Hôm nay,  

Kinh Nghiệm Nhập Thất Trị Bịnh Với Tiên Thiên Khí Công

30/09/200600:00:00(Xem: 10070)

Cái khổ sở nhất của tôi là bịnh tùm lum. Nào là huyết áp cao, Cholesterol cao, đau cái lưng, hai cổ chân một bên đã giải phẫu gắn bù long. Còn bên nữa bác sĩ nói cũng cần giải phẫu. Bệnh trĩ hành tôi lâu năm. Còn nữa, cái bướu cổ bác sĩ bó tay, chỉ theo dõi nếu nó lớn quá sẽ giải phẫu. Nói chung cái gì bác sĩ cũng đòi mổ xẻ.Cổ chân rất đau khi thời tiết thay đổi làm tôi vô cùng khó chịu.

Nếu quý vị có bịnh, quý vị sẽ hiểu được tâm trạng của người bịnh. Những thứ bịnh đó làm tôi chán nản, buồn phiền sinh ra nóng giận, tinh thần căng thẳng, nhiều lúc chán sống. Sự căng thẳng làm tôi mất ngủ, ăn không ngon, ngủ không yên. Đã vậy thân hình tôi mập hơn bình thường. Hai chân đã đau mà vẫn phải mang theo thân hình quá trọng. Hậu quả giải phẫu cái chân làm tôi sợ mỗi lần nghe đến mổ xẻ. Tôi chỉ biết cầu nguyện xin Chúa cho tôi gặp được thầy, gặp thuốc để trị bịnh, nhưng  đừng bắt giải phẫu.

Chúa ban cho tôi như ý. Tình cờ tôi đọc báo Văn Nghệ thấy nói đến việc trị bịnh bằng Tiên Thiên Khí Công. Tôi đọc nhiều lần và suy nghĩ "không biết có thật như quảng cáo không"" Tôi đem báo cho nhà tôi xem. Ông lướt qua, lắc đầu "Lại một chuyện nhảm nhí, mất thì giờ nữa". Với tôi người mang bịnh thì ai nói đâu có thầy hay thì tìm tới, đâu thuốc hay thì mua  uống. Tôi như người đắm tàu, thấy cái phao nào cũng bám: "Bám để hy vọng". Tôi quyết định gọi đến tác giả bài báo trên.

Chuyện hi hữu, tác giả chính là chú bạn của gia đình. Chính vì chú là bạn và  chúng tôi biết rõ chú không phải là thầy thuốc, cũng chưa bao giờ nghe chú nói biết Khí Công, nên trong tôi có chút nghi ngờ. Nhưng chính sự nghi ngờ này mà tôi tìm đến chú. Chú Tuấn tiếp chúng tôi tai nhà. Chú trình bày và giải thích cho chúng tôi về Tiên Thiên Khí Công. Chú cho chúng tôi mượn sách và tài liệu. Chú còn hướng dẫn chúng tôi các thế tập của TTKC. Đối với nhà tôi, có lẽ vì chiều ý tôi mà ông ấy đi với tôi, chứ trong ông không một chút tin tưởng. Còn tôi thì cứ "thử cho biết, mất mát gì đâu!"

Tôi về nhà bắt chước tập các tư thế chú Tuấn hướng dẫn. Qua vài tuần lễ, tôi vừa tập vừa nghiên cứu tài liệu về TTKC của GS Phạm van Chính. Ông là tác giả và là người sáng lập ra  môn phái Tiên Thiên Khí Công này. Khi tìm hiểu,tôi biết "muốn trị bịnh nan y phải Nhập Thất", nghĩa là phải nhịn ăn, nhịn uống ít nhất 3 ngày. Tôi nóng lòng muốn đi nhập thất ngay, nhưng nghĩ đến phải nhịn ăn, úi chao ơi làm sao mà nhịn được. Tới bữa ăn, chưa kịp ăn là chân tay rủn ra rồi, nhất là  nhịn uống nữa. Không thể được. Tôi nói chuyện với  Chú Tuấn, chú nói: "Em đã trải qua 3 lần nhịn ăn rồi có gì đâu". Nhưng trong sách GS Chính nói: "Nhập thất lần đầu phải được hướng dẫn của người có kinh nghiệm, không tự ý nhập thất". Tôi gọi cho chú Tuấn đề nghị chú tổ chức nhập thất cho tôi theo. Lúc đầu chú từ chối và nói: "Đợi thày Chính qua Úc rồi nhập thất. Hiện chỉ cần tập những động tác của TTKC là đủ." Sau nhiều lần đề nghị bị từ chối tôi mới nói: "Nếu chú không tổ chức nhập thất, tôi không biết có còn sống tới lúc thầy Chính qua hay không"" Nghe tôi nói vậy chú mới thuận tổ chức nhập thất.

Khóa  dự trù có 12 người tham dự nhưng cuối cùng chỉ còn 4 người. Những lý do nên lên chủ yếu là không tin, hay nghe nói đến nhịn ăn là sợ. Chúng tôi 4 người lên đuòng đi Cronulla "Nhập Thất".

Thật là khó khăn để thuyết phục nhà tôi đi nhập thất.  Tôi không thể đi một mình. Lần đầu đi nhịn ăn không biết chuyện gì xảy ra nên tôi cần có nhà tôi để trăn trối chứ! Nhưng đối với nhà tôi, truớc nhất là ông không tin tưởng, sau là công việc làm ăn buôn bán không biết nhờ ai trông coi dùm. Tôi năn nỉ ông nhiều lần, may qúa mấy con tôi có holiday. Tụi nó có thể coi tiệm dùm. Cuối cùng thấy tôi vừa năn nỉ vừa hù dọa, nhà tôi chiều ý và đi nhập thất với tôi.

Chúng tôi chọn bờ biển Cronulla làm nơi nhập thất. Ngày đầu sau khi cân đo trọng lượng và huyết áp, Chú Tuấn đề nghị chúng tôi ngưng uống các loại thuốc, chỉ uống khi nào thấy thật cần thiết. Chúng tôi cùng nhau tập các động tác khí công. Những động tác chúng tôi đã thuộc nên không có gì  bỡ ngỡ. Chúng tôi hít thở không khí trong lành của biển. Đi dạo dọc theo bờ biển, kể chuyện vui cho nhau nghe và tập ngồi thiền theo anh Sơn hướng dẫn. Rồi trưa qua đi, chiều qua đi. Chúng tôi không ai cảm thấy đói và khát. Thật là kỳ diệu!

Ngay đầu không có gì chuyển biến. Thật sự tối hôm đó tôi không mấy gì tin tưởng, nhưng cứ cho là mình đi biển cho khỏe. Nhất là cái bịnh khó ngủ của tôi. Chú Tuấn có chỉ tôi mấy thế hít thở nếu không ngủ được. Tôi làm theo và không đến 10 lần thì tôi ngủ mất, tỉnh dậy trời đã qua ngày thứ hai. Sáng ngày thứ hai, sau khi làm vệ sinh sáng, chúng tôi cân đo máu huyết ghi vào sổ theo dõi, rồi cùng nhau tập khí công bên hồ tắm ngay trong khách sạn. Tập xong 10 thế, chúng tôi rủ  nhau đi lễ Chúa Nhật nhà thờ Cronulla. Xong lại ra bờ biển tập khí công.

Ngày thứ hai, tôi cảm thấy dễ chịụ hơn, một chút thoải mái dấy lên. Đã qua một ngày tôi không nghe điện thoại. Không lo công ăn việc làm. Không lo lắng chuyện gia đình. Tôi thấy tâm hồn nhẹ đi rất nhiều. Ap lực cuộc sống tạm thời biến mất. Tôi hít thật dài không khí biển, hít vào sâu thẳm và khoan khoái. Ngồi trên cát tôi ngủ lúc nào không hay. Tôi chưa bao giờ có cái cảm giác thảnh thơi như vậy. Từ khi biết suy nghĩ, tôi chưa có một giây thông thoáng, chưa có một phút nghỉ ngơi cho cái đầu. Tôi đã bỏ hết, quên hết. Xung quanh tôi chỉ có trời và biển. Oc tôi trở nên trống rỗng, tôi thấy thật sự bình yên. Và một ngày nữa qua đi. Tất cả chúng tôi không đói và không khát nước. Tối về cân lại chúng tôi giảm mỗi người 1 kg. Nhưng huyết áp tôi lên cao. Tôi thấy lo, dự trù nếu huyết áp lên cao một chút nữa thì phải uống thuốc. Nhưng khi lên giường tập hít thở vài lần thì tôi ngủ luôn.

Ngày thứ ba, chúng tôi thu dọn hành trang và check out trả phòng. Chúng tôi ra bờ biển trọn ngày. Tình hình ngày thứ ba có chiều hướng thuận tiện. Tôi cảm thấy nhẹ người, hình như tôi vừa trút bỏ một gánh nặng. Tôi hít thở  rất dễ dàng, không cảm thấy vướng ở cổ như trước đây. Ông nhà tôi  cũng có cái cảm tưởng thoải mái và nhẹ nhõm.Ông ta bắt đầu thay đổi cái nhìn và suy nghĩ. Tôi thấy ông chú tâm luyện tập các tư thế, không lơi là như hai hôm trước. 

Chiều trước khi về, chúng tôi ghé lại nhà người bạn để trả cái cân mượn hôm đầu, đồng thời chúng tôi cân đo lại. Lạ thay, chúng tôi đều giảm ký. Tôi giảm 3kg. Nhà tôi giảm 3 kg. Nói chung, ai cũng giảm cân hết. Trước khi chia tay, chú Tuấn dặn chúng tôi phải ăn  cháo, uống thuốc bổ tỳ vị không được ăn cơm ngay. Và báo cho chú biết kết quả sau 2 ngày nữa.

Ngày thứ 5 kết quả rõ ràng hơn. Tôi giảm 6kg. Cái lưng không đau. Cổ chân cũng không làm khổ tôi nữa. Tôi thấy rất nhẹ nhàng, đi đứng nhanh nhẹn hơn. Bệnh trĩ giãm thấy rõ. An ngon hơn và ngủ rất tốt. Cái bướu cổ hình như nó nhỏ lại. Ông nhà tôi, cái bịnh Apnea không còn, ông ngủ không ngáy và bỏ hẳn dùng máy thở. Trọng lượng ông giảm 6kg.

Từ  kết quả trên, khuyến khích tôi tiếp tục tập luyện. Nhưng kết quả tốt đẹp đó bị lung lay khi tôi thấy mình vụt tăng trọng trở lại. Những cái trục trặc cũ xuất hiện.Tôi biết nguyên nhân là tôi không chịu ăn uống kỹ lưỡng, ăn tùm lum nên trọng lượng cơ thể trở lại vị trí trước ngày nhập thất. Sau khi nhận ra sai lầm,  tôi quyết tâm tái nhập thất tại nhà. Thật là một thử thách cho tôi. Nhập thất ở bờ biển dễ bao nhiêu thì nhập thất ở nhà khó bấy nhiêu. Nhưng với kinh nghiệm lần nhập thất vừa qua cộng với quyết tâm của tôi, tôi trải qua lần nhập thất thứ hai tại nhà. Kết quả rất phấn khởi và bất ngờ. Các vết nhám trên má tôi biến mất lúc nào không hay. Tóc tôi không còn rụng theo đường lược chải mỗi khi chải tóc. Thân hình tôi thon gọn, ai nhìn tôi cũng nói tôi trẻ lại 10 tuổi. Những cơn đau lưng không còn xuất hiện. Và đặc biệt cái bướu cổ biến mất. Vị bác sĩ chuyên khoa thắc mắc hỏi tôi: "Mày uống thuốc gì mà cái bướu nó mất vậy"" Tôi trả lời: "Tôi không uống thuốc gì cả". Bệnh trĩ đã dứt điểm ngay từ lần nhập thất đầu tiên. Huyết áp, cholesterol bình thường. Tôi không dùng bất cứ viên thuốc nào trong suốt 9 tuần lễ kế từ ngày nhập thất đầu cho đến nay.

Hôm nay tôi ngồi viết những hàng chữ này trước nhất cám ơn GS Chính, người sáng lập ra Tiên Thiên Khi Công và phát triển trên toàn thế giới, sau nữa cám ơn chú Tuấn đã hướng dẫn cách luyện tập và tổ chức nhập thất cho chúng tôi, đồng thời giới thiệu tới bà con đồng hương một Phương pháp trị bịnh không dùng thuốc, không tốn kém và hiệu quả an toàn. Tôi cũng phát nguyện sẽ tiếp tục tập luyện, truyền bá và giúp đỡ hội TTKC Úc Châu phát triển trên con đường cứu người trong tinh thần Từ bi Bác ái.

Đinh Thị Soi  (Burwood) 21/9/06

Vào đầu tháng 10/06, Gs Phạm văn Chính qua Úc để thuyết trình đề tài: “Phương pháp tự trị bịnh nan y, không dùng thuốc, không giải phẫu, không hoá trị, không xạ trị, không có phản ứng phụ” và “Vì sao TTKC có thể chữa trị được bịnh nan y và giúp chúng ta sống hạnh phúc và ra đi an lành”  tại 2 điạ điểm:

* Trung Tâm Văn Hoá và Sinh Hoạt của Cộng Đồng NVTD NSW 6-8 Bibbys Pl, Bonnyrigg. Vào lúc 1.00pm, ngày 7 tháng 10 năm 2006

* Hội trường Masonic Centre Bankstown. Góc đường Restwell St và Greenfield Pde, Bankstown, NSW ( kế bên Sports Club). vào lúc 1.00pm, ngày 14 tháng 10 năm 2006.

 Kính mời quý đồng hương tham dự hai buổi thuyết trình nhiều lợi ích này để trang bị cho mình nhận thức đúng về sức khoẻ, bịnh tật, thuốc men và tuổi thọ cũng như ý nghĩa về cuộc sống và sự ra đi sao cho bình an.

Mọi thắc mắc xin liên lạc: Tuấn Nguyễn 9786 6455 hay 0418 279 990 hay vào trang nhà: www. tienthienkhicong.org

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rụng tóc (alopecia) thường xảy ra trên da đầu, nhưng cũng có thể xảy ra ở bất kỳ nơi nào trên cơ thể. Rụng tóc là một tình trạng phổ biến và không phải là vấn đề đáng lo ngại. Ở Úc, khoảng một nửa đàn ông ở độ tuổi 50 thường có dấu hiệu hói đầu, và hơn 1/4 phụ nữ trong cùng độ tuổi cho biết tóc họ bị thưa đi. Thường thì vấn đề này là do di truyền. Nếu thấy mình đang bị rụng tóc và đang lo lắng về điều đó, quý vị nên đi khám hoặc hỏi ý kiến bác sĩ để được chẩn đoán trước khi thử bất kỳ phương pháp điều trị nào. Rất nhiều sản phẩm được quảng cáo là có khả năng đảo ngược tình trạng rụng tóc, nhưng lại có rất ít sản phẩm đã được kiểm nghiệm khoa học về hiệu quả.
Hàm răng của bệnh nhân có vẻ như được chăm sóc khá tốt, nhưng nha sĩ James Mancini, giám đốc lâm sàng của Trung Tâm Nha Khoa Meadville ở Pennsylvania, cảm thấy phần nướu có vấn đề. Tình cờ, Mancini có quen biết với bác sĩ của bệnh nhân đó nên đã liên lạc để chia sẻ sự lo ngại – và rồi họ ‘lần’ ra bệnh thật! Mancini cho biết: “Thực ra, Bob mắc bệnh ung thư bạch cầu (leukemia). Dù ông ấy không thấy mệt mỏi hay có các triệu chứng khác, nhưng vấn đề xuất hiện ở phần răng miệng. Khi bác sĩ của Bob biết được tình trạng, Bob đã được điều trị ngay lập tức.”
Thời nay, nhiều người thường bị đau cổ vai gáy, lại còn kèm theo cả đau đầu. Nỗi đau này có thể gây ra thêm nỗi đau khác, không chỉ về mặt vật lý mà còn về mặt tâm sinh lý. Xét về mặt sinh lý, ngày càng có nhiều nghiên cứu chứng minh rằng những cơn đau ở cổ thường khiến cho người ta bị thêm chứng đau đầu. Một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí The Journal of Headache and Pain là nghiên cứu đầu tiên cung cấp những dấu hiệu khách quan về sự liên quan của cơ bắp với tình trạng đau nhức đầu.
Một nghiên cứu mới cho thấy thiếu ngủ không chỉ ảnh hưởng đến tâm trạng và hiệu suất làm việc trong ngày, mà còn có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh tiểu đường loại 2. Theo nghiên cứu được công bố trên tạp chí JAMA Network Open, so với những người ngủ từ 7 đến 8 tiếng mỗi ngày, những người ngủ ít hơn 6 tiếng/ngày có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường type 2 cao hơn khi về già.
Khi nói đến việc giữ cho xương khỏe mạnh, nhiều người sẽ nghĩ ngay đến vitamin D, chất dinh dưỡng giúp cơ thể hấp thụ lượng canxi cần thiết để giúp cho bộ xương chắc khỏe. Nhưng dù rằng vitamin D đúng là một chất dinh dưỡng thiết yếu, trong những năm gần đây, các nhà nghiên cứu đã nhận thấy tầm quan trọng của các loại vitamin khác trong việc chống gãy xương (fractures) và bệnh loãng xương, hay bệnh xương xốp (osteoporosis).
Không thể nhìn thấy bằng mắt thường, không có mùi và cũng chẳng có vị, những lượng nhỏ chì (lead) hiện diện trong các vật dụng mà chúng ta sử dụng hàng ngày, trong nhà chúng ta ở, và cả trong nước chúng ta uống. Thậm chí, chì còn xuất hiện trong các bình nước tái sử dụng, như việc phát hiện ra chì trong đáy ly Stanley. Vụ việc đã làm dấy lên nhiều tranh cãi và khơi dậy sự chú ý của người tiêu dùng đối với một vấn đề đã tồn tại từ rất lâu.
Hôm cuối tháng Hai vừa qua, Tòa Tối cao của bang Alabama phán quyết rằng: “Phôi đông lạnh là trẻ em.” Tuyên án này tuy chỉ có uy lực theo Hiến pháp và luật pháp ở Alabama, tuy nhiên, sự bắt đầu này tạo ra tiền lệ cho tất cả những vụ án vế sau của tất cả các bang khác và kề cả hiến pháp Hoa Kỳ, ảnh hưởng đến thời kỳ cho phép phá thai. Nhiều người và nhiều cơ quan sẽ phải chịu trách nhiệm, sẽ bị trừng phạt nếu làm hỏng phôi thai, như một tội giết trẻ em. Phán quyết của Alabama, được công bố hôm thứ Sáu, bắt nguồn từ hai vụ kiện của ba nhóm cha mẹ đã trải qua thủ tục thụ tinh trong ống nghiệm (IVF) để sinh con và sau đó chọn đông lạnh số phôi còn lại. Giáo sư Nicole Huberfeld của Trường Luật Đại học Boston cho biết, đó cũng là một quyết định có thể gây ảnh hưởng lan rộng đến việc sử dụng các phương pháp điều trị sinh sản như thụ tinh trong ống nghiệm (IVF).
Thử tưởng tượng rằng chỉ cần uống một viên thuốc là quý vị sẽ tràn trề năng lượng, da dẻ mịn màng, và tim mạch khỏe re? Các viễn cảnh hấp dẫn này vẫy gọi mãnh liệt mỗi khi chúng ta dạo quanh qua các quầy hàng bán các loại thực dược phẩm bổ dưỡng trong hiệu thuốc, từ các loại viên uống dầu cá (fish oil), bột collagen (collagen powder), kẹo bổ sung ma-giê và muôn hình vạn trạng các loại vitamin.
Hơn một thập niên từ sau cái chết bất ngờ của mẹ, Sehrish Sayani mắc chứng rối loạn tâm thần hậu chấn (PTSD). Suốt những năm đó, những cơn hoảng loạn dữ dội nhất đã giảm dần, nhưng các triệu chứng như nghi ngại thái quá (hypervigilance), trở nên đặc biệt nhạy cảm với một số yếu tố và những giấc ngủ chập chờn đã trở nên quen thuộc trong cuộc sống của cô.
Trong cuốn tiểu thuyết Chuyện Hai Thành Phố (A Tale of Two Cities) của Charles Dickens, được xuất bản năm 1859 và lấy bối cảnh thời Cách Mạng Pháp, có đoạn viết: “Đó là thời đại tốt đẹp nhất, cũng là thời đại tồi tệ nhất, đó là thời đại của sự khôn ngoan, cũng là thời đại của sự ngu xuẩn.” Đại dịch COVID-19 cũng là một thời đại như thế. Một mặt, khoa học đã cứu sống được nhiều người. Chưa đầy một năm sau khi phát hiện virus, Hoa Kỳ đã tạo ra và thử nghiệm vắc xin, rồi cho sản xuất, phân phối và triển khai tiêm chủng hàng loạt miễn phí cho người dân. Ước tính vắc xin COVID đã cứu được ít nhất 3.2 triệu người chỉ riêng ở Hoa Kỳ. Những thành tựu này tạo ra hy vọng về việc chúng ta có thể nhanh chóng ứng phó với đại dịch trong tương lai.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.