân tộc. Chúng ta sẽ trùng trùng điệp điệp hướng về tòa nhà Quốc Hội Hoa Kỳ, hướng về Tòa Bạch Ốc, Tòa Đại Sứ CSVN, Tòa Đại Sứ Trung Quốc, tòa nhà Liên Hiệp Quốc với tinh thần tự trọng cao độ, kêu gọi những nhà lãnh đạo, những người đại diện nhân dân nước sở tại đòi Đảng và Nhà Nước CS Việt Nam tôn trọng quyền tự do căn bản và quyền làm người của toàn dân Việt.

Dân ta không thể cúi mặt lâu hơn nữa mà phải đồng lòng kiêu hãnh nhìn thẳng vào mắt những người CS nói với họ câu nói rực lửa của Martin Luther King rằng: "Đây là niềm hi vọng của chúng tôi. Đây là niềm tin mà tôi sẽ mang lại cho miền Nam. Với niềm tin này, chúng tôi có thể san bằng cả núi tuyệt vọng để tìm lấy một viên đá hi vọng. Với niềm tin này, chúng tôi có thể biến đổi những bất hòa gây cấn của đất nước ta thành một giàn hòa tấu nhịp nhàng của tình huynh đệ. Với niềm tin này, chúng tôi có thể làm việc với nhau, cầu nguyện chung nhau, cùng phấn đấu, cùng vào tù và cùng nhau vùng dậy tranh đấu cho tự do vì biết rằng một ngày nào đó, chúng tôi sẽ được tự do."(2) Đảng Cộng Sản Việt Nam đã hủy diệt niềm tin vào tương lai của dân tộc và vẫn còn tiếp tục làm hòn đá cản trên tiến trình đến tự do, dân chủ và phú cường của toàn dân Việt. Chúng ta nhất định bẩy hòn đá cản này qua một bên hay đập nát vụn nó để tiến đến đích!

Hồn thiêng sông núi cùng anh linh tiền nhân đang phù hộ toàn dân Việt! Cờ vàng chính nghĩa đang tung bay! Trống Diên Hồng đang thúc dục! Lửa bất khuất vừa rực đỏ trời Tây Nguyên, và thưa các bạn... ngày tàn của chế độ Cộng Sản Việt Nam chẳng còn bao xa...
Phạm Văn Thanh
April 15, 2004
VnhfThanhPham@aol.com
http://www.vietnamericainstitute.com

Chú Thích:

(1) "Strange is our situation here upon Earth. Each of us comes for a short visit not knowing why, yet sometimes seeming to divine a purpose. From the standpoint of daily life, however, there is one thing we do know: that man is here for the sake of other men."

(2) "This is our hope. This is the faith with which I return to the south. With this faith we will beable to hew out of the mountain of despair a stone of hope.With ths faith we will be able to transform the jangling discords of our nation into a beautiful symphony of brotherhood. With this faith we will be able to work together, to pray together, to struggle together, to go to jail together, to stand up for freedom toghether, knowing that we will be free one day."
(Trích trong bài diễn văn "I Have a Dream" do Dr. Martin Luther King Jr., đọc ngày August 28, 1963 trước Đài Tưởng Niệm Lincoln Memorial ở Washington DC.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.