Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trại Tiếp Nhận “cái Bang”

26/08/199900:00:00(Xem: 5966)
Bạn,

Theo báo cáo của ngành xã hội CSVN, toàn thành phố Sài Gòn ước có khoảng 10 ngàn người mưu sinh bằng cách đi ăn xin so với con số khoảng 5 ngàn người trong năm 1997. Trước hiện trạng này, chính quyền CSVN Sài Gòn gần như bất lực, không tìm ra được phương thức giải quyết để giảm lượng người hành khất. Cách đây một năm, một số tổ chức từ thiện xã hội quốc tế đã tài trợ cho thành phố Sài Gòn lập ra Trung tâm Hỗ trợ Xã hội để tiếp nhận các người ăn xin, cơ nhỡ, báo trong nước gọi đây là trung tâm tập hợp “cái bang”. Hoạt động của trung tâm này đã được một phóng viên báo Sài Gòn ghi nhận qua trích đoạn ký sự sau đây:
Trở lại trung tâm sau hơn một năm thành lập, điều chúng tôi ghi nhận được là ngoài nhân viên của trung tâm, có rất ít đối tượng mà trung tâm chức năng tiếp nhận. Tại một gian phòng dành cho người cơ nhỡ tạm cư, hàng chục chiếc giường trống không. Chỉ tay vào 5 người đang ngồi xem tivi, ông Nguyễn Trung Tuấn-giám đốc trung tâm-giới thiệu: Đây là tổng số người đang lưu trú tại trung tâm trong tuần này, anh cần trao đổi gì cứ tự nhiên. Ông Nguyễn Văn Hùng-63 tuổi, kể lể: Tôi là người vô gia cư, đang nghiện rượu nặng. Ban ngày tôi đi ăn xin. Chiều về ngồi uống rượu say rồi ngủ bên vĩa hè đường Nguyễn Thái Học. Người ta đưa tôi vào đây 10 ngày rồi. Ông Hùng nói thêm nguyện vọng của ông là được đưa vào trường nuôi dưỡng người già số 4 (tỉnh Bình Dương), nơi mà cách đây vài năm ông đã từng trốn ra. Ông phân bua: Ở đó rất có tình người, nhưng dạo đó cận tết, tôi nhớ thành phố nên bỏ trốn. Còn bà Mạc Vân-49 tuổi, cứ nằng nặc đòi về nhà, mặc dù theo ông Tuấn, bà này do người anh họ nhờ gửi vào trung tâm. Cùng ở với 4 người già là một thanh niên điển trai, mặt mày sáng sủa. Thanh niên này không cho biết tên, đồng thời luôn miệng hỏi: Anh là sinh viên khoa xã hội đến thực tập hay là nhà báo " Ông Nguyễn Tiến Khoát-phó giám đốc trung tâm nói nhỏ: Cậu này 19 tuổi, đã học hết lớp 11, có nhà cửa, có cha mẹ ở thành phố nhưng chán nhà bỏ đi bụi đời. Cậu ta đã từng trốn trường GD DN thiếu niên.


Trong cả buổi sáng ở trung tâm, chúng tôi không thấy người cơ nhở nào đến xin trợ giúp, cũng chẳng thấy địa phương nào đưa người “tập hợp được” vào đây. Giám đốc Tuấn tâm sự: Một năm qua, đã có 500 người đã đến đây nhờ trung tâm giúp đỡ. Chúng tôi đã xác minh và giải quyết cho 200 người về quê bằng cách mua vé tàu xe và hỗ trợ tiền ăn dọc đường cho họ. Đây là những người bị móc túi, mất hết tiền bạc, hoặc từ quê lên thành phố mưu sinh nhưng không tìm ra được việc làm, qua xác minh, chỉ là giả danh cơ nhỡ. Có người nghe nói được hỗ trợ vé xe thì trốn ngay, bởi chủ trương của họ là xin tiền nhưng trung tâm lại cử người đi mua vé. Năm 1998, các quận đã tập hợp và chuyển cho chúng tôi hàng ngàn người là đối tượng ngủ vỉa hè, lang thang xin ăn hoặc lê la xin ăn. Cách đây hơn 2 tháng, từ 27 tháng 5 đến 2 tháng 6/1999, các quận đã bàn giao thêm trên 500 người. Thế nhưng các quận chỉ bàn giao theo mùa, tập trung vào các dịp lễ, tết nên có những khi chúng tôi làm việc suốt ngày đêm không xuể việc. Lại có những thời điểm, cả 22 nhân viên của trung tâm phải ngồi chơi xơi nước, cơ ngơi 5 phòng với 200 giường cũng bỏ trống.

Bạn,
Giải thích vì sao có hiện trạng này, viên phó giám đốc trung tâm cho biết do trung tâm quá khuất nẻo nằm ở trên đoạn đường đất đỏ lầy lội cuối đường Nơ Trang Long. Vị trí này khiến cho người thật sự cơ nhỡ, hoặc không biết, hoặc có biết cũng không đến được. Cũng theo lời viên phó giám đốc , so với tổng số người ăn xin thì số ăn xin vì cơ nhỡ chỉ chiếm một tỷ lệ rất nhỏ. Số coi ăn xin như là một nghề dễ kiếm sống lại chiếm đa số!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Quốc doanh có nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài, nhiều dự án có lời đã giảm và các dự án lỗ lại tăng…
Câu chuyện ô nhiễm môi trường càng lúc càng bi thảm… không chỉ thiên nhiên làm cho đời sống gian nan hơn, ngay chính con người cũng làm thêm tệ hại.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Trong khi đội tuyển Việt Nam thắng đội Indonesia với tỷ số cách biệt, một tin buồn cho ngành du lịch y tế Việt Nam là một Việt Kiều về Sài Gòn căng da mặt và chết cũng vì ca giải phẫu của bệnh viện thẩm mỹ…
Cổ vật rồi cứ chắp cánh bay xa… vĩnh viễn xóa đi những quá khứ văn hóa.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Cứ vào ngày 11 tháng 10 hàng năm, thế giới lại đón Ngày Quốc Tế Trẻ Em Gái (International Day of the Girl Child), còn gọi là Ngày Trẻ Em Gái (Day of Girls) – một ngày để gây ý thức về các vấn đề mà 1.1 tỷ bé gái trên thế giới phải đối diện, và cũng là ngày để tăng thượng quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em gái.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tránh né bảo hiểm xã hội…
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.